Về việc beta và edit tiếp truyện đã drop (kể cả manga)

Editor đã nghỉ edit. Nếu bạn nào có nhu cầu muốn beta hay edit tiếp các truyện mình đã drop thì xin hãy liên hệ mình qua trang FB của nhà (bên mục widget) hoặc qua link này.

Với beta:

Mình không hẳn là cần một beta. Nhưng nếu bạn nào muốn beta, muốn cho các bạn độc giả khác một câu chuyện có phần hay hơn, hoàn hảo hơn thì có thể liên hệ với mình và mình sẽ trả lời nhanh nhất có thể.

Các bạn có thể beta tất cả các truyện trong nhà. Nhưng với điều kiện là bạn beta phải có trình độ nhất định. Bởi vì mình đã không edit nữa, cũng có nghĩa mình không có thời gian để giảng giải cho các bạn cách beta như thế nào, sử dụng quicktrans ra sao.

Về edit tiếp các truyện mình đã tạm ngưng: kể cả manga

Mình rất sẵn lòng nếu bạn editor nào muốn tiếp tục edit tiếp những truyện mà mình đã drop trong nhà. Các bạn có thể dẫn link các chương đầu của nhà mình qua nhà các bạn.

Tuy nhiên, các bạn phải liên hệ mình trước để mình có thể dẫn link từ nhà mình qua nhà bạn. Nếu không có bản raw, bạn cũng có thể liên hệ mình qua trang FB phía trên và mình sẽ share bản raw nếu các bạn cần. Qua hình thức sau:

Raw: tên truyện

Email: của bạn

Link: nơi bạn sẽ post

Và xin hãy thông báo cho mình nếu bạn bắt đầu up chương tiếp của truyện đó lên nhé.

Mong mọi người sẽ thông cảm và hợp tác.

Thân, Ellie.

[MTT] Chương 27

Dì đi lên gọi người, Địch Lâm Thâm đối phó làm xong rồi mới xuống, trong lòng nghĩ Viên Tâm Nhụy đi nhanh lên đi!

Dì xuống dưới nói Địch Lâm Thâm còn đang làm bài, trễ chút mới xuống. Mẹ Viên cũng không nói được gì, dù sao hai người bất ngờ sang đây, người ta không để ý họ cũng là chuyện bình thường. Vì con gái, quấy rầy Địch Lâm Thâm học, bà sẵn lòng đấy, người nhà họ Địch cũng đâu có muốn.

Viên Tâm Nhụy mặt mày không vui, nhưng có mẹ đè ép, cô cũng không thể trực tiếp lên lầu.

Suy nghĩ một lát, hỏi: “Ngu Đào và Lâm Thâm về chung à?”

Trong lòng Du Mỹ Hề xoay chuyển 180 độ, mới trả lời: “Đúng đó, Lâm Thâm học hành tiến bộ, cũng nhờ có Ngu Đào. Trong nhà muốn cảm ơn cậu ấy, bảo Lâm Thâm đưa cậu ấy về ăn cơm.”

Viên Tâm Nhụy cười, không nói gì nữa.

Du Mỹ Hề xoay một vòng trong lòng, cứ cảm thấy Viên Tâm Nhụy cười hơi quái lạ.

Viên Tâm Nhụy hiển nhiên định ở lại ăn cơm, Du Mỹ Hề lại không thể đuổi người, nên Viên Tâm Nhụy vẫn toại nguyện gặp được Địch Lâm Thâm.

Địch Lâm Thâm nhìn cô ta một cái, không nói chuyện, thậm chí còn không chào hỏi mẹ Viên, thái độ không nhìn thấy. Hắn còn chưa quên cái luận điệu của Viên Tâm Nhụy hồi trước đâu đấy.

Mà mẹ Viên không có ý quan tâm tới Ngu Đào, Ngu Đào tự nhiên cũng sẽ không tiến tới.

Bầu không khí có phần lúng túng, nhưng Du Mỹ Hề tựa như người không liên quan, cười nói: “Trong bếp có điểm tâm, đói bụng thì đi ăn chút đi, chờ ba và anh con về là có thể ăn cơm rồi.”

Việc này trở thành lý do để Địch Lâm Thâm kéo Ngu Đào trốn vào bếp, Địch Vu Tư như cái đuôi nhỏ, vội vàng đi theo.

Viên Tâm Nhụy ngồi một lát, không nhịn được, cũng vào nhà bếp.

Du Mỹ Hề lắc đầu một cái trong lòng. Cái thứ tình yêu này, nếu là lưỡng tình tương duyệt (*), thì trong mắt của nhau, làm gì cũng đúng cả, nếu không phải, thì sẽ luôn có một bên cảm thấy phiền chán.

(*): Hai bên tình nguyện

Vào nhà bếp, Viên Tâm Nhụy nháy mắt lạnh xuống, Địch Lâm Thâm không hề ăn gì cả, mà là đang dựa bên cửa sổ trò chuyện với Ngu Đào. Địch Vu Tư ôm ly nước uống nước, hơn nữa còn sáp ở trước mặt Địch Lâm Thâm, Địch Lâm Thâm lại không có bất kỳ sự thiếu kiên nhẫn nào.

Viên Tâm Nhụy có phần ngờ vực trong bụng —— Địch Lâm Thâm không phải rất phiền Địch Vu Tư à? Giờ là chuyện gì? Nào có vẻ nửa phần chán ghét chứ?

Thấy cô ta vào, Địch Lâm Thâm chỉ liếc một cái, chẳng hề có ý nói chuyện với cô.

Viên Tâm Nhụy thu lại nghi ngờ, nhìn Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đứng gần như vậy, đôi mắt híp lại một cái.

Cô có thể khẳng định suy đoán của mình, chỉ là bây giờ còn chưa phải thời cơ tốt để công khai, với Địch Lâm Thâm, cô là tình thế bắt buộc.

Bước tới, Viên Tâm Nhụy giả vờ vô sự cười hỏi: “Mai mấy giờ hai người về trường?”

Địch Lâm Thâm nhìn cô ta một cái, hỏi: “Làm gì?” Chuyện này hình như không liên quan tới cô đi?

“Đúng lúc mai tớ muốn đến trường một chuyến, xem khi nào hai người đi, tiện đường để xe nhà đưa hai người đi luôn.” Viên Tâm Nhụy mỉm cười nói.

Từ sau khi qua lại nhiều với Giả San San và Trì Linh, Ngu Đào cũng hiểu nữ sinh được chút đỉnh, Giả San San và Trì Linh một người hoạt bát một người điềm đạm, lòng dạ đều rất tốt, người cũng hiền hoà. Nhưng lại nhìn Viên Tâm Nhụy, tự cao tự đại, tự cho là đúng, làm người ta phản cảm còn không tự biết, ngay cả cậu cũng nhìn ra được, chắc không ai là không biết đi?

“Không cần.” Địch Lâm Thâm từ chối.

“Dù sao cũng tiện đường, nói đi, khi nào thì đi.” Viên Tâm Nhụy dáng vẻ không bỏ qua cho.

“Anh tôi sẽ đưa chúng tôi đi.” Địch Lâm Thâm lấy anh mình ra cho đủ số.

“Nếu cậu không nói, sáng mai tớ sẽ đến chờ cậu đó.” Viên Tâm Nhụy nói giọng nũng nịu chẳng hề làm người ta cảm thấy dễ chịu, trái lại có hơi bực mình.

Địch Lâm Thâm thở dài một hơi, hắn tin Viên Tâm Nhụy tuyệt đối sẽ làm ra được.

“Mai mọi người ba giờ đi, không cần cô đón.” Địch Lâm Thâm lạnh lùng nói.

Lúc này Viên Tâm Nhụy thế mà không dây dưa nữa, chỉ nói: “À, thế thì trễ quá rồi, tớ không tới vậy.”

Địch Lâm Thâm mặc kệ cô ta, không nói gì cả.

Địch Vu Tư nhìn Viên Tâm Nhụy, làm mặt nghiêm túc nói: “Chị, chị như vậy là không tốt. Con gái thì nên dè dặt một chút xíu.”

Ngu Đào “Phụt” cười ra tiếng.

Vẻ mặt Viên Tâm Nhụy bỗng chốc khó coi, trước giờ cô ta hay sĩ diện, sao có thể bị thằng con của bà vợ kế nói vậy được chứ?!

“Ranh con, liên quan gì tới mày? Đầu óc dốt nát, chả biết nói chuyện, mẹ mày dạy mày thế nào hả?!” Viên Tâm Nhụy cả giận nói.

Địch Lâm Thâm nổi giận, Địch Vu Tư là nói chuyện bênh hắn, Viên Tâm Nhụy ở nhà hắn cư nhiên dám chửi người nhà hắn?

“Trẻ con nhà tôi dạy thế nào, liên quan cái lông gì tới cô. Cô không đi nhìn cái giáo dưỡng của cô đi, ai mẹ nó cho cô mặt mũi lớn vậy hả?”

Lời nói vừa nãy của Viên Tâm Nhụy, bị Du Mỹ Hề và mẹ Viên vào xem họ đang làm gì nghe rõ rành mạch.

Mẹ Viên bỗng xấu hổ không dứt, con gái càn quấy ở nhà thì thôi, sao ở nhà người ta, mà có thể nói con nhà người ta như vậy chứ?

Cô không đoái hoài Địch Lâm Thâm chửi Viên Tâm Nhụy gì nữa, mặt mày khó coi nói: “Nhụy Nhụy, con đang nói gì đấy?”

Lúc này Viên Tâm Nhụy mới chú ý Du Mỹ Hề vào đây. Nhưng cô ta vốn đã xem thường Du Mỹ Hề, nên cũng chẳng coi chuyện này ra gì.

Con trai mình bị nói thế, trong lòng Du Mỹ Hề rất tức giận, nhưng không tiện trở mặt, dù sao chuyện giữa trẻ con, không nói có lý hay không có lý, một khi người lớn tham dự, cũng sẽ bị nói là không đúng.

Vì thế cô chỉ có thể giả vờ không nghe thấy, nhưng trên mặt cũng mất đi ý cười, “Ở trong bếp hết làm gì, khói hun lửa cháy. Tâm Nhụy, con là khách, vẫn nên đến phòng khách ngồi đi. Vu Tư, con bỏ đồ ăn vặt giấu cho anh Ngu Đào ở đâu? Lấy ra cho anh Ngu Đào của con thử đi. Lâm Thâm, con cũng đi xem cùng đi, hôm đó dẫn nó đi siêu thị, cứ nhất định muốn mua về cho Ngu Đào.”

Viên Tâm Nhụy nghĩ Địch Lâm Thâm sẽ không thèm để ý tới Du Mỹ Hề, còn trông có chút hả hê chờ Du Mỹ Hề bị mất mặt.

Kết quả vì chán ghét Viên Tâm Nhụy, Địch Lâm Thâm trái lại cho Du Mỹ Hề mặt mũi, dẫn Ngu Đào và Địch Vu Tư lên lầu.

Địch Vu Tư thật sự có để lại đồ ăn ngon cho Ngu Đào, nhưng quên, đúng lúc Du Mỹ Hề nhớ tới, coi như có sẵn lý do.

Mẹ Viên hận không thể dẫn Viên Tâm Nhụy đi ngay lập tức, nhưng giờ mà đi, mối quan hệ của hai nhà chỉ sợ cũng sẽ kết thúc. Thế nên chỉ có thể mặt dày ở lại.

Về phòng khách, mẹ Viên hòa giải nói: “Nhụy Nhụy còn nhỏ, không hiểu chuyện. Bình thường tôi nuông chiều, nói năng không biết đúng mực, nhưng cũng không có ý xấu, chị đừng để ý nhé.”

Du Mỹ Hề cười nói: “Đồng ngôn vô kỵ (*), sao có thể để ý chứ.”

(*): Lời trẻ con không cố kỵ.

Lời này của Du Mỹ Hề cũng là biến tướng châm chọc chữ ‘nhỏ’ trong miệng mẹ Viên. Một học sinh lớp 12, có lẽ cách xử sự làm người ta tức giận, thì cũng không có gì, nhưng nói chuyện thì vẫn biết cái nào không nên nói, thực sự không thể kết luận vô chuyện còn nhỏ tuổi này đi? Không nói được lời hay, liền muốn nói lời ác à?

Mẹ Viên biết mình đuối lý, nghĩ về mua chút gì đó tặng cho Du Mỹ Hề, để cô bớt nóng lại.

Sau khi Địch Sĩ Nghĩa về, nhà họ Địch liền chuẩn bị ăn cơm.

Du Mỹ Hề giả vờ lên lầu gọi người.

Ba người đều đang ở trong phòng Địch Vu Tư, sau khi Du Mỹ Hề vào cửa, thì cười nói: “Tụi con muốn xuống ăn hay là đem lên cho tụi con?”

Địch Vu Tư là người tỏ thái độ đầu tiên, “Mẹ, con ăn ở phòng! Con không muốn ăn cơm với chị Viên đâu!”

Du Mỹ Hề gật đầu, nhìn về phía Địch Lâm Thâm và Ngu Đào.

Vừa nãy Địch Lâm Thâm đứng về phía Du Mỹ Hề, thấy cũng không xấu, vì vậy để ý Du Mỹ Hề một lần, nói: “Tôi và Ngu Đào ăn ở trong phòng Vu Tư.”

Với sự đáp lại của Địch Lâm Thâm, Du Mỹ Hề rất ngạc nhiên mừng rỡ, lập tức nói: “Được, dì bảo họ bưng lên cho tụi con.”

Nói xong, liền xuống lầu.

Nếu là bình thường, mặc kệ mối quan hệ của người trong nhà như thế nào, cũng phải ăn cơm chung với nhau.

Sau khi Du Mỹ Hề xuống lầu, cười híp mắt nói: “Ngu Đào đang phụ đạo bài tập cho Vu Tư, em thấy Vu Tư học rất nghiêm túc, lát nữa để dì bưng cơm lên cho tụi nó ăn vậy.”

Sau đó, không biến sắc cho Địch Sĩ Nghĩa một ánh mắt.

Vợ chồng nhiều năm, Địch Sĩ Nghĩa tất nhiên biết rõ ánh mắt này là có ý khác, nên vô cùng tự nhiên nói: “Thế cũng được, để tụi nó ăn ở trên đó vậy.”

Ngay sau đấy liền đi tiếp đãi mẹ Viên và Viên Tâm Nhụy, “Tới tới tới, mình ăn của mình, không cần để ý tụi nó. Lâm Chiêu còn chưa về à? Gọi điện hỏi chút xem.”

Vừa dứt lời, Địch Lâm Chiêu đã trở về. Vừa lúc tiểu bối có một người ở đây, cũng không coi như thất lễ.

Mẹ Viên ăn cơm xong, liền vội vàng dẫn Viên Tâm Nhụy đi.

Địch Sĩ Nghĩa về phòng, mới hỏi Du Mỹ Hề đã xảy ra chuyện gì. Nghe xong cũng rất không vui.

Ông không nghĩ Địch Vu Tư dốt nát, có đứa trẻ hiểu biết sớm, có đứa sẽ muộn một chút. Địch Vu Tư tuy không phải loại thông minh cực đỉnh, nhưng thành tích không quá kém, nên ông vẫn rất hài lòng. Viên Tâm Nhụy ở nhà ông nói con trai ông dốt nát, đổi thành bất kỳ cha mẹ nào thì cũng không thể nhịn được.

“Sau này ít qua lại với nhà họ Viên đi.” Địch Sĩ Nghĩa nói. Ở tuổi này của Địch Vu Tư thì việc bồi dưỡng sự tự tin là rất quan trọng, Viên Tâm Nhụy nếu không hiểu chuyện như vậy, vẫn đừng nên quấy rầy con trai ông thì tốt hơn. Lại nói, Địch Lâm Thâm không thích Viên Tâm Nhụy, bớt qua lại thì Địch Lâm Thâm cũng có thể vui vẻ hơn chút.

“Biết rồi.” Du Mỹ Hề đáp.

Chiều chủ nhật, Ngu Đào và Địch Lâm Thâm cùng nhau về trường, Hướng Tân Kiệt cũng đi chung với họ, ba người hẹn nhau gặp ở tàu điện ngầm, tiện thể đi phố ăn vặt mua ít đồ rồi về.

Trong túi bọc đơn sơ, thức ăn tỏa mùi hương mê người, Địch Lâm Thâm và Hướng Tân Kiệt mỗi người ôm mấy cái túi, Ngu Đào thì hai tay trống trơn, chỉ đeo cặp sách là được.

Lúc sắp gần đến cổng trường, thì có sáu, bảy nam sinh cà lơ phất phơ đi ra, trông khoảng hai mươi, dáng vẻ như xã hội đen, chặn họ ở đó.

Địch Lâm Thâm nhướn đuôi mày lên một cái, “Thế nào? Mấy người muốn gì?”

Ngu Đào bước một bước đến cạnh Địch Lâm Thâm, giữa mày nhíu lại, mấy tên này vừa nhìn đã biết là tới gây phiền phức, muốn thoát thân sợ rằng có hơi khó khăn.

Nam sinh tóc xám tro cầm đầu cười khẩy một cái, nhìn về phía Ngu Đào, “Mày là Ngu Đào đúng không? Chậc chậc, lớn lên còn rất đẹp đấy.”

Ngu Đào không hề quen biết họ, cũng không biết vì sao họ lại biết mình.

“Tụi bây có ý gì?” Địch Lâm Thâm nắm tay, chuẩn bị lên bất cứ lúc nào.

“Có người bảo tụi tao đi dạy dỗ Ngu Đào một chút. Ban đầu chỉ có một người, tụi tao còn không quá muốn nhận. Nhưng có hai người cùng tới tìm tụi tao, cho tiền hai phần, ai mà có thể băn khoăn với tiền bạc chứ, đúng không?” Xám tro cười nói.

Dáng vẻ này của gã ta, thật ra có hơi buồn cười, chưa đủ lông đủ cánh, đã học người ta đi làm xã hội đen, quả thực buồn cười.

“Chúng ta người mắt sáng không nói chuyện mờ ám, ai tìm chúng bây?” Địch Lâm Thâm hỏi.

“Tụi tao dầu gì cũng có phẩm hạnh nghề nghiệp, sao có thể tùy tiện nói cho mày biết chứ?” Xám tro nói.

“Vậy con mẹ mày ở đây nói cái lol gì với tao nữa hả!” Nói xong, Địch Lâm Thâm đã cho một đấm lên.

[MTT] Chương 26

Trước mặt bằng chứng, Trác Hứa Châu cuối cùng cũng thừa nhận hành vi xé sách của mình. Nói là có chút ân oán cá nhân với Ngu Đào, trong lúc tức giận, mới làm việc xúc động. Không ngờ, liên lụy phải Hướng Tân Kiệt. Lúc đó cậu ta cũng không chú ý sách của ai, đã trực tiếp xé.

Chủ nhiệm Thường hỏi cậu ta rốt cuộc có ân oán gì, Trác Hứa Châu không trả lời nữa.

Chủ nhiệm Thường rất giận, nghĩ thầm giữa trẻ con thì có thể có ân oán gì lớn chứ, còn như vậy?

Chẳng qua nghĩ cho thành tích của Trác Hứa Châu, không thể xử phạt cậu ta được. Dù sao nếu không có chuyện này, Trác Hứa Châu vẫn có một phần sức để tranh giành vị trí được cử đi học. Hơn nữa Trác Hứa Châu nói bản thân mình chỉ là một chốc kích động, tuy hành vi rất khiến người ta khinh thường, nhưng cũng không tạo thành thương tổn thể xác, chỉ là tổn thất vật chất và tổn thất tinh thần thôi.

Vì thế qua các lãnh đạo cùng thảo luận, quyết định tạm thời không xử phạt Trác Hứa Châu, nếu có lần sau, thì sẽ cùng phạt nặng. Ngoài ra, Trác Hứa Châu phải bồi thường sách vở bài thi cho Hướng Tân Kiệt, cũng chịu trách nhiệm chép lại toàn bộ kiến thức vào trong sách.

Cách xử phạt nhẹ này với bọn Ngu Đào mà nói, hoàn toàn nằm trong dự đoán, dù sao người ta là lão nhị vạn năm, trường học thế nào cũng phải nhìn trên phần thành tích, mở ra một bên lưới.

Sau khi biết được kết quả, Hướng Tân Kiệt quả quyết từ chối để Trác Hứa Châu chép kiến thức bồi thường cho cậu ta, cậu ta không tin Trác Hứa Châu, đừng có mà xấu xa chép sai cho cậu ta. Hơn nữa Địch Lâm Thâm nói là có thể chép phụ cậu ta, cậu ta mới không cần dùng tâm cơ điểu đó đâu!

Buổi tối tự học được một nửa trong phòng tự học, Địch Lâm Thâm mượn cớ ra ngoài mua đồ uống, cùng Hướng Tân Kiệt đập cho Trác Hứa Châu một trận. Làm giáo bá, tất nhiên hắn biết đánh người ở đâu để không bị camera quay được.

Nhìn Trác Hứa Châu nằm trên đất thở dốc, Địch Lâm Thâm từ trên cao nhìn xuống hừ lạnh một tiếng, “Chính mày đi làm mấy chuyện không minh bạch, làm phiền Ngu Đào. Mẹ nó mày nghĩ học giỏi là ghê gớm lắm hả? Nếu mày mà làm mấy chuyện chó má làm phiền Ngu Đào nữa, lần sau liền cho mày bài học của ông nội đó.”

Hướng Tân Kiệt phủi tay chẳng hề có bụi, xì một tiếng, “Lão nhị, sau này mày tốt nhất đi vòng qua lớp A6 cho tao, không thì gặp một lần đánh một lần!”

Địch Lâm Thâm không để ý Trác Hứa Châu nữa, Ngu Đào còn đang ở phòng tự học chờ hắn đấy.

Sau khi hai người rời đi, Trác Hứa Châu chậm rãi bò dậy, nhìn chằm chằm hướng họ rời đi, trong mắt đều là thâm độc.

Địch Lâm Thâm cầm hai hộp sữa về phòng tự học như chẳng có gì xảy ra.

Ngu Đào nhận sữa, không nói gì. Cậu biết Địch Lâm Thâm đi đánh nhau, chỉ nhìn đốt ngón tay ửng đỏ của Địch Lâm Thâm là biết. Đánh nhau tất nhiên không tốt, nhưng thấy Địch Lâm Thâm không bị gì, cậu cũng yên lòng.

Chuyện bị đánh, Trác Hứa Châu không hề nói ra. Cậu ta vẫn quan tâm vị trí được cử đi học, dù cho có lẽ không dùng được, nhưng có vị trí này, cậu ta có thể thoải mái được hơn chút. Quan trọng hơn, đây là vấn đề mặt mũi, có vị trí, thì có nghĩa cậu ta mạnh hơn những người khác, vả lại còn là mạnh hơn nhiều, bởi thế cậu ta không thể mất đi vị trí này.

Nếu nói chuyện bị đánh ra ngoài, vậy Địch Lâm Thâm và Hướng Tân Kiệt chắc chắn sẽ bị xử phạt, nhưng Địch Lâm Thâm và Hướng Tân Kiệt làm thế cũng có nguyên nhân. Nếu vì chuyện này mà phạt họ, thế thì chuyện của cậu ta chắc chắn sẽ bị nâng lên lần nữa, trường muốn để cho công bằng, thì không thể không truy cứu cậu ta. Chuyện lỗ vốn như thế, cậu ta sẽ không làm.

Hơn nữa nói đi nói lại, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Chờ xem đi!

Địch Lâm Chiêu gọi điện tới, nói trong nhà có chuẩn bị món Ngu Đào thích, bảo họ cuối tuần về nhà ăn cơm.

Vì thế thứ sáu tan học, hai người vác cặp đầy sách về nhà họ Địch.

“Anh Ngu Đào, anh tới rồi? !” Nghe thấy tiếng động, Địch Vu Tư chạy ra.

“Ừm.” Ngu Đào cười đáp, rồi chào hỏi người nhà họ Địch.

“Mau vào đi, rửa tay trước là có thể ăn cơm.” Du Mỹ Hề cười nói.

Địch Lâm Thâm vẫn không để ý đến cô.

Ngu Đào đáp một tiếng, không khiến Du Mỹ Hề quá lúng túng.

Trên bàn cơm, Địch Lâm Thâm không ngừng gắp đồ ăn cho Ngu Đào. Ngu Đào cũng sẽ chia một ít tôm và sườn lợn, cho Địch Vu Tư đặc biệt ngồi cạnh cậu.

“Lần này con thi không tệ, có muốn gì không đây?” Địch Sĩ Nghĩa cười hỏi. Trước giờ ông chưa từng là một người cha keo kiệt, nhưng vì trước đây Địch Lâm Thâm biểu hiện quá kém, thế nên trên phương diện tiền tiêu vặt, ông cũng khống chế rất chặt.

Địch Lâm Thâm không để ý nói: “Không phải đã cho con tiền tiêu vặt rồi à?”

“Đó là cho con mua đồ cho Ngu Đào.” Địch Sĩ Nghĩa dịch món cà tím xào mà Địch Lâm Thâm thích qua chỗ Địch Lâm Thâm.

Ngu Đào hơi xấu hổ, “Cảm ơn chú.”

“Nghìn vạn lần đừng khách sáo, với cái thành tích này của Lâm Thâm, tìm giáo viên dạy nó học bù cũng không chỉ có số tiền này.” Địch Sĩ Nghĩa cười nói, rồi nói với Địch Lâm Thâm: “Cứ từ từ suy nghĩ, nghĩ xong nói cho ba.”

“Ừm.” Địch Lâm Thâm tùy tiện đáp một tiếng, tiếp tục ăn cơm.

“Anh Ngu Đào, tối có thể giảng bài cho em không?” Địch Vu Tư ngước mặt lên, vẻ mặt mong đợi nhìn Ngu Đào. Bé cảm thấy Ngu Đào giảng còn dễ hiểu hơn giáo viên nữa.

Địch Lâm Thâm lạnh mặt —— mày là gì? Dựa vào gì mà chiếm dụng thời gian của tao và Đào Đào của tao?! Qua một bên đứng đi!

Nhưng chưa chờ Địch Lâm Thâm mở miệng, Ngu Đào đã mỉm cười nói: “Buổi tối hiệu suất học không cao. Vậy đi, sáng mai anh giảng cho em, nhé?”

Địch Vu Tư vui vẻ gật đầu, “Dạ được!”

Địch Lâm Thâm giật giật miệng, rốt cuộc vẫn không nói gì.

Cơm nước xong, hai người bưng trái cây về phòng.

Địch Lâm Thâm kéo Ngu Đào ngồi trên ghế sa lon, nhéo nhéo mặt cậu, “Quan tâm nó làm gì chứ?”

Ngu Đào cười một tiếng, nắm chặt tay Địch Lâm Thâm, “Nhóc ấy cùng tuổi với Mai Nhĩ, nhìn thấy nó, luôn sẽ nhớ tới Mai Nhĩ. Có thể cậu cảm thấy tớ không hiểu được cảm xúc của cậu, nhưng với cái nhìn của tớ, Địch Vu Tư không làm gì sai cả, hơn nữa cũng rất muốn thân thiết với cậu. Đổi góc độ mà nói, nếu hồi cậu còn nhỏ, anh trai cũng không để ý cậu như cậu không để ý Địch Vu Tư, cậu cũng sẽ buồn mà đúng không?”

Địch Lâm Thâm sửng sốt chút, quả thật, nếu không có anh, tuổi thơ của hắn sẽ không vui vẻ đến thế, cũng sẽ không nhanh chóng chấp nhận hoãn lại cảm xúc, sau khi mẹ ngoại tình bỏ đi.

Nghĩ kỹ lại, mẹ mình đối với anh trai thì cũng là mẹ kế, tình cảnh của hắn thật sự giống với anh hồi trước. Nhưng anh đối xử tử tế với hắn, hắn lại không muốn đối xử tử tế với Địch Vu Tư.

Sở dĩ như vậy, ngoại trừ không thân được với Du Mỹ Hề, cũng vì trước đây bị thảo luận. Dù sao Địch Vu Tư là con ruột của cha, mà lúc đó hắn lại không xác định, nên mới càng không muốn gần gũi.

Mình như này, không biết anh trai sẽ nghĩ thế nào nhỉ. Chắc chắn anh có thể hiểu được hắn, nhưng với cách làm của hắn, có lẽ có thể hiểu được đấy nhưng lại không hề ủng hộ. Chẳng qua nói đi nói lại, anh trai đối xử với Địch Vu Tư hoàn toàn khác với khi đối xử với hắn hồi nhỏ, không biết vì sao. Anh trai nhìn thế nào cũng chín chắn hơn hắn, xa lánh Địch Vu Tư, hẳn có nguyên nhân đặc biệt.

“Được rồi, cậu vui là được.” Địch Lâm Thâm không xác định mình có thể thân thiết với Địch Vu Tư thêm một ít không, nhưng nếu Ngu Đào đã bằng lòng gần gũi, hắn cũng sẽ không phản đối.

Ngu Đào cắm một trái dâu cho Địch Lâm Thâm.

Địch Lâm Thâm rất hưởng thụ, ngậm một bên quả dâu bảo Ngu Đào cắn, bị Ngu Đào lấy tay che, Địch Lâm Thâm liền trực tiếp ăn vào trong miệng.

Ở nhà không tiện bằng ở phòng ngủ, nên hai người vẫn khá chú ý. Địch Lâm Thâm tạm thời không định come out, vì hiện tại hắn còn chưa có vốn liếng để xích mích với gia đình, đừng đến lúc đó rồi liên lụy Ngu Đào.

Tối chút, Địch Lâm Thâm xuống lầu hâm sữa, liền thấy Địch Vu Tư đang nằm nhoài trên bàn cơm làm bài tập.

Địch Vu Tư có một tật xấu, nếu không ai ở phòng sách với bé, bé liền muốn ra ngoài học và làm bài.

Thấy hắn xuống lầu, Địch Vu Tư nhỏ giọng gọi “Anh hai”.

Địch Lâm Thâm nhớ lời Ngu Đào nói, hít một hơi thật sâu, hỏi: “Uống sữa không?”

Địch Vu Tư ngạc nhiên, anh hai của nó cư nhiên để ý đến nó!

“Uống!”

Địch Lâm Thâm không nói gì, vào bếp hâm nóng sữa.

Địch Vu Tư không làm bài tiếp nữa, mà là xoay người nhìn Địch Lâm Thâm, ánh mắt luôn không rời khỏi.

Lò vi sóng “Ting” một tiếng, sữa đã nóng. Địch Lâm Thâm rót sữa ra ba ly, đặt một ly trong đó lên bàn cơm, nói: “Giờ không còn sớm, nghỉ sớm chút đi.”

“Dạ, em đi ngủ ngay đây.” Địch Vu Tư ngoan ngoãn nói.

Địch Lâm Thâm không nói gì thêm, bưng hai ly khác lên lầu.

Địch Vu Tư ôm ly cười khúc khích, như bây giờ, thiệt tốt quá.

Chiều hôm sau, mẹ Viên dắt theo Viên Tâm Nhụy tới làm khách.

Địch Lâm Chiêu có công việc, không ở nhà. Địch Vu Tư theo lễ phép, lên tiếng chào hỏi mẹ Viên xong rồi lên lầu.

Du Mỹ Hề là người thông minh, không nói chuyện Địch Lâm Thâm có ở nhà, càng không sai người lên lầu gọi, chỉ cười nói: “Sao tới mà không gọi điện sớm chứ, để tôi bảo nhà bếp chuẩn bị món hai người thích.”

Mẹ Viên ngồi xuống cười nói: “Ai, chỉ là lâu quá không sang, tới thăm chị chút thôi. Đúng lúc Nhụy Nhụy ở nhà nhiều khó chịu, nên dẫn nó ra ngoài hóng mát tí.”

Du Mỹ Hề bảo dì dâng trà và điểm tâm lên, “Giờ Tâm Nhụy cũng bận lắm nhỉ? Lớp 12, kiên trì thêm một năm là xong rồi.”

Viên Tâm Nhụy cười, không tiếp lời.

Mẹ Viên cười nói: “Ai nói chẳng phải chứ. Sao? Chỉ có mình chị ở nhà thôi à?”

Du Mỹ Hề nói: “Bận hết rồi, chỉ có mình tôi rảnh rỗi, tiếp đãi không chu đáo.”

Cô nói lời này rất khéo, không hề nói ở nhà không có người khác, hơn nữa Địch Lâm Thâm thật sự đang bận, vì thế lời này cũng không chọn ra được lỗi sai nào.

Mẹ Viên không để ý, tán gẫu với Du Mỹ Hề về chuyện làm đẹp.

Bên kia, Địch Vu Tư lên lầu trước tiên liền tới phòng Địch Lâm Thâm, nói với họ Viên Tâm Nhụy đến.

Ngu Đào cũng không để ý, gọi Địch Vu Tư vào, lấy cái ghế cho bé, ba người học chung.

Hôm qua chủ động nói chuyện với Địch Vu Tư, Địch Lâm Thâm phát hiện Địch Vu Tư rất hiểu chuyện, cũng không quấn người, nên không đuổi bé đi.

Ngồi một lúc, không thấy Địch Lâm Thâm đâu, Viên Tâm Nhụy trực tiếp chen vào hỏi: “Lâm Thâm đâu? Chắc ở nhà nhỉ? Con biết cậu ấy đã về rồi.”

Trong lòng Du Mỹ Hề lung lay, bên ngoài vẫn giữ nụ cười, nói: “Ở nhà. Nhưng đang học ở trên lầu, học xong sẽ xuống.”

Cô biết Địch Lâm Thâm rất không thích Viên Tâm Nhụy, nên theo lý mà nói, hẳn sẽ không biết Địch Lâm Thâm đang ở nhà.

Nghĩ tới đây, Du Mỹ Hề giả bộ lơ đãng hỏi: “Gần đây gặp Lâm Thâm nhiều lắm à? Nó nói với con cuối tuần này về?”

Viên Tâm Nhụy hiển nhiên không hiểu ý của Du Mỹ Hề, chỉ nói: “Con nghe bạn học của cậu ấy nói.”

Bạn học? Du Mỹ Hề đánh một dấu chấm hỏi trong lòng, nhưng cũng không hỏi lại.

Viên Tâm Nhụy đứng lên, “Con lên lầu tìm cậu ấy vậy.”

“Ai, sao có thể để khách đi tìm người chứ?” Du Mỹ Hề kéo cô ta một cái, nói với dì bên cạnh: “Lên hỏi xem Lâm Thâm học xong chưa? Học xong thì xuống với Tâm Nhụy đi.”

Một cô con gái, cũng chẳng thân với Địch Lâm Thâm bao nhiêu, sao có thể trực tiếp xông vào phòng người ta?

Nhưng lời nói của Du Mỹ Hề cũng để lại đường lui cho Địch Lâm Thâm, không học xong thì đương nhiên có thể không xuống lâu, thời kỳ này, tự nhiên lấy việc học là chính. Nếu Địch Lâm Thâm coi trọng Viên Tâm Nhụy, thì xuống cũng đã xuống rồi, nếu không coi trọng, không xuống đối phương cũng chả nói được gì.

Mẹ Viên kéo Viên Tâm Nhụy một cái, cũng nghĩ con gái con lứa, sao có thể chủ động thế chứ. Nhưng dù sao vẫn cưng chiều, chỉ làm dáng chút thôi. Song song trong lòng cũng hơi bất mãn với Du Mỹ Hề —— đâu phải con ruột cô đâu, cô che chở như thế người ta cũng chẳng nhận tình của cô, cần gì chứ? Còn không bằng tác thành cho Tâm Nhụy thì tốt hơn, ít nhất sau này còn có thể có một cô con dâu một lòng với cô không phải à?

[MTT] Chương 25

Sách vở của Ngu Đào và Hướng Tân Kiệt đặt trong ngăn kéo bàn Ngu Đào, trong một đêm không thấy hết toàn bộ, bạn học trong lớp cũng rất bất ngờ.

Đây là việc gì chứ? Dù cho có trộm vào, cũng không đến mức trộm sách vở đi? Lại nói, chỗ ngồi của Ngu Đào cũng không quá dễ thấy, vì sao không vứt của người khác, cố tình vứt đồ ở chỗ Ngu Đào? Nhìn như vậy, đối phương chắc là định nhằm vào Ngu Đào hoặc Hướng Tân Kiệt, đương nhiên, khả năng nhằm vào Ngu Đào lớn hơn chút, dù sao Hướng Tân Kiệt để sách ở chỗ Ngu Đào, chỉ là chuyện tạm thời. Trừ khi là người trong lớp làm, bằng không người ngoài không thể nào biết được.

Lớp trưởng đã đi báo cho thầy Khuất, Ngu Đào ngồi trên ghế ngây người, chuyện này có hơi ly kỳ với cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu không đắc tội ai đi? Được rồi, dù cho trước khi cậu mất trí nhớ có đắc tội người nào, cũng không đến mức bây giờ mới nhớ phải trả thù chứ?

Thật ra cậu không có nhiều đồ, cậu đã quen xách hết tất cả sách và sách luyện tập, nên trong chỗ ngồi chỉ để những thứ không quan trọng, không thì không thể có nhiều chỗ trống cho Hướng Tân Kiệt để sách như vậy. Nhưng Hướng Tân Kiệt đâu phải mất đồ không quan trọng đâu, còn có cả sách giáo khoa ở trong nữa đó.

Địch Lâm Thâm ở cạnh đã xắn tay áo lên, chuẩn bị bắt cho được tên đó, cho nó bài học tình cha một trận.

Hướng Tân Kiệt cũng siêu giận, vở bài tập, sách ôn tập được phát trên lớp bổ túc của cậu ta đều mất hết rồi, mẹ nó đúng là muốn làm khó dễ cậu ta phải không hả?!

Thầy Khuất rất nhanh đã đến, sau khi hiểu hết tình hình, nói: “Lát nữa thầy qua phòng an ninh kiểm tra camera. Hướng Tân Kiệt, lúc học thì em xem chung sách với bạn cùng bàn trước đi. Nếu thực sự không tìm được, thầy xin phòng giáo dục cho em một bộ mới.”

Trong lòng thầy Khuất cũng rất giận, nhưng phải giả vờ bình tĩnh chút, tránh đổ dầu vào lửa cho những đứa trẻ này. Trên vở các môn, chắc chắn sẽ ghi chú không ít kiến thức. Lấy sách mới về, thì không thể không hỏi mượn bạn học chép lại, có thể có vài chỗ Hướng Tân Kiệt nhớ mà người khác không nhớ, cũng phiền phức.

Chuyện đến mức này, dưới tình huống không điều tra ra được người hiềm nghi, có lửa mà chẳng có nơi phát, chỉ có thể nghẹn.

Thầy Khuất đang muốn đi ra ngoài, đã thấy cô chủ nhiệm đi vào.

“Thầy Khuất ở đây đúng lúc quá.” Chủ nhiệm Thường vẻ mặt nghiêm túc, “Hướng Tân Kiệt đâu?”

“Ở đây ạ.” Hướng Tân Kiệt nhấc tay.

Chủ nhiệm Thường ném một cái túi nilon lên bàn, cả giận nói: “Em đây là chuyện gì? Không thích học thì thôi, sao lại đi xé sách chứ hả?”

“A?” Hướng Tân Kiệt sững sờ, nhanh đi lục cái túi nilon đó.

Bên trong đúng là sách của cậu ta, có Vật lý, Hóa học, Sinh học còn có Tiếng Anh. Đều xé thành từng mảng lớn, hiển nhiên không thể nào ghép lại được nữa.

Hướng Tân Kiệt nhìn thầy Khuất.

Thầy Khuất cũng qua lục, trên trang bìa bị xé nát của sách giáo khoa, nhìn thấy tên của Hướng Tân Kiệt.

“Chủ nhiệm Thường, là như này.” Thầy Khuất giúp giải thích: “Hôm nay Ngu Đào vừa vào phòng học, liền phát hiện tất cả sách vở và bài thi ở chỗ ngồi của mình đều không còn. Hôm qua ngăn kéo bàn Hướng Tân Kiệt bị vẩy nước, trong một chốc thì không thể sử dụng được, nên để tạm sách vở ở chỗ Ngu Đào. Bởi thế tất cả đồ của Hướng Tân Kiệt cũng không thấy đâu cả. Tôi đang chuẩn bị đi điều tra camera xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Có chuyện này nữa à?” Chuyện này hiển nhiên không nằm trong dự đoán của chủ nhiệm Thường.

“Đúng, tôi cũng thấy kỳ lạ. Cô liền đem những vật này tới rồi.” Thầy Khuất nói.

Chủ nhiệm Thường biết, thầy Khuất không cần phải nói dối cô, trong lòng cũng có phần căm giận, rốt cuộc là ai, thế mà xé sách của học sinh, “Sáng sớm nay tôi kiểm tra vệ sinh trong thùng rác, học sinh phụ trách quét tước ở đó đã đưa cho tôi. Nói là thấy trong thùng rác.”

Ngu Đào lục từng chút ở trong túi.

Chủ nhiệm Thường nhìn thấy, hỏi: “Ngu Đào, em đang lục gì đó?”

Ngu Đào hơi khó chịu nói: “Chủ nhiệm, bài thi của em cũng ở trong đó, em muốn kiếm chúng nó ra ghép lại.”

Không chỉ có sách của Hướng Tân Kiệt bị xé, còn có bài thi của Ngu Đào. Lúc này, chút suy nghĩ nghi ngờ Hướng Tân Kiệt tự biên tự diễn cuối cùng của chủ nhiệm Thường cũng biến mất. Ngu Đào không thể nào diễn kịch giùm Hướng Tân Kiệt được, dù sao Ngu Đào là học bá, nhất định sẽ quý trọng mỗi một tờ bài thi. Mà Hướng Tân Kiệt và Địch Lâm Thâm là bạn tốt, điểm ấy họ đều biết. Bây giờ Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đi gần, học hành tiến bộ hơn rất nhiều, hiển nhiên quan hệ của hai người cũng rất tốt. Hướng Tân Kiệt hẳn sẽ không liều lĩnh khiến Địch Lâm Thâm mất hứng, đi xé bài thi của Ngu Đào.

Chủ nhiệm Thường thở dài, “Không dễ ghép lại đâu, quên đi, lát nữa hỏi giáo viên lấy thêm một tờ, xem có dư hay không, thực sự không được thì photo bài thi của các bạn khác vậy.”

Ngu Đào không lên tiếng, tiếp tục bới bài thi của mình.

Chủ nhiệm Thường nói với thầy Khuất: “Đi, tôi đi xem camera với thầy.”

“Được.” Thầy Khuất gật đầu, nói với những học sinh khác: “Các em đều tự học đi, lớp trưởng canh chừng kỷ luật.”

Sau khi thầy Khuất và chủ nhiệm Thường rời đi, mọi người trở về chỗ ngồi của từng người thành thật tự học.

Địch Lâm Thâm an ủi Ngu Đào, “Đừng giận.”

“Không giận, chỉ là thấy hơi bực thôi.” Ngu Đào mím mím môi.

“Không sao đâu, lát nữa bảo Tân Kiệt đi lấy bộ sách mới, tớ chép lại kiến thức cho cậu ta là được.” Tuy dục vọng đánh nhau của hắn bây giờ vẫn rất mãnh liệt, nhưng cũng không muốn làm Ngu Đào không vui. Mà hắn chủ động nói chép phụ, là vì như thế hắn cũng có thể củng cố kiến thức lại lần nữa.

“Cậu nói người đó nhằm vào tớ hay nhằm vào Hướng Tân Kiệt?” Ngay từ đầu Ngu Đào đã cảm thấy không đúng lắm, sao có thể đặc biệt chọn người như cậu chứ? Nếu sách để trong chỗ ngồi là của mình, vậy cậu chắc chắn sẽ nổi giận. Cũng chính vì như thế, nên mới hiểu được cảm nhận của Hướng Tân Kiệt.

“Có thể đây chỉ là một trò đùa dai trùng hợp thôi.” Lời này ngay cả bản thân Địch Lâm Thâm cũng chẳng quá tin tưởng, nhưng hết cách rồi, hắn không muốn Ngu Đào có quá nhiều gánh nặng.

Ngu Đào không nói, cũng không còn lòng dạ đọc sách, ôm sách ngẩn người.

Đang lúc giảng bài, Ngu Đào và Hướng Tân Kiệt được gọi vào phòng làm việc của chủ nhiệm Thường, thầy Khuất cũng ở đó. Địch Lâm Thâm thì đứng ở cửa nghe tình hình.

“Là như vầy, cô và thầy Khuất xem xong camera, phát hiện túi này là Trác Hứa Châu lớp A2 ném vào thùng rác. Cô đã hỏi bạn ấy, bạn ấy nói là nhặt được trong hành lang, nghĩ là rác, nên tiện tay vứt đi.” Chủ nhiệm Thường nói.

Trác Hứa Châu cũng là học bá, nhiều năm vững vàng ở hạng hai, vì thế ấn tượng mà chủ nhiệm Thường dành cho cậu ta cũng không tệ, bằng lòng tin tưởng cậu ta.

Trường học chỉ có camera ở khu vực công cộng ngoài lầu dạy học, góc cầu thang và cửa chính trong lầu, trên hành lang thì không có, nên Trác Hứa Châu nói là tìm được trong hành lang, cũng không thể nào chứng minh là người có lỗi được.

“Chủ nhiệm, hôm qua mấy giờ thì đồ bị ném vào thùng rác?” Ngu Đào hỏi.

“Năm giờ ba mươi bảy.” Trên camera có hiện thời gian.

Ngu Đào nói thẳng: “Chủ nhiệm, thầy Khuất, trường mình bốn giờ rưỡi tan học, trực nhật trễ nhất là bốn giờ năm mươi cũng đi. Thời gian này, trong lớp chắc không còn ai khác. Trác Hứa Châu hơn năm giờ rưỡi còn chưa đi, vì sao? Nếu cậu ấy để quên đồ về lấy, thế thì bình thường. Nếu cậu ấy vẫn cứ ở trong trường, ngay cả cơm cũng không ăn, có phải là quá không bình thường rồi không? Vì thế để rửa sạch hiềm nghi, em hy vọng có thể kiểm tra camera cửa chính của trường xem.”

“Vả lại, cái túi đó rất trong suốt, lẽ ra có thể nhìn thấy bên trong chứa sách. Dù cho không nhìn thấy, nhặt được đồ không phải nên xem trước để xác định là gì rồi mới nói à? Cậu ấy cứ trực tiếp ném đi như vậy, cũng kỳ lạ quá rồi? Rác của lớp nào mà lại bỏ trong hành lang chứ?”

Ngu Đào phân tích cũng không phải không đạo lý, bình thường năm giờ, chủ nhiệm Thường đều sẽ đi kiểm tra lầu, bảo học sinh còn chưa rời đi nhanh đi ăn cơm, sau khi tan học thì không cho phép ở lại phòng học tự học. Bởi vậy nếu Trác Hứa Châu trực tiếp ở lại trễ đến thế, thì thật sự rất kỳ lạ. Hơn nữa chủ nhiệm Thường xác định hôm qua lúc mình đi kiểm tra lầu, không hề nhìn thấy Trác Hứa Châu.

Còn nữa, lúc đó đưa cái túi cho cô, cô liền phát hiện bên trong chứa sách, Trác Hứa Châu không thể không nhìn ra chứ? Dù không nhìn ra, cũng có thể như Ngu Đào nói, nhìn xem là gì rồi hãy nói, dù sao rác của mỗi lớp đều không giống nhau, hơn nữa thật sự không có lớp nào đi bỏ rác trên hành lang cả.

“Được rồi, lát nữa cô đi kiểm tra camera.” Bằng lòng tin tưởng thì bằng lòng, dưới tình huống có nghi vấn, vẫn phải dùng sự thật để nói chuyện.

Ban đầu Hướng Tân Kiệt cũng chẳng nghi ngờ gì, nhưng nghe Ngu Đào phân tích lại cảm thấy rất có lý, bỗng chốc liền bốc lên cơn tức.

Trác Hứa Châu bởi vì là lão nhị vạn năm, ở lớp A2, số thứ tự là số hai, vì thế mọi người đều lén gọi cậu ta là Trác lão nhị. (Nhị = hai)

Trác Hứa Châu hoàn cảnh gia đình tốt, bản thân cũng kiêu căng, nên không quá hòa hợp với bạn cùng lớp. Hơn nữa bạn cùng lớp đều nghĩ cậu ta có hơi bị thần kinh, người ta chẳng nói gì cậu ta cả, chỉ là lúc nói chuyện liếc cậu ta một cái, cậu ta đã cảm thấy là đang nói cậu ta. Nếu bạn cùng lớp đùa giỡn với nhau nói đối phương “Nhị”, cậu ta liền trừng người ta. (‘Nhị’ cũng có nghĩ là ‘Ngu’)

Lúc trước Ngu Đào chướng mắt Hướng Tân Kiệt và Địch Lâm Thâm, nhưng cũng sẽ không chủ động mở miệng châm chọc, gây chuyện đều là họ. Mà Trác Hứa Châu là loại người chỉ cần học tra đi ngang qua cạnh cậu ta, cậu ta đã muốn trốn người, cứ như sợ bị lây bệnh.

Nghĩ đến Trác Hứa Châu, Hướng Tân Kiệt đã giận không trút được, bất kể có phải hay không, thì vẫn làm cậu ta khó chịu.

Vì thế, Hướng Tân Kiệt liền rất có tâm cơ đi nói chuyện Trác Hứa Châu nhặt sách quăng đi, với đứa miệng rộng nổi tiếng nhất khối một lần.

Lần này có thể náo nhiệt rồi, trong một buổi trưa, hầu như cả trường đều biết.

Cũng nhờ chuyện này được truyền nhanh, nên có bạn học báo cáo, nói là nhìn thấy Trác Hứa Châu lặng lẽ vào phòng học lớp A6, còn ôm một đống sách và bài thi đi ra. Cũng có người nhìn thấy Trác Hứa Châu vào phòng học lấy một cái túi nilon, chính là cái để đựng sách đó, vì túi có màu xanh, nên điểm đặc trưng coi như khá rõ.

Mà chủ nhiệm Thường thật sự không nhìn thấy Trác Hứa Châu đi ra rồi quay vào ở cửa chính trong camera, trong lớp cũng có học sinh chứng thực họ trực nhật xong rời đi, Trác Hứa Châu còn chưa đi.

Thế là Trác Hứa Châu bị gọi vào phòng giáo dục nói chuyện.

Lúc nghỉ giữa giờ, Trì Linh bước tới, “Sách của mấy cậu nhất định là Trác Hứa Châu phá.”

“Vì sao nói thế?” Ngu Đào hỏi, giờ phòng giáo dục vẫn chưa cho ra kết quả, cậu cũng không thể khẳng định.

Mà cậu thì không hề quen biết Trác Hứa Châu, không phải vì cậu mất trí nhớ. Là do trước đây chẳng ai thấy hai người họ có qua lại qua, đây là cậu xác nhận sau khi hỏi bạn học.

“Trác Hứa Châu thích Giả San San.” Trì Linh nói. Không phải cô tám, là Giả San San thật sự ngại tự mình nói, nên mới nhờ cô nói.

“A?” Chuyện này đúng là Ngu Đào chưa từng nghe nói qua, hơn nữa Giả San San hình như cũng không qua lại với Trác Hứa Châu, ít nhất là cậu không thấy.

“Chẳng qua Giả San San đã từ chối cậu ta, cũng không qua lại gì, nhưng nghe nói, cậu ta vẫn nhớ mãi không quên Giả San San.”

“Nó thích quên hay không quên, liên quan gì tới Ngu Đào?” Địch Lâm Thâm nghĩ Trác Hứa Châu đúng là bệnh thần kinh.

Trì Linh bộ dạng ‘Cậu vẫn còn quá trẻ tuổi’, nói: “Hồi trước không phải Giả San San thích Ngu Đào à? Tuy Ngu Đào từ chối cậu ấy, nhưng Giả San San cũng đâu vì thế mà thích Trác Hứa Châu. Hơn nữa Giả San San thích Ngu Đào chẳng phải bí mật gì, không chừng đã truyền vào tai Trác Hứa Châu. Lại nói, gần đây mấy đứa tụi mình đều ăn cơm trưa với nhau, Trác Hứa Châu chắc chắn nhìn thấy, lại ăn dấm chua, không phải nghĩ cách trả thù ư? Chỉ là lần này Hướng Tân Kiệt gánh thôi.”

Ngu Đào nghĩ đây đúng là tai bay vạ gió, nhưng Trác Hứa Châu cầu mà không được đã làm ra chuyện như thế, cũng biến thái quá đi?!

Chuông vào học vang lên, Trì Linh trở về chỗ ngồi của mình.

Địch Lâm Thâm ở dưới nhéo nhéo tay Ngu Đào, nói: “Chuyện này cứ để tớ giải quyết, cậu đừng quan tâm.”

“Ừm.” Ngu Đào gật đầu, cậu không muốn đấu với một thằng biến thái, vẫn nên giao cho Địch Lâm Thâm thì tốt hơn.

[MTT] Chương 24

Thứ sáu, Địch Lâm Thâm kéo Ngu Đào ra ngoài mua quần áo, còn hứa ăn cơm trưa xong sẽ về học, tuyệt đối không trễ nãi.

Ngu Đào ngẫm lại dạo gần đây trời lạnh, Địch Lâm Thâm thật sự nên có thêm mấy bộ áo khoác, liền đồng ý đi cùng.

Địch Lâm Thâm thích dạo các cửa hàng khác với Ngu Đào, Ngu Đào không quen đi dạo trong mấy cửa hàng này, tùy ý một bộ đồ đã hơn bốn con số, với cậu mà nói là quá đắt. Hơn nữa cũng không phải toàn bộ chất lượng đều tốt cả, có cũng chỉ là bán nhãn hiệu. Vì thế so ra, cậu thích đi dạo ở mấy cửa hàng bình thường, chừng một ngàn đã có thể mua được một chiếc áo lông qua mùa đông, còn có thể mặc được rất nhiều năm, kinh tế thực dụng.

Đương nhiên, mua trên mạng hời hơn, nhưng trường học không cho gửi bưu điện, mua cũng phải gửi về nhà, rất phiền phức.

Địch Lâm Thâm biết cách tiêu xài của mình không giống Ngu Đào, chuyện này cũng chẳng có gì để phân chia ưu khuyết, chỉ là hoàn cảnh trưởng thành không giống nhau thôi. Mà hắn có thể làm chính là ở nơi hắn quen đi dạo tốn số tiền ít nhất để mua một bộ đồ mà Ngu Đào thích có thể chấp nhận được.

Trong một cửa hàng, Địch Lâm Thâm đang vừa ý một chiếc áo bông màu xanh quân đội, nhìn trông rất ấm áp.

“Cái này, lấy size mà cậu ấy mặc.” Địch Lâm Thâm chỉ chỉ Ngu Đào, nói với nhân viên cửa hàng.

Nhân viên cửa hàng đáp một tiếng, nhanh chóng đi tìm bộ đồ.

Ngu Đào nhìn hắn, nhỏ giọng nói: “Tớ không muốn.”

Địch Lâm Thâm cười cười, nói: “Không có gì, thử xem thế nào.”

Nhân viên cửa hàng đã mở áo ra đến trước mặt Ngu Đào, Ngu Đào không thể không động được, nên thử chiếc áo khoác này chút.

Áo khoác thuộc về khoản rộng, không đến mức nhìn trông không vừa người như big size, có cảm giác như được một cái ôm rộng lớn bao bọc, ấm áp mà không thiếu cảm giác thời thượng.

Ngu Đào soi gương, thật sự rất đẹp, mặc cũng ấm áp, nhưng giá tiền cũng đẹp mắt ghê.

Địch Lâm Thâm nhìn Ngu Đào một chút, liền nói với nhân viên cửa hàng: “Tìm một chiếc cho tôi mặc.”

“Vâng.” Nhân viên cửa hàng lấy cái Địch Lâm Thâm mặc tới.

Sau khi Địch Lâm Thâm mặc vào, đứng ở cạnh Ngu Đào —— rất tốt, rất xứng đôi.

Địch Lâm Thâm mặc vào có cảm giác hoàn toàn khác với Ngu Đào, Ngu Đào là cảm giác vừa đáng yêu vừa ấm áp, mà Địch Lâm Thâm thì là vừa thời thượng vừa có phong phạm.

Địch Lâm Thâm cởi áo ra, lại nhận lấy cái áo Ngu Đào cởi ra, cùng giao cho nhân viên cửa hàng, “Gói lại đi.”

Ngu Đào vừa nghe, kéo Địch Lâm Thâm một cái, “Cậu mua là được rồi, tớ không muốn.”

Địch Lâm Thâm cười nói: “Là ba tớ bảo tớ mua cho cậu, cảm ơn cậu phụ đạo tớ học. Không tin tớ cho cậu xem điện thoại, xem xem ba tớ có phải nói vậy không.”

Ngu Đào không muốn xin cho xem điện thoại, nghe là ý của chú Địch, dù cậu hơi ngại nhận lấy, nhưng không quá bài xích. Cậu biết, nếu chú Địch đã nói, thì sẽ không đổi ý. Cậu cũng rõ, điều này là do thành tích Địch Lâm Thâm nâng cao, người ta muốn cảm ơn cậu. Cậu không muốn, thì Địch Lâm Thâm sẽ không đồng ý đầu tiên, mà cậu cũng chỉ có thể cố gắng dạy Địch Lâm Thâm hơn, để thành tích hắn nâng cao nhiều hơn mới được.

Còn nữa, Địch Lâm Thâm cũng mua, thế có phải xem như đồ đôi không nhỉ? Nghĩ đến đây, cậu đã có chút không nỡ bỏ rồi. Nhưng trong lòng cũng thầm mắng bản thân không biết xấu hổ, đồ mắc như vầy mà cũng muốn không biết ngượng.

Bởi vì đúng lúc kịp ngày giảm giá Quốc khánh của cửa hàng, thế nên giá cả thực tế rẻ hơn so với giá quy định không ít, tiền Địch Sĩ Nghĩa cho cũng đủ. Địch Lâm Thâm còn dùng tiền tiêu vặt mình còn dư trước đây mua khăn quàng cổ và găng tay cho Ngu Đào, để mua đông này Ngu Đào có thể trôi qua ấm áp hơn chút.

Ra cửa hàng, Địch Lâm Thâm nắm tay Ngu Đào, chuẩn bị đi siêu thị phía dưới mua chút đồ ăn vặt rồi đi ăn cơm trưa.

Nơi như này sẽ không gặp phải bạn học học cùng trường nào, hắn cũng không sợ bị người khác nhìn thấy, nên liền chiều theo mong muốn dắt tay đi.

Ngu Đào nắm tay Địch Lâm Thâm, trong lòng vô cùng kiên định, “Mình mặc như vậy, sẽ bị người ta nhìn ra là đang mặc đồ đôi đi?”

Tuy hơi lo lắng, nhưng nhiều hơn chính là hạnh phúc chân thật.

“Những cửa hàng mà mọi người thường đi dạo đang giảm giá tất cả mọi người đều đang tranh giành, khả năng trùng áo cũng rất lớn, cũng không thể cố nói họ mặc đồ đôi đi? Lại nói, nhìn ra thì cứ nhìn ra, mình đúng là thế mà.” Địch Lâm Thâm cảm thấy chẳng sao cả, hắn là muốn mặc giống Ngu Đào đó, sao nào?

Ngu Đào mím môi cười, ngại để Địch Lâm Thâm nhìn ra cậu đang vui vẻ. Mặc đồ giống Địch Lâm Thâm, cậu liền cảm thấy bộ đồ ấy càng ấm áp hơn.

Nhưng đằng sau hai người, Viên Tâm Nhụy đang nhìn chằm chằm tay đang nắm lấy nhau của hai người.

Lên lớp 12, càng ngày càng ít học sinh về nhà vào cuối tuần, thế nên căn tin và phòng tự học thư viện cũng chẳng thấy rộng rãi nữa.

Sau khi trở lại phòng ngủ để đồ mới mua về, hai người ngâm một buổi chiều ở phòng tự học, lúc chạng vạng thì đi căn tin ăn cơm.

Bây giờ lớp học bổ túc của Hướng Tân Kiệt chắc mới vừa tan học, bình thường đều ăn cơm ở ngoài rồi về trường, nên cũng không cần chờ cậu ta.

Bởi vì học sinh ở lại trường càng ngày càng nhiều, thế nên căn tin cũng điều chỉnh lại lượng thức ăn tương ứng, đảm bảo mỗi một học sinh đều có thể ăn no.

Chọn ba món một canh và cơm tẻ, hai người tìm chỗ ngồi ngồi xuống.

Địch Lâm Thâm vừa ăn cơm vừa đọc tiếng Anh, Ngu Đào thì đang đọc Vật lý. Ai cũng không nói chuyện, nhưng cẳng chân dựa vài nhau khiến cho hai người biết được cả hai đều ở ngay cạnh bên.

“Oa, chăm chỉ vậy à?” Giả San San bưng đĩa qua ngồi, không hề coi mình là người ngoài.

Ngu Đào quay đầu nhìn cô, mỉm cười nói: “Sao chỉ có mình cậu?”

Sau khi tỏ tình thất bại, Giả San San cũng không để ý, mỗi ngày đều hỏi bài Ngu Đào như thường, cũng không nói nhiều, càng không tìm cơ hội tiếp cận, ở chung với Ngu Đào tựa như bạn học quan hệ khá tốt. Bởi vậy Ngu Đào cũng không thấy có gì không tốt, đối với Giả San San cũng khách sáo.

Mà bữa trưa, ngoại trừ Hướng Tân Kiệt khẳng định làm bóng đèn, lại thêm hai cây nến nhỏ Giả San San và Trì Linh.

Giả San San và Trì Linh chung phòng ngủ, quan hệ tự nhiên tốt hơn chút.

Mà Giả San San cũng không có hành động nào quá mức, nên Địch Lâm Thâm không đề phòng cô như trước nữa. Nhưng mỗi lần cô xuất hiện, Địch Lâm Thâm đều có cảm giác rất nguy hiểm, bình thường chỉ có thể học thuộc mười từ, bây giờ có thể học thuộc hai mươi!

Giả San San cười nói: “Trì Linh về nhà rồi, sáng sớm mai quay về.”

Ngu Đào gật gật đầu, với nữ sinh trong lớp, cậu với Giả San San và Trì Linh qua lại coi như khá gần gũi. Bởi vì Giả San San không có biểu hiện gì, nên Ngu Đào cũng không tự kỷ coi cô như người thích mình.

“Buổi tối hai người có đi phòng tự học không?” Giả San San hỏi.

“Đi.” Thay vì học ở phòng ngủ, phòng tự học hiển nhiên có hiệu suất với họ hơn, dù sao ở phòng ngủ, thì luôn muốn hôn nhẹ.

“Vậy đi cùng đi, buổi chiều tớ học một mình ở phòng ngủ cũng chán.”

“Được.” Ngu Đào đáp.

Địch Lâm Thâm không phản đối, dù sao hắn có thể hôn được Ngu Đào, Giả San San không thể, nên vẫn là hắn thắng!

Đang ăn cơm, Ngu Đào bỗng dưng cảm thấy có người đang nhìn cậu chằm chằm, hơn nữa ánh mắt không hề thân thiện. Quay đầu nhìn một vòng, lại không phát hiện được gì.

“Sao vậy?” Địch Lâm Thâm hỏi.

“Không có gì.” Ngu Đào cười cười, nghĩ có thể là do mình đa nghi. Nhưng cậu vừa xoay lại, liền cảm nhận được ánh mắt đó nữa.

Thứ hai đi học, thầy cô mỗi môn đều giảng giải lại bài thi giữa kỳ, đồng thời đều tiến hành khen ngợi Địch Lâm Thâm, bảo mọi người hãy học tập Địch Lâm Thâm, nhất định sẽ nâng cao một bước.

Địch Lâm Thâm nghe mà khóe miệng vươn thẳng, hắn chỉ hơi nâng cao chút thôi, phần lớn đều chưa mò tới tuyến đạt tiêu chuẩn đó, sao mà cứ như hắn đứng hạng nhất khối vậy? Có độc hả?

Mặc kệ Địch Lâm Thâm nghĩ thế nào, trong cái nhìn của thầy cô, tiến bộ như vậy thì nên khen ngợi, chỉ có khen ngợi mới có thể tăng cao sự tích cực của học sinh, vì thế họ đều không keo kiệt trên phương diện này.

Lúc tan học, mọi người dọn cặp sách, có bạn học đùa giỡn đụng phải bàn Hướng Tân Kiệt, lon nước ngọt đã mở trong ngăn kéo liền bị đụng ngã, làm ướt luôn ngăn kéo của Hướng Tân Kiệt.

Ngăn kéo làm bằng gỗ ngăn kéo thấm nước ngọt, trở nên vừa ướt vừa dính. Bạn học đùa giỡn liền sợ đến mức nhanh nhanh lấy khăn lau cho cậu ta, sợ bị đánh.

Hướng Tân Kiệt rất tức giận, bàn ướt thì thôi, sách của cậu ta kia kìa!

Tạm thời không lo được chuyện đánh người, Hướng Tân Kiệt móc hết đồ ở trong ra.

Thầy Khuất sang xem tình hình, nhíu nhíu mày, nói với bạn học đùa giỡn: “Sao lại không cẩn thận vậy chứ?”

“Xin lỗi…” Hai bạn học vừa dọn dẹp vừa áy náy nói, ngăn kéo này trước khi khô sẽ không thể dùng được.

Thầy Khuất kiểm tra giùm, ở dưới cùng đều là bài thi, ướt nước ngọt ngược lại cũng không quan trọng, trong sách vở có dính chút, may mà không bị ướt mảng lớn.

Thầy Khuất nói: “Hai em, mua mấy quyển vở đền cho Tân Kiệt, rồi lại đền cho bạn ấy một lon cola.”

“Dạ.” Hai người đáp, chuyện này thật sự cần phải đền, họ cũng không có dị nghị.

Thầy Khuất ra mặt, Hướng Tân Kiệt không thể làm gì khác hơn là đè nén lửa giận, không thể không cho giáo viên mặt mũi được. Huống chi hôm nay thầy Khuất cũng khen cậu ta cố gắng học tập, lại có tiến bộ, cậu ta còn đang rất hưởng thụ đấy nhé.

“Bàn này có vẻ trong thời gian ngắn phơi cũng không khô được, bây giờ phòng giáo vụ đang phải chuẩn bị lớp. Vậy đi, sáng sớm mai, em hãy chuyển bàn đến phòng giáo vụ đổi nhé.” Thầy Khuất nói.

Bàn bị hư, nhà trường sẽ đổi vô điền kiện.

“Dạ.” Hướng Tân Kiệt đáp.

Những quyển sách này không có chỗ để, vì vậy Hướng Tân Kiệt liền chuyển nó qua chỗ Ngu Đào, nhờ cậu để giùm trước. THPT Bác Minh có quy định, sau khi tan học, trên bàn không thể có bất cứ sách vở và đồ vật nào, cũng vì bồi dưỡng tính gọn gàng sạch sẽ cho các học sinh.

Ngăn kéo của Ngu Đào có chỗ trống, liền bỏ hết đồ của Hướng Tân Kiệt vào.

Trong căn tin, Hướng Tân Kiệt gặm sườn lợn cảm thán: “Tôi phát hiện bây giờ tôi đã thành thiếu niên hệ Phật rồi, hôm nay tôi thế mà không đánh hai cái đứa đó.”

Ngu Đào bật cười, không nói tiếp.

Hướng Tân Kiệt thở dài, “Ngợi khen khiến cho con người ta sa đọa mà.”

Địch Lâm Thâm gắp một miếng thịt sườn lợn bỏ vào chén Ngu Đào, “Không phải tốt lắm à? Hôm nay nếu mà đánh, thì ngày mai cậu cũng chẳng thể hết giận được, giờ học cũng không học được.”

“Cũng đúng.” Hướng Tân Kiệt cảm thấy mình tiếp tục như thế nữa, có thể sẽ phát triển theo hướng nam thanh niên văn nghệ quá.

Nhưng hôm sau đến phòng học, Hướng Tân Kiệt liền phát hiện bản thân không thể làm thiếu niên hệ Phật được nữa, toàn bộ sách vở của cậu ta và Ngu Đào đặt trong ngăn kéo đều không thấy đâu cả!

[MTT] Chương 23

Hai tên hai lúa chưa bao giờ đi manga festival qua, hôm nay coi như mở mang kiến thức về người đông nghìn nghịt. Họ chỉ đến trễ hơn thời gian bắt đầu mười phút, bên ngoài đã xếp một hàng dài trăm mét rồi.

Có không ít streamer mặc đồ cos (1) cầm điện thoại live stream, bầu không khí cực kỳ náo nhiệt.

(1): Cos là viết tắt của Cosplay, nghĩa là diện trang phục của nhân vật trong phim/game mình thích, giả làm người đó.

Vào sân tổ chức, tựa như thoáng cái đã có thể dung nhập vào bầu không khí 2D (2), một vài hoạt hình và game khá hot, đều có khu cos đặc biệt của mình, trang trí rất được để tâm, vừa tinh xảo vừa xinh đẹp. Bên khu bày sạp thì khá là chen chúc, có rất nhiều người ở bên đó, chắc hẳn là có thứ tốt.

(2): 2D cũng được coi là phim hoạt hình 2D (khác với 3D). Vd như anime Nhật Bản thường là 2D.

Hai người theo đoàn người chậm rãi đi về trước, trước mỗi gian hàng cos, đều có bán những thứ liên quan xung quanh. Mấy thứ đó hai người cũng không có dùng, chỉ cưỡi ngựa xem hoa tùy tiện đi dạo.

Có không ít coser được người vây quanh bên cạnh muốn chụp hình chung. Ở đây, họ chính là ngôi sao. Mà cosplay nhiều hơn nữa chính là một loại tinh thần, không liên quan tới việc điều kiện bản thân có phù hợp hay không, quan trọng là lòng nhiệt tình yêu thương, là có thể được tôn trọng. Khác với những bức hình cos chuyên nghiệp mà họ nhìn thấy trên mạng, không có hậu kỳ (3), không có chọn cảnh, thậm chí không có ánh đèn, chỉ là yêu thích đơn thuần, cũng đủ để chống đỡ một khoảng trời trong trái tim.

(3): Hậu kỳ là việc người chụp ảnh sửa chữa lại ảnh sau khi chụp.

Lúc đi dạo đến chỗ sạp nhỏ, hai người ngược lại mua được vài thứ, ví dụ như vở, hộp bút, quạt, Địch Lâm Thâm còn ở trên quầy hàng kẹp tóc được các cô gái vây quanh, mua một cái kẹp hoa anh đào nhỏ, muốn về để kẹp tóc mái cho Ngu Đào, rất đáng yêu.

Sân tổ chức rất lớn, đi dạo một nửa đã hơi mệt, Địch Lâm Thâm liền kéo cậu đi xếp hàng ở chỗ bán nước trái cây, muốn mua ly nước trái cây nghỉ ngơi chút, từ từ đi dạo. Ở đây gì cũng không tệ, chỉ là không có chỗ ngồi, có rất nhiều người ngồi trên mặt đất, nhưng trên đất rất lạnh, Địch Lâm Thâm không muốn Ngu Đào ngồi ở đấy.

Mua hai ly nước kiwi ra ngoài, liền nhìn thấy bảy, tám bạn nữ cùng lớp đang đi về phía bên này, khi thấy hai người họ, liền mang vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ.

Địch Lâm Thâm không quá để ý, dù sao bình thường cũng chả có nói câu nào. Ngu Đào đang dùng cây quạt mới mua quạt gió, ở đây thật sự có hơi nóng, không chú ý thấy bạn học bên đó.

Lúc này, chỉ thấy lớp phó lao động Giả San San mang theo chút ngượng ngùng bước tới, “Ngu Đào.”

Bấy giờ Ngu Đào mới chú ý đến cô, cười nói: “Tình cờ thật.”

Khoảng thời gian này Giả San San thường xuyên hỏi bài cậu, nên cũng khá quen thuộc.

Giả San San lấy ra một lá thư màu hồng phấn từ trong chiếc túi bên người, hai tay đưa cho Ngu Đào, trên mặt đỏ bừng.

Ngu Đào sửng sốt, nếu như không hiểu sai, thì đây chắc là thư tình nhỉ?

Vẻ mặt Địch Lâm Thâm bỗng chốc lạnh lẽo như sương, trong chớp nhoáng, hắn chợt hiểu ra, gì mà có lòng mua hai vé chứ, chỉ sợ một vé Ngu Đào không quan tâm, hai vé thì không nên để phí, nên chắc chắn sẽ đi. Mà vé manga festival này cũng chỉ là mượn danh nghĩa, muốn tìm cơ hội cho lớp phó lao động tỏ tình thôi. Ở bên ngoài chắc chắn dễ dàng hơn là ở trong trường.

Mà ý kiến này thì tám chín phần mười do lớp phó lao động đề nghị, cô ta cũng có phần góp tiền, móa nó coi như là lấy việc công làm việc tư hả?!

Giả San San thấy Ngu Đào ngẩn ngơ ở đằng đó, cho rằng cậu không hiểu, không thèm đoái hoài tới sự căng thẳng nữa, nói: “Cái đó, tớ thích cậu.”

Lúc Địch Lâm Thâm nói thích cậu, Ngu Đào cảm thấy toàn thế giới tựa như đang bắn pháo hoa, nhưng Giả San San nói thích cậu, cậu lại rất bình tĩnh. Đây có lẽ là do sự khác biệt giữa thích và không thích đi.

“Xin lỗi.” Ngu Đào cũng không muốn kéo dài dây dưa với người ta, “Tôi đã có người mình thích rồi.”

“A?” Giả San San rất bất ngờ, cô không thấy Ngu Đào qua lại gần gũi với nữ sinh nào cả, không thì cô cũng sẽ không tỏ tình, “Không phải cậu không thích tớ, vì không muốn tớ mất mặt, mới nói vậy chứ?”

Ngu Đào lắc đầu một cái, mỉm cười nói: “Tôi không lừa cậu, tôi thật sự rất thích cậu ấy, rất rất thích. Thích đến mức không thể mất đi được.”

Địch Lâm Thâm ở cạnh nghe thấy mà trong lòng phơi phới, sự bất mãn vừa nãy đã sớm không thấy bóng —— Đào Đào của hắn, tỏ tình mà cũng đáng yêu đến thế!

Giả San San hiển nhiên hiểu “cậu ấy” trong miệng Ngu Đào thành “cô ấy” (4). Có hơi thất vọng nhưng cũng không tức giận mà thu lại thư tình, nói: “Thế à, vậy tớ liền chúc hai người hạnh phúc vậy.”

(4): Trong tiếng Hán, ‘cậu ấy’ và ‘cô ấy’ đọc giống nhau.

“Ừm.” Ngu Đào hơi gật đầu, giương mắt nhìn về phía Địch Lâm Thâm.

Địch Lâm Thâm cũng cười với cậu, nói: “Đi thôi.”

“Được.” Ngu Đào phất phất tay với Giả San San, liền theo Địch Lâm Thâm đi.

Địch Lâm Thâm đặc biệt dẫn Ngu Đào vào trong góc không có ai, đặt người trên tường, sát lại rất gần, cười hỏi: “Thích tớ vậy à?”

“Ừm…” Ngu Đào đỏ mặt đáp, ngại nhìn Địch Lâm Thâm.

Địch Lâm Thâm nâng cằm Ngu Đào lên, hôn một cái trên môi cậu, “Tớ cũng thích cậu, không thể không có cậu.”

“Ừm.” Ý cười của Ngu Đào sâu hơn chút.

“Có cảm giác mình bị mấy cô ấy dẫn đường, mấy cổ chắc đã hẹn xong tới tỏ tình với cậu rồi.” Địch Lâm Thâm nói suy đoán của mình.

“Không sao, có thể ra ngoài đi dạo với cậu, tớ vẫn rất vui.” Ngu Đào cười nói.

Địch Lâm Thâm chợt cảm thấy mình được chữa khỏi, dẫn đường thì dẫn đường đi, dù sao Ngu Đào cũng không đi với người ta.

Hôn Ngu Đào một cái, Địch Lâm Thâm cười nói: “Mình đi dạo thêm lát nữa, rồi đi ăn trưa nhé.”

“Được, ” Ngu Đào gật gật đầu.

Địch Lâm Thâm nghĩ ăn cơm xong vẫn nên đưa Ngu Đào đi mua sách đi, mình cũng mua thêm mấy quyển sách ôn tập, tuy không đủ lãng mạn, nhưng quá nhiều tình địch, hắn phải cố gắng hơn mới được!

Sau bữa trưa, hai người đi nhà sách. Địch Lâm Thâm vỗ vỗ ví tiền của mình, nghĩ thầm: Tốt nhất là lấy hết tiền của anh để mua sách, hắn chắc chắn sẽ có thể thi tốt!

Ngu Đào ghim hắn, mua mấy quyển đề ôn luyện và giảng giải, tuy không xài hết tiền của anh trai, nhưng cũng là một con số không nhỏ.

Lúc xuống lầu một, thấy có bán máy tạo hơi ẩm loại nhỏ. Địch Lâm Thâm suy nghĩ chút, liền mua một cái.

Nửa tháng nữa là phải mở hệ thống máy sưởi, đến lúc đó trong phòng ngủ sẽ rất khô, mua một máy tạo hơi ẩm, có thể thoải mái không ít.

Buổi tối, hai người làm bài trong phòng ngủ.

Mở máy tạo hơi ẩm, trong không khí mang theo chút mùi của hơi nước, rất thơm.

Ngu Đào đang làm bài thi, trên đầu kẹp cây kẹp tóc Địch Lâm Thâm mua cho cậu, rất đáng yêu.

Địch Lâm Thâm làm xong một bài, ngẩng đầu liếc nhìn Ngu Đào, sau đó lấy điện thoại ra, chụp một tấm cho Ngu Đào.

Trong hình mang theo chút sương hơi nước, cộng thêm ánh đèn màu vàng, vừa xinh đẹp vừa tinh khiết.

Ngu Đào không phát hiện mình bị chụp, chỉ cho rằng Địch Lâm Thâm nghỉ ngơi giữa giờ lên mạng đọc thôi, cũng không để ý.

Mà Địch Lâm Thâm trực tiếp cài bức hình này thành hình nền màn hình chính, cũng rất cẩn thận không cài thành hình nền màn hình khóa, để tránh bị người khác nhìn thấy rước lấy phiền toái.

Chớp mắt, đã đến thời gian thi giữa kỳ. Ngu Đào và Địch Lâm Thâm ở bên nhau cũng hơn nửa tháng.

Nửa tháng này hai người đều đắm chìm trong hạnh phúc, mỗi ngày dù cho không nói câu nào, chỉ cần ở cùng nhau, đã cảm thấy rất vui vẻ. Địch Lâm Thâm lúc nào cũng đổi cách mua đồ cho Ngu Đào, muốn trong phạm vi năng lực của mình, cho Ngu Đào những gì tốt đẹp nhất. Cũng càng ngày càng phát hiện, nếu mình muốn Ngu Đào sống tốt, thì nhất định phải cố gắng học hành, sau này nỗ lực làm việc, kiếm nhiều tiền hơn nuôi Ngu Đào, để Ngu Đào áo cơm không lo, chỉ làm chuyện mình muốn làm là được. Nhưng nếu như hắn không thể đạt được cao độ nên có, cho Ngu Đào cuộc sống tốt đẹp, vậy thì hắn cũng không xứng ở bên Ngu Đào. Hắn hi vọng Ngu Đào ở bên hắn là hạnh phúc, chứ không phải chịu khổ chung với hắn.

Khoảng thời gian này đến nay, Địch Lâm Thâm rất cố gắng, hôm nào cũng rời giường chung với Ngu Đào, cùng nhau học tập, mỗi ngày đều không chơi bóng rổ, chỉ có cuối tuần là đi sân thể dục chạy bộ, buổi tối ăn cơm xong đi dạo lát mà thôi. Ngay cả Hướng Tân Kiệt cũng ngu người, không ngờ Địch Lâm Thâm cố gắng đến thế. Liên lụy cậu ta cảm thấy bản thân mình không thể không cố gắng được, mỗi ngày đi học đều rất nghiêm túc.

Lần này thi giữa kỳ, đúng lúc kiểm tra thành quả học tập gần đây của Địch Lâm Thâm, Địch Lâm Thâm vô cùng coi trọng.

Ngày thi, trước khi ra cửa, Địch Lâm Thâm đè Ngu Đào trên cửa, hôn một trận, rồi nói: “Tớ sẽ thi thật tốt.”

“Ừm.” Ngu Đào cười gật đầu, không ai hiểu rõ tiến độ học tập của Địch Lâm Thâm hơn cậu cả, vì thế cậu tin tưởng lần này Địch Lâm Thâm chắc chắn sẽ có tiến bộ.

Kỳ thi lần này được quy định vào thứ hai và thứ tư, thứ sáu sẽ có điểm.

Ngu Đào kéo Địch Lâm Thâm ở đằng sau tới trước bảng điểm xem thành tích. Lần này Ngu Đào lại đứng nhất khối, phát huy rất ổn định.

Địch Lâm Thâm Ngữ Văn 92, Toán 53, Tiếng Anh 79, Khoa học tự nhiên 126, tổng điểm 350.

Tuy chỉ có Ngữ Văn là đạt yêu cầu, nhưng với Địch Lâm Thâm mà nói, đã là tiến bộ cực lớn rồi.

Thấy thành tích của mình, Địch Lâm Thâm chỉ có một suy nghĩ —— tình yêu khiến cho con người ta tiến bộ.

Với kết quả này, Ngu Đào rất hài lòng, Toán và KHTN thật sự không dễ bổ sung, điểm thua nhau nhiều thế cũng là hợp tình hợp lý. Nhưng Ngữ Văn và Tiếng Anh phần lớn đều nhờ vào học thuộc lòng, Địch Lâm Thâm học thuộc lòng rất giỏi, điểm này ngay cả Ngu Đào cũng thấy rất bất ngờ, nên thành tích hai môn này khá cao hơn chút.

Thành tích này của Địch Lâm Thâm, cũng khiến cho thầy Khuất và thầy cô các môn sợ ngây người. Nhất là cô số học, hồi trước Địch Lâm Thâm có thể thi được con số 2 mở đầu cho hàng chục, đã rất không dễ dàng, bình thường đều bồi hồi ở hàng đơn vị, cô phải chấm lỏng lắm, mới có thể miễn cưỡng góp lại thành hàng chục cho Địch Lâm Thâm. Thực sự không ngờ, chỉ hơn một tháng, Địch Lâm Thâm đã tiến bộ nhiều đến thế.

Tuy chỉ có một môn đạt tiêu chuẩn, nhưng Địch Lâm Thâm vẫn rất vui, kéo Ngu Đào nhỏ giọng nói: “Tớ thi tốt như vậy, không thưởng tí gì à?”

Ngu Đào nhìn 53 trên môn Toán, tuy phải khẳng định là Địch Lâm Thâm có tiến bộ, nhưng thành tích này thật sự quá nát, còn đòi thưởng?!

Nhưng dù sao cũng là người mình thích, không thể quá nghiêm khắc được, suy nghĩ chút, nói: “Bữa tối hôm nay cho cậu thêm đùi gà.”

Địch Lâm Thâm: “…”

Có thể có chút tình thú không vậy hả? Chẳng lẽ không phải nên chủ động hôn hắn 10 phút à?!

Thôi, hắn không so đo với con nít nữa, chờ về phòng ngủ dạy Ngu Đào biết làm người yêu như thế nào!

Bên kia, Địch Sĩ Nghĩa nhận được điện thoại của thầy Khuất, tiến hành khen ngợi thành tích thi của Địch Lâm Thâm lần này, cũng hi vọng gia đình có thể dốc hết sức sáng tạo hoàn cảnh học tập tốt hơn cho Địch Lâm Thâm.

Địch Sĩ Nghĩa kinh ngạc, không ngờ thành tích của Địch Lâm Thâm khá hơn nhiều đến thế. Thật ra ông cũng biết, Địch Lâm Thâm không hề dốt một chút nào, trái lại, vô cùng thông minh. Chẳng qua vì đủ mọi chuyện, không có thái độ học tập chính xác, cũng không đặt lòng dạ vào việc học, nên càng rơi càng nhiều, thành tích rất khó coi. Cũng thế, ông biết, Địch Lâm Thâm có thể bắt đầu học tập, Ngu Đào không thể không kể công. Dù cho Ngu Đào dùng cách nào để Địch Lâm Thâm học tốt, chỉ cần Địch Lâm Thâm chịu học, ông yên tâm rồi.

Đương nhiên, ông cũng phải tìm cơ hội cảm ơn Ngu Đào, con trai bỗng dưng trở nên bớt lo như thế, cũng nhờ có Ngu Đào.

Vì thế tối hôm đó, Địch Lâm Thâm liền nhận được tiền tiêu vặt 10000 tệ mà Địch Sĩ Nghĩa gửi tới, bảo hắn hãy ăn cơm thật ngon ở trường, Ngu Đào thích gì thì cứ mua cho cậu, đừng keo kiệt.

Đọc tin nhắn cha gửi tới, Địch Lâm Thâm nhếch miệng. Hắn có thể đoán được vì sao cha gửi tiền tiêu vặt cho hắn nhanh như vậy. Từ lúc tháo gỡ khúc mắc, thái độ Địch Lâm Thâm dành cho cha cũng chậm rãi thản nhiên, cho tiền tiêu vặt, hắn chắc chắn nhận. Ngày mai có thể đi dạo phố với Ngu Đào, mua thêm chút quần áo đông cho Ngu Đào. Bây giờ hắn vẫn đang dùng tiền cha cho, nhưng sau này, hắn sẽ dùng tiền của mình mua cho Ngu Đào hết mọi thứ Ngu Đào muốn.

[MTT] Chương 22

Lần đầu hẹn hò sau khi hai người quen nhau, đi nhà sách thì quá không lãng mạn, cho dù Ngu Đào có thích đi nữa. Dạo phố thì chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đi dạo, có thể sẽ rất nhàm chán. Đi khu vui chơi giải trí trái lại là một sự lựa chọn không tệ, nhưng khu vui chơi giải trí rất xa, đường ngồi xe qua lại cũng phải hơn ba tiếng, hơn nữa nếu có thì không chơi được nhiều, một ngày lại không nghỉ ngơi đủ, sẽ ảnh hưởng công việc và nghỉ ngơi bình thường.

Bởi thế so sánh, manga festival trái lại là một sự lựa chọn không tệ. Hơn nữa hắn cũng chưa từng đi qua, không chừng rất thú vị, đi một lần cũng không tệ.

Nghe thấy hai chữ “Hẹn hò”, Ngu Đào hơi mắc cỡ cúi đầu, rồi gật gật đầu, nói: “Hẹn.”

Địch Lâm Thâm cười ha ha, “Hẹn cái gì?”

“Hẹn… Hẹn hò…” Ngu Đào đỏ mặt.

Địch Lâm Thâm áp sát vào chút, thấp giọng nói: “Nói hết là được rồi mà, không thì còn tưởng hẹn pháo (*) nữa.”

(*): Hẹn pháo cũng có thể nói là hẹn ‘ba trấm’

Ngu Đào cúi đầu ăn cơm, xấu hổ không nói. Nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ, mai có thể đi hẹn hò với Địch Lâm Thâm, hôm nay trôi qua thật sự tuyệt vời đến mức khó tin.

Buổi tối, hai người làm xong hai bài thi, Ngu Đào giảng mấy đề cho Địch Lâm Thâm, liền cầm sách lên giường dựa, chuẩn bị đọc một lát rồi ngủ.

Địch Lâm Thâm không học tiếp nữa, mà là đứng dậy ngồi xuống bên giường Ngu Đào.

Ngu Đào cũng mất luôn ý nghĩ đọc sách, nhìn nhau với Địch Lâm Thâm.

Cậu cảm thấy Địch Lâm Thâm rất đẹp trai, nhìn sao cũng không đủ.

Địch Lâm Thâm nắm lấy tay cậu, chậm rãi đến gần.

Lúc này, hôn lên môi Ngu Đào.

Môi Ngu Đào có hơi lạnh, nhưng rất mềm mại. Địch Lâm Thâm liên tục tìm kiếm, thâm nhập như bị nghiện. Khiến nụ hôn này trở nên triền miên, mê người.

Đầu lưỡi Ngu Đào rất mềm, Địch Lâm Thâm càng hôn càng tập trung, cảm giác kỹ thuật hôn của mình tăng vọt chất lượng. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng cần một tháng, hắn nghĩ họ sẽ có thể dùng đầu lưỡi thắt nơ con bướm mất.

Ngu Đào cũng rất lưu luyến hơi thở của Địch Lâm Thâm, chủ động ôm Địch Lâm Thâm, kỹ thuật hôn có phần trúc trắc, nhưng rất ngoan ngoãn phối hợp Địch Lâm Thâm.

Nụ hôn của Địch Lâm Thâm rất ấm áp, khiến trái tim cậu cũng ấm theo. Tuy ban đầu hai người đều có hơi trúc trắc lúc nếm thử và thăm dò, nhưng sau đấy sa vào bên trong, bị bản năng và dục vọng chiếm hữu điều khiển, ăn ý quấn quýt lấy nhau.

Chờ lúc Địch Lâm Thâm thả Ngu Đào ra, Ngu Đào đã trượt nằm ở trên giường, mở đôi môi bị hôn đỏ bừng thở hổn hển.

Địch Lâm Thâm nằm trên cậu, một tay chống khuỷu tay ở giường, một tay khác thì chải tóc Ngu Đào.

Ở tuổi này của họ, chính là thời điểm dễ kích động nhất, Địch Lâm Thâm cũng có cảm giác. Nhưng trong lòng hắn luôn có một nguyên tắc —— hắn muốn chờ mình thành niên, càng phải chờ Ngu Đào thành niên.

Bởi vì chuyện của mẹ, hắn hết sức tôn trọng và quý trọng một nửa kia mà bản thân xác định khó có được. Hắn không muốn vì sự vọng động của mình, tạo ra bất cứ chuyện gì không chịu trách nhiệm. Hắn xác định bản thân sẽ không phụ lòng Ngu Đào, nhưng điều này cũng không tỏ vẻ hắn có thể chiếm hời từ Ngu Đào.

Ngu Đào còn nhỏ, như vậy đã tốt rồi, đáng giá cho hắn dùng sự dịu dàng và thương yêu lớn nhất để đối xử.

Cúi đầu hôn Ngu Đào một cái, Địch Lâm Thâm cười nói: “Đừng đọc sách nữa, ngủ sớm chút đi. Mai mình ra ngoài ăn sáng, rồi đi lễ hội manga.”

“Được.” Ngu Đào đáp. Thật ra cậu sao mà ngủ được chứ, tim đập nhanh như vậy, mặt cũng đỏ nữa, cả người kích động kinh khủng, trong khoảng thời gian ngắn căn bản không ngủ được.

Hôm sau, hai người vẫn rời giường đúng giờ, sau khi uống hết nước mật ong, thì ngồi ở trước bàn học.

Địch Lâm Thâm nhìn Ngu Đào, rồi đứng dậy đến gần hôn Ngu Đào một cái, “Nụ hôn chào buổi sáng, không thể quên.”

Hôm nay hắn không dậy sớm bằng Ngu Đào, nên kế hoạch muốn hôn Ngu Đào tỉnh cứ thế mà rơi vào khoảng không.

Ngu Đào cười, mím mím môi, tiếp tục đọc sách.

Địch Lâm Thâm cũng thu về suy nghĩ, nghiêm túc học tập —— hắn còn phải thi chung trường với Ngu Đào đó! Không thể thư giãn!

Đọc sách một tiếng, hai người liền thay đồ ra cửa.

Địch Lâm Thâm bắt xe ở cổng trường, đi tới một quán bán bữa sáng nổi tiếng có cửa hiệu lâu đời ở trung tâm thành phố.

Bữa sáng của quán này dùng bánh bao và cháo là chính, cũng sẽ có bánh quẩy đậu hũ các loại. Tuy đơn giản, nhưng hương vị rất ngon, những ngày bình thường thì tộc đi làm sẽ xếp hàng dài ở trước cửa sổ bán ngoài, mua xong ăn ở trên đường. Nhưng cuối tuần đều sẽ chọn vào quán ăn, bởi vậy phải đi sớm tí, sợ chưa xếp hàng có chỗ còn phải chờ.

Lúc hai người vào quán, trong quán gần như đã ngồi đầy người. Nhưng có lẽ do mới sáng sớm, nên ham muốn trò chuyện của mọi người không quá mạnh, vì thế mặc dù nhiều người, cũng không ồn ào.

Ngu Đào chưa từng đến quán này qua, Địch Lâm Thâm thì đã từng tới rất nhiều lần rồi, nhất là hồi tiểu học, gần như cuối tuần nào cũng đến.

Địch Lâm Thâm rất thành thạo gọi bánh bao, cháo đậu xanh và một món tráng miệng.

Thức ăn được đưa lên rất nhanh.

“Ăn từ từ thôi, trong bánh bao nhiều canh, cẩn thận nóng.” Địch Lâm Thâm nhắc Ngu Đào.

“Ừm.” Ngu Đào đáp, gắp một cái bánh bao.

Bánh bao ở đây là được hấp trong vỉ hấp nhỏ, lúc vào bàn là đi cùng với vỉ hấp, một vỉ hai cái, bột lên men, to bằng nắm tay, trông không nhiều, nhưng rất thực dụng, cũng rất dễ no.

Ngu Đào từ từ ăn, hương vị rất ngon.

“Ăn no bảy phần là được, hương vị bánh rán trái cây ở đây cũng không tệ, lát nữa đi thì mua một cái cắt ra nửa, vừa đi vừa ăn.” Địch Lâm Thâm nói. Bởi vì quán này mùi vị ngon, cho nên tất cả các món ăn ngon, Địch Lâm Thâm đều muốn cho Ngu Đào nếm thử.

Mà bánh rán trái cây của quán này chia làm hai loại lớn nhỏ, phần lớn hoàn toàn có thể cho hai người ăn.

“Được.” Vừa nãy sau khi vào cửa, Ngu Đào nhìn thấy có người đang xếp hàng trước cửa sổ bán thức ăn ngoài, bên trong đang làm bánh rán trái cây, mặt là dùng mặt bánh rán thật, vừa nhìn đã cảm thấy rất muốn ăn rồi.

“Lâm Thâm?” Địch Lâm Thâm đang húp cháo, chợt nghe có người gọi hắn.

Vừa quay đầu, liền thấy Viên Tâm Nhụy.

Địch Lâm Thâm lườm một cái trong lòng.

Ngu Đào nhìn thấy Viên Tâm Nhụy, cũng không quá vui vẻ.

“Tình cờ thật đó.” Viên Tâm Nhụy cười bước tới, bộ dáng chẳng hề nhìn thấy Ngu Đào. Một ánh mắt thôi cũng không cho.

Cô ta đã không quan tâm Ngu Đào, Ngu Đào tự nhiên cũng sẽ không chào hỏi cô ta.

“Ba mẹ tớ ở bên đó, qua ăn chung đi.” Lời mời này của Viên Tâm Nhụy hiển nhiên là chỉ với Địch Lâm Thâm.

“Khỏi.” Địch Lâm Thâm chán ghét Viên Tâm Nhụy, thậm chí ngay cả suy nghĩ chào hỏi người nhà họ Viên cũng chẳng có.

“Đi mà, ba mẹ tớ đang nói chuyện làm ăn, tớ không chen lời vào được, chán lắm.” Giọng điệu Viên Tâm Nhụy có phần làm nũng.

Địch Lâm Thâm nghĩ thầm: Tôi với cô cũng chả có gì để nói cả.

“Tôi và Ngu Đào có rất nhiều chuyện muốn nói, không quấy rầy cả nhà mấy người ăn cơm.” Địch Lâm Thâm nghĩ mình nói lời này đã rất uyển chuyển rồi.

“Thế cứ để Ngu Đào đi cùng đi.” Viên Tâm Nhụy nói.

Địch Lâm Thâm hừ lạnh một cái ở trong lòng, cái giọng bố thí này là gì, cho cô mặt mũi quá rồi đúng không?

“Khỏi cần, Ngu Đào và cha mẹ cô cũng không quen, qua đó sợ là ăn không ngon.” Địch Lâm Thâm lạnh mặt nói.

Viên Tâm Nhụy không quá vui vẻ liếc nhìn Ngu Đào, “Ba mẹ tớ cũng đâu có ăn thịt người, có gì mà ăn không ngon chứ.”

“Ha ha, cô đi về đi, đừng để người nhà đợi nữa.” Nói xong, Địch Lâm Thâm không thèm nhìn cô ta nữa, gắp bánh bao cho Ngu Đào, bảo cậu tiếp tục ăn.

Viên Tâm Nhụy thấy không nói được Địch Lâm Thâm, lại nghĩ Ngu Đào không thức thời, hừ một tiếng, liền đi.

Địch Lâm Thâm ‘Chậc’ một tiếng, nói với Ngu Đào: “Đừng quan tâm cô ta, ăn tiếp đi.”

“Ừm.” Ngu Đào cười cười, cậu có thể cảm giác được Viên Tâm Nhụy không thích cậu, cậu cũng không thích Viên Tâm Nhụy, vì thế thái độ của Địch Lâm Thâm làm cậu rất hài lòng.

Mà Viên Tâm Nhụy đi xa được chút lại quay đầu liếc nhìn họ, phát hiện Địch Lâm Thâm đang dùng khăn giấy lau miệng cho Ngu Đào. Hành động này khó tránh khỏi quá thân thiết rồi, như chỉ có người nhà và người yêu mới sẽ như vậy, hai thằng con trai…

Đôi mắt Viên Tâm Nhụy hơi híp lại, vẻ mặt khó coi không ít.

Ăn xong, hai người mỗi người cầm một nửa bánh rán trái cây, đến quán cà phê gần đó. Hiện giờ cách thời gian bắt đầu tổ chức manga festival còn một tiếng nữa, họ có thể ngồi ở đây một lát, sân manga festival rất gần chỗ này, đi bộ chỉ cần mười phút.

Từ bữa sáng đến quán cà phê, Địch Lâm Thâm cảm thấy hành trình sáng sớm này vẫn rất hoàn mỹ —— nếu Ngu Đào đồng ý nắm tay với hắn, thế thì càng tốt hơn.

Đáng tiếc, sau khi Địch Lâm Thâm cầm hai ly cà phê về, Ngu Đào liền từ trong túi lấy ra hai cuốn sách bài tập, một cuốn cho Địch Lâm Thâm, một cuốn tự xem.

Địch Lâm Thâm im lặng nhìn sách bài tập trước mặt mình, chấp nhận số phận cầm bút Ngu Đào để trên bàn, bắt đầu viết —— được rồi, bây giờ học tập là vì tương lai tốt đẹp hơn. Anh tụi mày thi lên đại học, không ép khô mày liền theo họ mày!

Hôm nay Địch Lâm Chiêu có công việc, sáng sớm đã đến công ty. Công ty anh ở cạnh quán cà phê này, nên tiện đường qua mua ly cà phê. Hôm nay thư ký, trợ lý của anh đều nghỉ, đến công ty cũng phải tự mình pha cà phê, còn không bằng mua có sẵn. Hơn nữa anh chẳng có cái giá ông chủ gì cả, mà cần phải sai bảo người khác, mình tiện đường qua đây, cũng rất bình thường.

Nhưng lúc đang chờ cà phê, anh vừa quay đầu, liền nhìn thấy Địch Lâm Thâm và Ngu Đào ngồi trong góc. Hơn nữa Địch Lâm Thâm đang viết thứ gì đấy, nhìn quyển vở đó hình như là sách ôn tập.

Loại ngạc nhiên này không thua gì hôm Quốc khách nhìn thấy Địch Lâm Thâm dậy sớm học tập.

Anh không xác định Địch Lâm Thâm có phải đang làm bài thật không, nên cầm cà phê rồi bước tới.

Thấy có người đến gần, Địch Lâm Thâm ngẩng đầu liếc nhìn, lại là anh cả mình.

Ngu Đào cũng ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy Địch Lâm Chiêu, cười nói: “Anh? Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng. Hai đứa sao lại dậy sớm chạy tới đây vậy?” Chỗ này cách Bác Minh có hơi xa. Anh cũng nhân cơ hội nhìn xem Địch Lâm Thâm đang viết gì, quả nhiên là bài tập, trong lòng có hơi vui vẻ.

Địch Lâm Thâm và Địch Lâm Chiêu đều không nói chuyện nhiều, Ngu Đào cũng biết hai anh em họ ở chung có vẻ rất lạ lẫm, chủ động trả lời: “Lâm Thâm dẫn em đi ăn sáng, lát nữa tụi em đi lễ hội manga ở trung tâm Bác Lẫm một vòng.”

Địch Lâm Chiêu cũng không phải người luôn đòi hỏi em trai phải học hành, hơn nữa bây giờ em trai anh cũng đang rất cố gắng, thích hợp thả lỏng chút cũng phải.

“Đủ tiền không?” Địch Lâm Chiêu hỏi.

“Đủ rồi.” Địch Lâm Thâm trả lời.

Địch Lâm Chiêu lấy bóp tiền từ trong túi ra, lấy hết tiền mặt bên trong ra, trực tiếp đặt lên bàn, “Cầm dùng đi, không đủ thì nói với anh. Được rồi, hai đứa cứ đọc sách, anh đi đây.”

Anh mà chuyển khoản thì sợ rằng Địch Lâm Thâm sẽ không nhận, vì thế cứ trực tiếp đưa tiền mặt càng tốt hơn.

Địch Lâm Thâm gật đầu, hắn không muốn lấy tiền của Địch Lâm Chiêu, nhưng đang trong quán cà phê nếu lôi kéo nhau thì cũng không quá tốt. Hơn nữa vừa nãy Ngu Đào gọi hắn là “Lâm Thâm”, nghe xong hắn cũng chẳng còn lòng dạ đi lo mấy chuyện đó nữa.

Ngu Đào chọt chọt Địch Lâm Thâm, dùng ánh mắt chỉ chỉ Địch Lâm Chiêu.

Địch Lâm Thâm nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

Địch Lâm Chiêu nở nụ cười, nói câu “Không khách sáo”, liền rời đi.

Ngu Đào nhìn một màn nho nhỏ này, mỉm cười nói: “Thật ra anh trai đối xử với cậu rất tốt mà.”

“Ừm…” Địch Lâm Thâm thu tiền vào.

“Nếu đã không còn vấn đề không phải ruột thịt, thì cậu cũng đừng có khoảng cách với anh trai như vậy nữa.”

Địch Lâm Thâm gật đầu, “Tớ biết rồi.”

Từ nhỏ hắn đã ở cùng với Địch Lâm Chiêu, nếu nói không có tình cảm thì không có khả năng. Hắn sở dĩ xa lánh, cũng vì quá coi trọng anh trai, không muốn cho anh thêm ngột ngạt. Bây giờ nếu đã xác nhận chuyện này với cha rồi, hắn thật sự không cần phải làm thế nữa.

Từ khi có Ngu Đào, mối quan hệ của hắn với gia đình đã khá hơn nhiều, đương nhiên, ngoại trừ mẹ kế và em trai. Nhưng điều này với hắn mà nói là đã đủ rồi —— Ngu Đào à, nói không chừng chính là phúc tinh của hắn đấy.

[MTT] Chương 21

Ôm một lát, hai người mới buông nhau ra.

Địch Lâm Thâm quấn lấy ngón tay của Ngu Đào, vẫn sát vào rất gần cậu, bắt đầu tính sổ sau, “Vì sao tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường lại không nói sớm với tớ?”

Ngu Đào có hơi xấu hổ, nhưng nếu Địch Lâm Thâm đã là bạn trai cậu, vậy nói cũng không sao nhỉ?

“Tớ… tớ muốn thu hút cậu, mới tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường.” Ngu Đào nhỏ giọng nói.

“Ồ?” Địch Lâm Thâm nhướng đuôi mày, đáy lòng tỏa niềm vui sướng, “Thu hút?”

Ngu Đào suy nghĩ chút, liền sửa lời: “Quyến… quyến rũ…”

Địch Lâm Thâm vui cực, cúi đầu hôn Ngu Đào một cái, “Nếu quyến rũ không được thì sao?”

Lỗ tai Ngu Đào đỏ lên theo, cúi đầu nói: “Vậy… vậy thì nghĩ cách khác.”

Ý cười của Địch Lâm Thâm càng sâu hơn, “Xem ra tớ phải chờ cậu tỏ tình với tớ mới đúng.” Như vậy hắn mới có thể đòi hỏi đủ chuyện được chứ!

Ngu Đào ngẩng đầu nhìn về phía Địch Lâm Thâm, trong đôi mắt có chút hoang mang, “Cậu… cậu không được đổi ý.”

Địch Lâm Thâm khẽ cười thành tiếng, dùng sức cuốn lấy đầu ngón tay cậu hơn chút, “Có bị ngốc không đó? Sao tớ lại đổi ý chứ?”

Ngu Đào yên tâm, nở nụ cười ngại ngùng.

Địch Lâm Thâm đung đưa tay cậu, “Nói xem, bắt đầu thích tớ từ lúc nào?”

“Tớ không biết…” Ngu Đào lén vuốt nhẹ ngón tay Địch Lâm Thâm một chút, “Chỉ là lúc phát hiện, thì đã rất thích rồi.”

“Thế phát hiện lúc nào?” Địch Lâm Thâm hỏi tới.

“Lúc ở nhà cậu…”

Địch Lâm Thâm hài lòng xoa tóc Ngu Đào —— có lẽ thời gian họ thích nhau cũng không khác nhau lắm.

Ngu Đào giương mắt nhìn Địch Lâm Thâm, hỏi: “Vậy còn cậu?”

Địch Lâm Thâm chẳng có gì xấu hổ, cười nói: “Thật ra tớ cũng không thể nói mình thích cậu từ lúc nào, nhưng lúc cậu gảy đàn ghi-ta hát cho tớ, là lần đầu tiên tớ muốn theo đuổi cậu. Nhưng sau đó kiềm chế lại, không phải cậu nói không yêu sớm à?”

Ngu Đào nhỏ giọng nói: “Chia người.”

Địch Lâm Thâm hận không thể nặn Ngu Đào vào trong cơ thể, “Được rồi. Hôm nay nhìn cậu hát trên sân khấu, tớ liền không nhịn được nữa. Thật ra lúc trước nắm tay cậu, cũng là có ý chiếm lợi.”

“Tớ cũng chiếm lợi cậu mà.” Lần đó cậu cũng rất vui.

Địch Lâm Thâm áp sát về trước mấy phần, đặt lên cùng chóp mũi với Ngu Đào, chọc cậu nói: “Đó đều là trò trẻ con, sau này sẽ chiếm lợi lớn hơn.”

“Ừm…” Ngu Đào đáp một tiếng không mấy nghe rõ, trong lòng nong nóng.

Mình nói cái gì Ngu Đào liền đáp cái ấy, Địch Lâm Thâm thật sự không thể thỏa mãn hơn được nữa, ôm lấy Ngu Đào lần nữa, Địch Lâm Thâm cảm nhận được sự kiên định trong lòng ngực —— người mình thích cũng thích mình, thật sự không thể tốt đẹp hơn!

Lúc này, điện thoại Ngu Đào vang lên, là thầy Khuất gọi, chắc tại không thấy Ngu Đào đâu nên gọi điện hỏi.

Địch Lâm Thâm nhìn dáng vẻ không biết đối phó ra sao của Ngu Đào, lấy điện thoại qua, nhận cuộc gọi.

“Thầy Khuất, em là Địch Lâm Thâm.”

“Sao lại là em nhận? Ngu Đào đâu?” Thầy Khuất không có thành kiến gì với Địch Lâm Thâm, bởi vậy Địch Lâm Thâm nhận điện thoại của Ngu Đào, thầy cũng chẳng thấy có gì cần căng thẳng.

Địch Lâm Thâm tiện thể bịa chuyện: “À, mặt Ngu Đào có chút dị ứng, chắc là do mỹ phẩm, em đưa cậu ấy về rửa mặt, đúng lúc em có thuốc mỡ, lát nữa bôi một ít cho cậu ấy.”

“Có nghiêm trọng không?” Thầy Khuất hơi lo lắng. Thầy là trai thẳng, tất nhiên không biết chuyện dị ứng mỹ phẩm, cũng không biết thật ra tỷ lệ dị ứng màu trang điểm rất thấp.

“Cũng ổn rồi, phát hiện nhanh, chỉ là hơi đỏ, rất nóng. Chỉ cần bôi chút thuốc là không sao.” Địch Lâm Thâm bịa vô cùng bình tĩnh.

Ngu Đào đứng trước người hắn, không dám thở mạnh, sợ bị thầy Khuất nghe thấy.

“Vậy thì tốt, không được thì đi bệnh viện xem, đừng chậm trễ.” Thầy Khuất nói.

“Thầy cứ yên tâm, em sẽ trông chừng cậu ấy.” Địch Lâm Thâm nói, tay không thành thật sờ lên lỗ tai Ngu Đào.

Ngu Đào vừa ngứa vừa tê, bắt lấy tay Địch Lâm Thâm, không cho hắn sờ lung tung.

Địch Lâm Thâm vô cùng bình tĩnh nói thêm vài câu với thầy Khuất, rồi cúp điện thoại.

Để điện thoại qua một bên, Địch Lâm Thâm ôm eo Ngu Đào, đưa cậu lại gần một chút, cười nói: “Anh sờ cậu thì sao? Hẹp hòi vậy à?”

Ngu Đào mím môi, “Tớ ngứa…”

Địch Lâm Thâm nhếch khóe miệng, cúi người hôn một cái trên lỗ tai cậu, “Vậy thì sao?”

Ngu Đào đỏ mặt không nói.

Địch Lâm Thâm khẽ cười một tiếng, mở miệng ngậm lấy vành tai, không nặng không nhẹ mà mút lấy.

Ngu Đào cảm thấy trái tim mình cũng run rẩy theo, quay đầu muốn né, nhưng người đã bị Địch Lâm Thâm ôm, không tránh thoát được.

Cảm giác vừa nóng vừa tê này khiến Ngu Đào không tự chủ được khẽ hừ một tiếng, cả người đều mềm nhũn.

Địch Lâm Thâm thả lỗ tai Ngu Đào ra, cười ôm chặt cậu. Trong bầu không khí dường như lan tỏa vị ngọt của kẹo bông, ngọt ngào khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc. Ngoài cửa sổ ánh tà dần hạ, mà họ lại được ánh mặt trời chiếu sáng, cạnh mặt trời là mây làm bằng kẹo bông —— vừa ấm vừa ngọt.

Hai người ngấy ở phòng ngủ một lúc lâu, thấy thời gian cũng xấp xỉ rồi, mới ra ngoài đi căn tin.

Bên lễ đường đã giải tán, Hướng Tân Kiệt gọi điện cho Địch Lâm Thâm hỏi hắn ở đâu. Địch Lâm Thâm vui vẻ trả lại câu gặp ở căn tin, liền cúp điện thoại.

Hai người xuất phát từ phòng ngủ, không đi chung đường với lễ đường, nên một đường đều chẳng có ai.

Địch Lâm Thâm rất muốn nắm tay Ngu Đào, nhưng suy xét mãi vẫn không làm như thế.

Nhớ tới chuyện trước đây của Ngu Đào, Địch Lâm Thâm nghĩ mối quan hệ của họ chưa cần công khai thì tốt hơn. Hắn không sợ gì cả, nhưng hắn không thể không bận tâm Ngu Đào. Có lẽ Ngu Đào không sợ, hắn cũng sẽ không xấu như bạn trai cũ của Ngu Đào, nhưng bởi vì yêu, thế nên không đành lòng để Ngu Đào chịu một chút tổn thương.

Do đó lúc nào cần quang minh chính đại, lúc nào phải cẩn thận một hai, hắn đều có suy tính.

Lúc họ tới, Hướng Tân Kiệt đã lấy cơm tìm chỗ ngồi xong, còn chiếm hai ghế cho họ.

“Cậu ngồi đi, tớ lấy cơm.” Địch Lâm Thâm cười nói.

Ngu Đào vốn muốn nói cậu tự làm là được, nhưng suy nghĩ lại, cậu là người đã có bạn trai, tự nhiên có thể hưởng thụ đãi ngộ này một chút rồi. Loại show tình cảm kín đáo này cũng không phải dành riêng cho con gái, đôi lúc con trai còn hưởng thụ quá trình này hơn.

“Tớ muốn ăn gà.” Ngu Đào yêu cầu.

“Được, đi ngồi đi.” Địch Lâm Thâm cười đáp, đi lấy hai đĩa thức ăn, rồi qua lấy cơm.

Hướng Tân Kiệt bới cơm nhìn Ngu Đào ngồi xuống, nói: “Cậu hát thật sự không tệ đó nha, Lâm Thâm hát cũng hay nữa, hai người phải cùng nhau tiến lên đó.”

Vì thêm dầu thêm củi trên con đường theo đuổi vợ của người anh em, Hướng Tân Kiệt đúng là việc nhân đức chẳng nhường ai. Cơ hội tốt bao nhiêu chớ, bạn nói xem nếu mà hát hát thấy hợp mắt nhau, thế không phải hoàn mỹ à?!

“Lúc đó cũng chẳng nghĩ tới, chỉ là thấy lớp phó văn nghệ buồn phiền quá, nên nghĩ thầm giúp một chuyện mà thôi.” Ngu Đào sẽ không nói với người khác cậu lên sân để thu hút Địch Lâm Thâm đâu.

“Giúp đỡ này tốt thật đó, giải cứu nhiều bạn học của lớp mình thế mà.” Hướng Tân Kiệt nói thật lòng. Vừa nãy trên đường đến căn tin, có không ít bạn học nữ hỏi thăm Ngu Đào với cậu ta. Thật ra bình thường những nữ sinh này sẽ không nói nhiều với cậu ta thế đâu, dù sao cậu ta cũng là loại hình có thể ra tay thì tuyệt đối sẽ không mở miệng. Giờ đây nhờ phúc của Ngu Đào, cậu ta ngược lại thành hương bột bột. Quả nhiên, trước mặt sắc đẹp, nắm đấm cũng không đánh lùi được sự nhiệt tình.

“Đây, cho cậu thêm đùi gà.” Địch Lâm Thâm đặt đĩa xuống, gắp một cái đùi gà bên trong cho Hướng Tân Kiệt.

“Sao vậy? Có chuyện vui?” Hướng Tân Kiệt nhìn hắn.

Bình thường có chuyện gì vui, Địch Lâm Thâm đều sẽ thêm đùi gà cho cậu ta, thời gian lâu dài liền thành phong tục giao hẹn của hai người họ.

Địch Lâm Thâm cười, không nói gì, ngồi đối diện Ngu Đào.

Hướng Tân Kiệt không rõ nguyên do, nên gặm đùi gà suy nghĩ đến cùng đã có chuyện gì xảy ra lúc cậu ta không biết chứ.

Địch Lâm Thâm và Ngu Đào im lặng ăn cơm, nhưng dưới bàn, cẳng chân hai người đã đưa ra trước quấn lấy nhau.

“Sao hai người lại không nói chuyện?” Hướng Tân Kiệt thấy họ có hơi yên tĩnh quá mức.

“Nói cái gì?” Địch Lâm Thâm tùy ý hỏi.

“Gì cũng được, không thì khó chịu bao nhiêu?” Hướng Tân Kiệt nói rồi bỗng dưng nhớ ra, “Đúng rồi, Ngu Đào, cậu không bị chiếm lợi đó chứ?”

“Cái gì?” Ngu Đào không rõ.

Lúc này Địch Lâm Thâm mới nhớ còn chưa hỏi chuyện này, hết vui hỏi, “Cậu có thay quần áo sau sân khấu không?”

“Không có.” Ngu Đào trả lời: “Tớ thay ở nhà vệ sinh trường xong rồi qua, thầy Khuất nói vậy sẽ dễ hơn.”

Địch Lâm Thâm gật gật đầu, nghĩ thầy Khuất chắc chắn hiểu ý, đang che chở Ngu Đào.

“Thế thì không sao.” Hướng Tân Kiệt cũng yên tâm. Anh dâu tương lai của mình cho người ta chụp hình cởi trần cũng không tốt.

“Sao vậy?” Ngu Đào không biết rõ.

Địch Lâm Thâm khẽ cười nói: “Trường mình có truyền thống, lễ kỷ niệm thành lập trường mỗi năm, nam sinh thay đồ sau sân khấu, nữ sinh sẽ chụp ảnh.”

Ngu Đào: “…” Cậu không sợ chuyện này, nhưng đây là cái truyền thống phá hoại gì chớ, có độc hả?!

Địch Lâm Thâm gắp một con tôm đã bóc vỏ cho Ngu Đào, “Ăn cơm cho ngon đi.”

“Ừm.” Ngu Đào ăn tôm bóc vỏ, mùi vị rất ngon.

Hướng Tân Kiệt không thấy có gì không ổn, Địch Lâm Thâm thỉnh thoảng cũng sẽ gắp đồ ăn cho Ngu Đào.

Hướng Tân Kiệt ăn xong trước, chuẩn bị đi mua hai trái bắp về ăn, đứng dậy đi đưa đĩa trước. Dời ghế ra, lơ đãng cúi đầu xuống, liền thấy cẳng chân của Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đang dựa vào nhau. Nếu như chỉ đơn thuần quấn lấy nhau, cậu ta cũng sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng tình huống bây giờ là Ngu Đào khép hai chân vươn ra ngoài, Địch Lâm Thâm thì lại tách hai chân ra kẹp chân Ngu Đào ở giữa.

Sau khiếp sợ, Hướng Tân Kiệt nhìn về phía Địch Lâm Thâm.

Địch Lâm Thâm hơi cười.

Hướng Tân Kiệt thoáng cái đã hiểu —— không hổ là anh Lâm Thâm, tốc độ theo đuổi anh dâu còn nhanh hơn người khác nữa! Like!

Ôm trái tim bé nhỏ vẫn còn kinh sợ, Hướng Tân Kiệt rời đi giả bộ như chẳng có gì xảy ra hết.

Ngu Đào uống canh, liền nghe thấy nữ sinh ngồi cạnh bàn cùng lớp họ đang nói cuối tuần này có manga festival, thảo luận chuyện đi chung với nhau.

Ngu Đào chưa từng đi manga festival (*), nghe nói rất náo nhiệt.

(*): Lễ hội truyện tranh Nhật Bản.

Đang nghĩ xem có nên gọi Địch Lâm Thâm đi chung với cậu hay không, hắn cũng sẽ có thêm được kiến thức, lớp phó văn nghệ đã bước tới.

“Ngu Đào, hôm nay cực cho cậu rồi, thực sự là rất cừ.” Lớp phó văn nghệ hưng phấn nói.

“Không có gì.” Thật ra chuyện này với cậu mà nói chỉ là một cái nhấc tay, hơn nữa mục đích của cậu đã đạt được, hiệu quả còn rất tốt nữa.

Lớp phó văn nghệ lấy ra hai tấm vé, “Đây, vé manga festival ngày mai, đi xem thả lỏng chút đi nhé.”

Ngu Đào không ngờ lớp phó văn nghệ thế mà đưa vé cho cậu, hơi ngại nói: “Sao có thể để cậu tốn tiền chứ?”

“Không chỉ có tớ, là ban cán sự lớp mình góp tiền mua cho cậu, cảm ơn cậu chủ động lên sân khấu đó. Mọi người chia nhau cũng không mất bao nhiêu tiền, đều là tấm lòng cả, cậu cũng đừng từ chối.” Lớp phó văn nghệ chân thành nói.

Ngu Đào suy nghĩ chút, nếu đã là ý tốt của các bạn học, thì không nên trả lại, “Được rồi, cảm ơn các cậu, tớ sẽ đi.”

“Khỏi khách sáo, đi chơi vui nhé.” Lớp phó văn nghệ nói xong, liền rời đi.

Địch Lâm Thâm cầm hai tờ vé nhìn một lát, nghĩ các ban cán sự này có lòng thật, biết không nên chỉ mua một vé, đi chung mới có ý nghĩa.

Quơ quơ vé trong tay, Địch Lâm Thâm cười nói: “Anh trai, hẹn hò không?”

[MTT] Chương 20

Thứ hai đang trong tiết, thầy Khuất nói về lễ kỷ niệm thành lập trường.

Bác Minh là một ngôi trường tư nhân, rất coi trọng việc tuyên truyền suy nghĩ phẩm chất bản thân. Vì thế lễ kỷ niệm thành lập trường mỗi năm đều được tổ chức vô cùng long trọng. Mỗi lớp đều phải có một tiết mục, không kể chất lượng, không kể hình thức, quan trọng là để học sinh tham gia, có lòng thừa nhận và trung thành với trường.

Thầy Khuất chịu trách nhiệm thông báo, nhiệm vụ tổ chức tự nhiên sẽ rơi lên đầu lớp phó văn nghệ.

Chỉ thấy lớp phó văn nghệ vẻ mặt sống không thể yêu, cứ như mai gặp lại cô sẽ là dáng vẻ rầu bạc tóc mất.

Nhưng dù cho có khó hơn nữa, nhiệm vụ đã rơi lên đầu cô, thì cô phải phụ trách.

Vì thế lúc nghỉ trưa, mọi người đều về phòng học trước khi vào tiết, lớp phó văn nghệ đứng ở trước, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Mọi người cũng biết rồi đó, sắp tới ngày kỷ niệm thành lập trường, mỗi lớp đều phải có tiết mục. Trong lớp có ai chủ động đăng ký không?”

Chỉ thấy tất cả mọi người đều đang giả vờ không nghe, chẳng có ai giơ tay.

Trên mặt lớp phó văn nghệ càng lúng túng hơn, lớp khác của người ta đều là giành nhau đăng ký còn phải sàng chọn, dù cho không nhiều đến thế, cũng phải có hai ba người sẵn lòng lên chứ, nhưng lớp họ thì sao?

Ngu Đào không biết rõ tình huống, lễ kỉ niệm thành lập trường những năm qua cậu đều không tham gia, rất không đúng lúc, cậu đều bị cảm. Dù sao lễ kỷ niệm thành lập trường được tổ chức ngay trong lễ đường của trường, nhiều người không khí lưu thông không quá tốt, rất có thể sẽ lây cho bạn học khác, thế nên Ngu Đào khó chịu xin nghỉ không đi, giáo viên chủ nhiệm liền đồng ý. Vì thế hai đợt lễ kỷ niệm thành lập trường tình huống như thế nào, Ngu Đào cũng không rõ.

Nghiêng đầu, Ngu Đào nhỏ giọng hỏi Địch Lâm Thâm, “Vì sao không ai đăng ký thế?”

Địch Lâm Thâm trả lời: “Lớp mình vốn rất ít người biết tài nghệ, cộng thêm hiệu ứng âm thanh ở lễ đường trường, nhạc đệm thôi đã có thể làm cho cậu thả chạy, còn phải kiên trì hát nữa, rất xấu hổ.” Hắn còn chưa nói, truyền thống của khóa trước, nam sinh đang thay đồ ở sau sân khấu, liền bị nữ sinh chụp ảnh bán khỏa thân. Truyền ra ngoài thì không có, nhưng mấy nữ sinh sẽ thảo luận với nhau, biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn ảnh thu nhỏ của cái thời đại nữ sắc này.

“Hiệu ứng của lễ đường trường tệ vậy á?” Tốt xấu cũng thu học phí đắt thế mà.

Địch Lâm Thâm lại cảm thấy rất bình thường, “Lễ đường đó ngoại trừ lễ kỉ niệm thành lập trường, thì chẳng có tác dụng gì. Âm hưởng thiết bị không tốt cũng là chuyện bình thường.”

Lễ khai giảng Bác Minh là ở sân thể dục, hội liên hoan năm mới thì các lớp tự tổ chức. Chỉ có lễ kỉ niệm thành lập trường là hoạt động tập thể, còn là tiểu học, cấp hai, cấp ba tổ chức, thực sự không cần phải tốn quá nhiều kinh phí ở lễ đường. Chỉ cần có thể dùng được là được.

Tình huống này đã nằm trong dự đoán của lớp phó văn nghệ, cô chỉ có thể lùi một bước nói: “Vậy đi, mọi người về suy nghĩ thêm, nghĩ xong thì mai nói cho tớ biết. Nếu thật sự không ai đăng ký, mình cũng chỉ có thể rút thăm.”

Ngu Đào hỏi Địch Lâm Thâm, “Lớp mình trước đây tham gia thế nào?”

Với việc này, Ngu Đào trái lại không có ấn tượng, trước giờ cậu đều không tham gia, mấy hoạt động như này cậu đều là vào tai này ra tai kia.

Lớp 10 mọi người không chung lớp, hắn không hiểu tình hình cho lắm, nhưng lớp 11 vẫn phải biết, “Nhờ bốc số. Lớp phó văn nghệ viết hết số thứ tự của mọi người rồi bỏ vào trong túi, sau đó bắt người ta đi múa. Năm ngoái lớp mình còn nhận được giải thưởng hài hước xuất sắc nhất nữa.”

“A?”

Địch Lâm Thâm cười nói: “Năm thằng con trai nhảy vũ điệu khổng tước ở trên đó…” Hiệu quả này có thể tưởng tượng được.

“…” Ngu Đào không biết nói gì, “Ý của ai?”

“Không phải vấn đề ý kiến. Hát thì chắc chắn không được, làm không cẩn thận thì càng mất mặt. Nói kịch ngắn tấu hài, thì ai cũng ngại khủng khiếp, không thấy mắc cười tí nào. Mấy thứ kỹ thuật linh hoạt như ảo thuật thì khỏi nói. Cuối cùng chỉ có thể chọn múa, mà nữ sinh biết múa duy nhất của lớp mình bây giờ chỉ có thể nhớ rõ vũ điệu khổng tước học hồi tiểu học, nên chỉ có thể dạy cái này.” Địch Lâm Thâm cũng khắc sâu ấn tượng với vũ điệu khổng tước phiên bản nam đó, thật sự cay mắt.

Ngu Đào cười khẽ, vũ điệu mà con gái am hiểu để cho con trai ra nhảy thì đúng là khó cho họ, cũng không phải được đào tạo chuyên nghiệp, chắc cũng không có bản lĩnh nhảy múa, tuy cậu không đến xem, cậu cũng cảm thấy đấy có thể là lần tập trung bệnh xấu hổ nhất toàn trường.

Sau khi tan học, đến phiên nhóm Địch Lâm Thâm và Ngu Đào trực nhật.

Địch Lâm Thâm căn bản sẽ không để Ngu Đào làm mấy việc quét rác lau sàn, vì thế liền để Ngu Đào đi lau bảng lau bục giảng.

Lớp phó văn nghệ còn đang sầu về chuyện tiết mục, ban cán sự cô đây, thật ra mỗi năm cũng không có bao nhiêu chỗ cần phát huy, lễ kỉ niệm thành lập trường năm ngoái đã khiến cho cô vứt hết mặt mũi rồi, sau này mấy cậu con trai đó nhìn cô cứ như mũi không phải mũi, mặt không phải mặt. Vì vậy lần này cô nhiều lắm chỉ dùng một chút, dù cho không nhận được giải nào, thì cũng không thể nhận giải hài hước nữa.

Thật ra theo lý mà nói cô cũng có thể lên, nhưng bắt đầu từ lúc cô vào trường, lễ kỉ niệm thành lập trường năm nào cũng là một trong những MC, MC thì không thể đăng ký tiết mục, bởi thế cô rất bất đắc dĩ.

Lúc Ngu Đào đang lau bục giảng, nhìn chằm chằm lớp phó văn nghệ một lát, cậu nhìn ra lớp phó văn nghệ đang rất sầu, cứ như bây giờ không phải lúc nên phóng thẳng tới căn tin giành cơm, lớp phó văn nghệ cũng không thể nào ngồi trong lớp mãi.

Địch Lâm Thâm quét sàn xong, liền xách thùng nước đi múc nước chuẩn bị lau sàn.

Ngu Đào đến chỗ lớp phó văn nghệ, “Đừng buồn nữa, đi ăn cơm trước đi.”

Sau khi Ngu Đào mất trí nhớ đã trở nên thân thiết hơn nhiều, các bạn học cũng sẵn lòng trò chuyện với cậu, lớp phó văn nghệ không hề ngoại lệ, “Ai, sao có thể không lo chứ? Chút chuyện nhỏ như vậy mà tớ cũng làm không xong, uổng cho thầy Khuất tin tưởng tớ.”

Ý thức trách nhiệm của lớp phó văn nghệ mạnh như vậy, Ngu Đào suy nghĩ người này rất không tệ, tiện thể nói: “Nếu không thì tôi lên nhé.”

“A?” Lớp phó văn nghệ vẻ mặt kinh ngạc nhìn Ngu Đào, không xác định mình có nghe nhầm hay không.

Ngu Đào cười cười, nói: “Nếu cậu mượn được đàn ghi-ta, tớ có thể lên.”

“Thật không?!” Lớp phó văn nghệ vẻ mặt kích động muốn bắt lấy tay Ngu Đào, nhưng suy xét đối phương là con trai, bàn tay ra một nửa đã thu lại, “Không phải chỉ là đàn ghi-ta thôi à? Cậu cứ yên tâm, xong hết!”

“Thế thì được, giữ bí mật cho tớ trước, đừng nói với Địch Lâm Thâm.”

Lớp phó văn nghệ vội gật đầu, “Yên tâm, yên tâm.” Cô đoán chừng là Địch Lâm Thâm biết hiệu ứng âm thanh tệ lậu của trường, không muốn cho Ngu Đào lên.

Ngu Đào cười cười, tiếp tục lau bục giảng. Thật ra là cậu có suy nghĩ riêng, cậu muốn thể hiện một chút, khiến Địch Lâm Thâm bị mình thu hút, vậy thì Địch Lâm Thâm sẽ thích cậu thêm chút nhỉ?

Hôm sau, lớp phó văn nghệ không nhắc lại chuyện lễ kỉ niệm thành lập trường nữa. Mọi người nghĩ chắc lớp phó văn nghệ đã giải quyết rồi, trong lòng cũng có hơi vui mừng —— may mà lớp phó văn nghệ có lương tâm, không kéo họ đi làm thanh niên trai tráng.

Trong việc học bận rộn căng thẳng, lễ kỉ niệm thành lập trường đúng hạn tới.

Lễ kỉ niệm thành lập trường tổng cộng được tổ chức trong ba ngày, lần lượt bắt đầu từ tiểu học đến THPT.

Sau tiết giữa trưa kết thúc, các học sinh đi căn tin ăn cơm, rồi tập hợp ở sân thể dục, xếp hàng đến lễ đường.

Ngu Đào bị thầy Khuất gọi đi, Địch Lâm Thâm chưa kịp hỏi gì cả, chỉ có thể để Ngu Đào đi với thầy Khuất.

Trong lễ đường, Hướng Tân Kiệt ngồi cạnh Địch Lâm Thâm ngáp một cái, “Tấu hài ngại như vầy sao họ nói ra được chứ…”

Tuy rằng nên tôn trọng thành quả cố gắng của bạn học, nhưng thật sự không có tí buồn cười nào cả. Không chỉ có cậu ta, toàn trường đều không có tiếng cười, cậu dám tin?

Địch Lâm Thâm cứ luôn suy nghĩ Ngu Đào bị thầy Khuất gọi đi làm gì mà tới giờ vẫn chưa về, cũng không có lòng dạ nào với tiết mục trên sân khấu.

Sau khi tấu hài kết thúc, trên sân khấu dọn lên một cái ghế và hai cái mic cao thấp.

Chắc là ca hát.

Địch Lâm Thâm cũng không để ý, đỡ mặt bộ dáng không yên lòng, MC nói cái gì, hắn cũng không có nghe.

Hướng Tân Kiệt từng chút ngồi thẳng người lên, sau đó đánh Địch Lâm Thâm một cái.

Địch Lâm Thâm cau mày lại, đánh tao? Muốn chết hả?

Đang muốn nổi giận, đã thấy Hướng Tân Kiệt chỉ chỉ trên sâu khấu. Đồng thời, dưới khán đài cũng vang lên một tràng kinh hãi.

Địch Lâm Thâm ngẩng đầu nhìn, là Ngu Đào.

Hôm nay Ngu Đào được trang điểm nhẹ, càng xinh đẹp hơn bình thường.

Địch Lâm Thâm hoàn toàn không ngờ Ngu Đào lại hát trên sân khấu này, Ngu Đào cũng không nói cho hắn.

Địch Lâm Thâm bỗng nhiên có chút không vui —— Ngu Đào muốn hát cho nhiều người như vậy! Ban đầu chỉ hát cho hắn!

Bạn cùng lớp cũng rất ngạc nhiên, không ngờ người đại diện lớp biểu diễn gần đây lại là Ngu Đào.

Ngu Đào trái lại không quá căng thẳng, chỉ muốn thể hiện hay chút, để Địch Lâm Thâm nhìn thấy.

Ôm đàn ghi-ta ngồi trên ghế, tùy ý gẩy dây đàn, dưới sân yên tĩnh lại.

Ngu Đào hát một bài ‘Thị trấn cổ tích’.

Vì là tự đàn tự hát, nên tất nhiên không cần đi lo cho âm thanh nhạc đệm.

Giọng của Ngu Đào rất đặc biệt, hát nghe rất hay, hơn nữa tràn đầy tình cảm. Thêm mặt mũi dễ nhìn, đã có không ít nữ sinh bắt đầu lặng lẽ hỏi thăm và thảo luận.

Địch Lâm Thâm nhìn nữ sinh chung quanh mặt mày ý cười đang thảo luận muốn làm quen với Ngu Đào, trong lòng hắn rất rất khó chịu, nhưng Ngu Đào tựa như đang tỏa sáng trên sân khấu lại khiến trái tim hắn đập nhanh hơn, sinh ra một loại cảm xúc khó nhịn. Trong bầu không khí tựa như lan tỏa mùi hương hoa hồng, đúng lúc như thế, làm người kích động như vậy.

Sau một bài hát kết thúc, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay và tiếng thét chói tai nhiệt liệt chưa từng có.

Ngu Đào đứng dậy khom người với dưới khán đài, sau đấy muốn tìm về phía của Địch Lâm Thâm, nhưng không nhìn thấy rõ, không thể làm gì khác hơn là quay người về sau sân khấu. Cậu không biết Địch Lâm Thâm sẽ phản ứng như thế nào, cậu hi vọng mình có thể thu hút Địch Lâm Thâm, song cũng hi vọng Địch Lâm Thâm đừng vì cậu không nói sớm mà tức giận.

Địch Lâm Thâm nghĩ bản thân đã không thể nào ức chế sự vọng động của mình nữa, hắn muốn ở cùng Ngu Đào, cực kỳ muốn! Muốn tiêu điểm chú ý của Ngu Đào sau này vẫn sẽ ở trên người hắn, dù cho người khác có thích Ngu Đào bao nhiêu, Ngu Đào cũng chỉ thích mình hắn!

Địch Lâm Thâm đứng lên, mặc cho Hướng Tân Kiệt hỏi, từ phía sau ra khỏi lễ đường, rồi vòng vào sau sân khấu.

Sau sân khấu nhân viên hỗn loạn, chẳng có ai là để ý ai tới hoặc ai đã sớm rời đi.

Lúc Địch Lâm Thâm tìm thấy Ngu Đào, Ngu Đào đang bị mấy cô gái vây quanh.

Địch Lâm Thâm hơi nhướng mày, lạnh lùng nói: “Vây quanh ở đây làm gì, có tiền lì xì à?”

Ngu Đào quay đầu nhìn thấy Địch Lâm Thâm, đôi mắt thoáng cái sáng lên, rồi lại có hơi bất an lùi ra sau nửa bước.

“Trốn gì mà trốn? Còn việc nữa không?” Địch Lâm Thâm giả vờ hung dữ hỏi, thật ra hắn chỉ muốn hù dọa mấy cô đó mà thôi.

Ngu Đào lắc đầu một cái.

Địch Lâm Thâm không nói hai lời, nắm lấy tay Ngu Đào, liền dẫn người đi.

Các cô gái vây quanh Ngu Đào không dám nói gì, suy cho cùng đó là Địch Lâm Thâm đó, một lời không hợp liền đánh người!

Ra khỏi lễ đường, Địch Lâm Thâm kéo Ngu Đào chạy. Trực tiếp chạy về phòng ngủ.

Khóa cửa phòng ngủ, Địch Lâm Thâm xoay người đặt Ngu Đào lên cửa.

Ngu Đào cứng đờ cơ thể, tiếp đó trái tim như nổi trống.

Hai người cách nhau rất gần, dường như hít thở cũng có thể quét qua chóp mũi lẫn nhau. Qua hồi lâu, Địch Lâm Thâm nắm chặt tay Ngu Đào, nói: “Ngu Đào, tôi thích cậu. Có thể cho tôi một cơ hội không?”

Ngu Đào ngạc nhiên nhìn Địch Lâm Thâm, ban đầu cậu chỉ muốn thu hút Địch Lâm Thâm chút thôi, không ngờ đổi lấy lại là tỏ tình.

Cậu cũng thích Địch Lâm Thâm, nào có lý không đồng ý chứ, vội vàng gật đầu, mặt cũng đỏ bừng theo.

Địch Lâm Thâm không ngờ lại có thể thuận lợi như vậy, thế có phải nói Ngu Đào cũng có chút thích hắn hay không? Không thì sao lại đồng ý sảng khoái như vậy chứ?!

Đương nhiên, đây không phải chuyện gấp gáp cần phải hỏi, Địch Lâm Thâm cười ôm lấy Ngu Đào, trái tim cũng kiên định lại, đồng thời cảm xúc hào hứng —— Ngu Đào rốt cuộc cũng coi như là bạn trai hắn rồi! Thật sự từ lúc hắn lớn lên đến giờ, đây chính là khoảnh khắc vui vẻ nhất.

Không thể quá làm bừa, Địch Lâm Thâm hôn một cái trên mặt Ngu Đào, “Vậy mình coi như là ở bên nhau, dù cho cậu khôi phục trí nhớ thì cũng không được hối hận đâu nhé.”

“Ừm.” Ngu Đào chủ động ôm lại Địch Lâm Thâm, đỏ mặt nói: “Không hối hận.”

[MTT] Chương 19

Nếu đã đi ăn cơm tối từ trường học, thì tất nhiên không thể không mang theo Hướng Tân Kiệt.

Hướng Tân Kiệt và Địch Lâm Chiêu đã từng gặp nhau qua, cũng không thấy xa lạ, cứ thế mà vui vẻ đi sát theo.

Địch Lâm Chiêu bao một phòng, trong bữa cơm cũng không nói nhiều, phần lớn là Hướng Tân Kiệt ép lải nhải.

“Bài tập kỳ nghỉ của hai người xong chưa?” Hướng Tân Kiệt hỏi: “Đề nâng cao thì căn bản tôi hoàn toàn không biết, lát nữa cho tôi mượn chép nhé?”

“Được.” Địch Lâm Thâm gật đầu, mấy đề đó hắn không chỉ làm, còn hiểu hết nữa, nghĩ lại vẫn có tí kiêu ngạo!

“Cậu làm?” Thật ra câu nói đó của Hướng Tân Kiệt là hỏi Ngu Đào nhiều hơn cơ, không ngờ Địch Lâm Thâm lại trả lời cậu ta.

Địch Lâm Thâm có thể làm hết bài tập của mình, đây là kỳ tích lớn lao bao nhiêu chứ.

“Kỳ nghỉ Ngu Đào ở lại nhà tôi.” Địch Lâm Thâm mỉm cười nói.

“A?” Hướng Tân Kiệt vô cùng bất ngờ. Kỳ nghỉ, cậu ta chỉ nghỉ ngơi có một ngày, sau đó liền bị lớp phụ đạo chiếm hết, vì thế cũng không thể hẹn Địch Lâm Thâm đi chơi.

Địch Lâm Thâm nhún vai, dáng vẻ “Tui đắc sắt nhưng tui không nói”.

Hướng Tân Kiệt hiển nhiên không get được điểm này của Địch Lâm Thâm, chỉ chợt nói: “Khó trách cậu làm xong bài tập.”

Địch Lâm Thâm: “…”

Địch Lâm Chiêu cười khẽ, Địch Lâm Thâm như vậy khiến hắn cảm thấy có hơi ngây thơ, nhưng thời thanh xuân của ai mà chưa từng ngây thơ qua chứ?

Có bài tập có thể chép, Hướng Tân Kiệt không quan tâm chuyện này nữa. Chuyển qua nhìn Địch Lâm Chiêu, cười hỏi: “Anh ơi, anh nói em thi ngành công nghệ thông tin, sau này có thể vào công ty anh không?”

Địch Lâm Chiêu lột cua, liếc nhìn Hướng Tân Kiệt, “Muốn đi cửa sau?”

Địch Lâm Chiêu mở một công ty game, trong mấy năm ngắn ngủi, thành tích đã nổi bật. Mới lên đại học là anh đã bắt đầu dấn thân vào chuyến đi này, ban đầu chỉ là một phòng làm việc nhỏ, sau đấy tốt nghiệp đại học, phòng làm việc đã không thỏa mãn được nhu cầu chức vụ và hạng mục nữa, vì thế đổi thành một văn phòng, cũng từ chế độ phòng làm việc biến thành công ty.

Nhân viên công ty phần lớn là bạn học ngành công nghệ thông tin ở đại học, cũng giải quyết một phần vấn đề nghề nghiệp cho sinh viên trường. Mà những hạng mục họ khai thác lại có tài chính chính phủ nâng đỡ, bởi thế mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi. Cũng thành người tài ba trong thế hệ của họ.

Mà ở cái tuổi này như bọn Địch Lâm Thâm, cũng là thời điểm thích chơi game, vừa nghe công ty game, tự nhiên nghĩ mọi thứ chỉ là chơi, còn có thể kiếm tiền, vì thế rất khâm phục người như Địch Lâm Chiêu, cũng trông mong được đi làm ở công ty như vậy. Chỉ là họ không biết, thật ra công việc ở công ty game rất nhàm chán, chỉ có người chơi mới thấy thú vị.

Hướng Tân Kiệt cũng không xấu hổ, cười nói: “Anh cho cơ hội?”

Địch Lâm Chiêu biết Hướng Tân Kiệt tuy học không ra sao, nhưng kỹ thuật nhiếp ảnh không tệ, nói cách khác thẩm mỹ và cấu trúc thiết kế vẫn được mức, công ty họ cũng cần người như vậy, thế nên nếu Hướng Tân Kiệt muốn đến, cũng không thành vấn đề.

“Cậu thi vào trường đại học nào ra dáng cho anh trước đi.” Bằng cấp thấp nhất ở công ty họ cũng là khoa chính quy, Hướng Tân Kiệt nếu không thi nổi, vậy dù có tuyển vào được, không nói tới áp lực lớn, không có tiếng nói chung với những đồng nghiệp khác, cũng là tệ nhiều hơn lợi với sự phát triển sau này.

“Được, em chắc chắn sẽ nỗ lực!” Hướng Tân Kiệt thề son thề sắt: “Nếu em thi đậu ngành công nghệ thông tin, anh để cho em đi thực tập trước nhé?”

Địch Lâm Chiêu gật đầu, “Được, cậu thi đậu rồi hãy tìm anh.”

“Dạ.” Hướng Tân Kiệt vui mừng đáp.

Địch Lâm Thâm lột cua cho Ngu Đào, dùng dụng cụ bóc thịt cua lấy ra, để hết vào trong vỏ cua, rồi tưới chút dấm, bỏ vào chén Ngu Đào.

Hắn nghĩ Hướng Tân Kiệt làm được mấy ngày là chạy, thế nên chỉ nghe một chút rồi thôi, không phát biểu ý kiến.

Ngu Đào đã quen Địch Lâm Thâm lột cua cho cậu, lấy ra từ từ ăn.

Địch Lâm Chiêu nhìn hai người họ, đôi mắt hơi tối, nhưng cũng không biểu hiện ra, chỉ hỏi: “Ngu Đào muốn thi ngành nào?”

Ngu Đào múc thịt cua, cười nói: “Còn chưa nghĩ ra, nhưng muốn học ngành nào thoải mái tí.”

Địch Lâm Chiêu gật đầu, nhìn về phía Địch Lâm Thâm, “Em thì sao?”

Địch Lâm Thâm giật khóe miệng một cái, “Em thi được trước rồi nói.”

Địch Lâm Chiêu nghĩ rất có lý, tuy anh cảm thấy giữa Địch Lâm Thâm và Ngu Đào có chút không bình thường, nhưng trong thời kỳ này vẫn không nên quá kích động. Hơn nữa nếu lấy thành tích, hai người chắc chắn không thể chung một trường, đến lúc đó cho dù có gì thay đổi thì cũng chẳng sao cả.

Nhưng Địch Lâm Thâm vội gắp thức ăn cho Ngu Đào, Ngu Đào thì vội ăn, ai cũng không phát hiện suy nghĩ của Địch Lâm Chiêu.

Sau khi ăn xong, Địch Lâm Chiêu lái xe về, mà bọn Địch Lâm Thâm ăn nhiều, muốn đi dạo cho tiêu hóa, dù sao đi tàu điện ngầm về cũng nhanh.

Hướng Tân Kiệt gọi điện cho gia đình, cậu ta vừa đi vừa nói điện thoại, rất chuyên tâm.

Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đi đằng trước, lúc băng qua một ngã tư đường xe cộ khá nhiều, Địch Lâm Thâm giơ tay nắm lấy tay Ngu Đào.

Đúng, hắn là cố ý. Cái khác hắn không làm được, nắm tay thì cũng được chứ?!

Tay bị nắm, trái tim Ngu Đào đập nhanh một cái. Cậu biết mình thích nam sinh, vì thế có một nam sinh nắm tay cậu, càng khiến cậu cảm thấy xấu hổ hơn với cả nữ sinh. Cậu không biết Địch Lâm Thâm vì sao lại thế, nhưng không dám hỏi, sợ Địch Lâm Thâm biết cậu thích nam sinh, sẽ không làm bạn với cậu nữa, vì thế chỉ có thể im lặng nhìn, không làm được gì cả.

Địch Lâm Thâm giả vờ bình tĩnh nói: “Nhiều xe, tôi dắt cậu cho an toàn.”

Nhưng trong lòng lại nổ hoa —— tay Ngu Đào vừa nhỏ vừa ấm, sờ đã thật!

Chờ Hướng Tân Kiệt cúp điện thoại, từ xa xa nhìn thấy hai người nắm tay nhau, bỗng chốc chấn động.

Cậu ta biết xu hướng tính dục của Địch Lâm Thâm, nhưng cậu ta quen Địch Lâm Thâm lâu đến thế, cũng chưa từng thấy Địch Lâm Thâm có quen bạn trai. Cho nên Địch Lâm Thâm và Ngu Đào như vậy, khiến cậu ta có cảm giác lần đầu tiên khẳng định Địch Lâm Thâm thật sự thích con trai.

Nói thật, hoảng sợ nhiều hơn là vui vẻ. Dù sao đây cũng không phải là mối quan hệ được thế tục chấp nhận.

Vì không để Ngu Đào nghi ngờ, qua đường xe chạy, Địch Lâm Thâm liền buông tay ra.

Ngu Đào không biết phải hình dung cảm giác trong lòng mình thế nào, chỉ có thể nắm chặt tay bị Địch Lâm Thâm nắm lấy, tựa như muốn bắt lấy nhiệt độ và xúc cảm đang chậm rãi trôi đi.

Trước khi về phòng ngủ, ba người vào siêu thị trường mua chút đồ ăn.

Hướng Tân Kiệt nhân lúc Địch Lâm Thâm không ở cạnh Ngu Đào thì bước tới, bảo Địch Lâm Thâm tìm cơ hội đến tìm cậu ta, cậu ta có chuyện nói với Địch Lâm Thâm.

Về phòng ngủ, Ngu Đào đi tắm trước. Địch Lâm Thâm liền mượn cớ đưa bài cho Hướng Tân Kiệt chép, đến phòng ngủ của Hướng Tân Kiệt.

Hướng Tân Kiệt đặt bài lên bàn, liền kéo Địch Lâm Thâm ra ngoài. Hai người đứng trong góc hành lang, tựa như người làm công chuyện bí mật.

“Cậu và Ngu Đào là sao?” Hướng Tân Kiệt dùng âm thanh chỉ hai người có thể nghe được, hỏi.

“Cái gì mà sao?” Người chưa theo đuổi được, thật ra Địch Lâm Thâm cũng không muốn nói thêm.

“Đừng giấu tôi, tôi thấy cậu nắm tay cậu ta băng qua đường.” Mặc dù Hướng Tân Kiệt rất chậm chạp trên những mặt khác, nhưng lại có sức quan sát rất xuất chúng, “Từ khi nào thì cậu biết nắm tay người khác rồi? Cậu nói, ngoại trừ đánh nhau, người khác có thể gần cậu vậy à? Tụi mình cũng vì tình cảm nhiều năm nên mới gần một chút đi?”

Địch Lâm Thâm cười khẽ, cảm thấy Hướng Tân Kiệt không phải ngốc thật, cũng lười giấu, dù sao người anh em cũng vì quan tâm hắn.

“Tôi thích Ngu Đào.” Địch Lâm Thâm nói thẳng.

Hướng Tân Kiệt không thấy bất ngờ.

“Nhưng cậu ấy không dễ theo đuổi.” Địch Lâm Thâm cười nói.

Hướng Tân Kiệt có cảm giác mình hơi bận tâm, “Ngu Đào là trai thẳng nhỉ?”

Địch Lâm Thâm không muốn tiết lộ xu hướng tính dục của Ngu Đào, nên im lặng không tỏ ý kiến. Nếu Ngu Đào đồng ý nói, vậy thì cũng chỉ có thể để Ngu Đào tự mình nói ra.

Hướng Tân Kiệt coi sự im lặng của hắn thành ngầm thừa nhận, thở dài nói: “Muốn bẻ cong một cậu trai thẳng cũng không dễ đâu.”

Địch Lâm Thâm cà cà mũi, nói: “Ừ, là rất khó. Không có gì đâu, chỉ là muốn đối xử tốt với cậu ấy một chút thôi.”

Hướng Tân Kiệt gật đầu, “Cần gì giúp thì cứ nói với tôi.” Phần tình nghĩa anh em này vẫn phải có, huống chi, đây là mối tình đầu của Địch Lâm Thâm, cậu ta không giúp vẫn còn là con người ư?

“Ừm.” Địch Lâm Thâm đáp, tạm thời cũng không nghĩ ra có gì cần Hướng Tân Kiệt giúp, chẳng qua tấm lòng của Hướng Tân Kiệt thì hắn nhận.

“Đúng rồi.” Hướng Tân Kiệt bỗng nảy ra một ý, “Tôi nhớ mình sắp tới ngày kỷ niệm thành lập trường, không phải mỗi lớp đều phải có một tiết mục à? Nếu không cậu đăng ký đi. Lên sân khấu phát tán chút mị lực, không chừng Ngu Đào bị cậu hấp dẫn thì sao?”

Ngày kỷ niệm thành lập trường?

Địch Lâm Thâm lườm Hướng Tân Kiệt một cái, “Mẹ nó mày đùa tao hả?” Ai mà chẳng biết truyền thống thần kinh của ngày kỷ niệm thành lập trường của trường họ chứ, hắn mới không đi.

“Không phải chứ, không thì cậu hấp dẫn Ngu Đào như thế nào? Dựa vào thành tích hả?”

“Tôi phát hiện điểm kỹ năng phun tào của cậu đầy rồi đó nhé.”

“Không có không có, đây không phải là đang nghĩ cách giùm cậu à?”

“Tấm lòng thì nhận, cậu nhanh đi chép bài đi. Mai nhớ đem tới phòng học cho tôi đó.” Nói xong, Địch Lâm Thâm liền xoay người trở về.

Hướng Tân Kiệt suy nghĩ chút, nhất định là ý của mình không tốt. Chờ cậu ta về suy nghĩ thêm, chắc chắn sẽ giúp anh Lâm Thâm theo đuổi anh dâu vào tay!

Thời gian còn sớm, Ngu Đào và Địch Lâm Thâm ngồi ở trước bàn đọc sách.

Địch Lâm Thâm trông rất tập trung, ngược lại là Ngu Đào, cứ luôn thỉnh thoảng nhìn tay Địch Lâm Thâm, bộ dạng còn muốn Địch Lâm Thâm nắm tay cậu nữa.

Cậu không xác định Địch Lâm Thâm có thích con trai hay không, dù sao những người như cậu vẫn là số ít, cậu cũng không muốn mất đi người bạn Địch Lâm Thâm này, vì vậy có vài lời cậu không dám hỏi, cũng không dám nói.

Là một người mất trí nhớ, thật ra cậu rất không có cảm giác an toàn. Mà ở cùng Địch Lâm Thâm, lại khiến cho cậu cảm thấy vô cùng kiên định. Một ít hành động săn sóc ngẫu nhiên của Địch Lâm Thâm cũng làm cho trái tim cậu tê dại, rất thích, cũng có phần vui vẻ.

Cậu nghĩ, cậu thích Địch Lâm Thâm. Đó không phải biết ơn, dù sao Địch Lâm Thâm đôi lúc vẫn hay chê cậu, chỉ là một cảm giác kiên định, khiến cậu cảm thấy chỉ cần ở cùng Địch Lâm Thâm, cậu sẽ không sợ gì cả, chuyện nào cũng có thể làm tốt.

Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Ngu Đào đang ngẩn người, Địch Lâm Thâm nở nụ cười, điều này trái lại hiếm có, “Đang suy nghĩ gì đấy?”

Ngu Đào phục hồi tinh thần, vội nói: “Không… Không có gì, chỉ là hơi mệt.”

“Vậy thì nghỉ sớm chút đi.” Địch Lâm Thâm nhìn thời gian, thật ra còn có thể đọc sách thêm nửa tiếng nữa.

“Ừm…” Nếu đã nói mệt mỏi, thì cũng phải giả bộ đến cùng, không lên giường nằm chắc không ổn đâu nhỉ?

Vì thế Ngu Đào tiện thể cầm lấy sách, lên giường.

Địch Lâm Thâm nhìn bóng lưng Ngu Đào, ý cười sâu hơn chút —— eo nhỏ chân dài này, đúng là càng ngắm càng đẹp! Nếu mông có thể nhiều thêm chút thịt nữa là hoàn mỹ rồi!

[MTT] Chương 18

Nhà họ Địch giữ nhà họ Viên ở lại ăn cơm tối, mà cơm tối cũng không thể bưng lên lầu ăn như suy nghĩ của Địch Vu Tư, vì thế dì đến gọi họ, họ cũng chỉ phải xuống ăn cơm.

Địch Lâm Thâm sâu sắc cảm thấy được tình yêu sẽ thay đổi tính cách của một con người, nếu là trước đây, hắn đã lười gặp Viên Tâm Nhụy, luôn sẽ có 10 ngàn cách nổi tính không xuống, cha hắn và Du Mỹ Hề còn phải gánh cho hắn. Nhưng bây giờ hắn không muốn để lại nửa phần ấn tượng xấu trước mặt Ngu Đào, vì thế chỉ có thể chịu đựng nhịn tính tình giả làm người.

“Lâm Thâm.” Thấy Địch Lâm Thâm xuống, Viên Tâm Nhụy gọi một tiếng ngọt ngào. Nhưng khi nhìn thấy Ngu Đào đằng sau hắn, nụ cười trên mặt bỗng biến mất hơn phân nửa.

Địch Lâm Thâm mặc kệ cô ta, chỉ chào hỏi cha mẹ nhà họ Viên.

“Đây là?” Cha Viên nhìn về phía Ngu Đào, hỏi.

Địch Sĩ Nghĩa cười nói: “Là bạn của Lâm Thâm, tên Ngu Đào. Kỳ nghỉ ngắn này ở lại đây để phụ đạo bài tập cho Lâm Thâm.”

Hiện giờ trẻ con có thể dùng kỳ nghỉ để phụ đạo bài tập cho bạn học thật sự không quá mấy ai, lớp 12, thời gian của ai cũng quý giá.

Cha Viên khen ngợi cười nói: “Vậy thật đúng là không tệ.”

Bữa tối hôm nay được chuẩn bị rất phong phú, Địch Vu Tư chủ động ngồi cạnh Ngu Đào, giương mặt cười với Ngu Đào.

Ngu Đào bật cười.

Địch Lâm Thâm trái lại có hơi khó chịu —— thằng nhóc này có tí ánh mắt không đó?

Không khách sáo bao nhiêu, mọi người tùy ý ăn cơm trò chuyện.

Địch Vu Tư kể phim hoạt hình bé thích cho Ngu Đào, đề cử Ngu Đào có thời gian thì có thể xem xem.

Địch Lâm Thâm lại tập trung gắp thức ăn cho Ngu Đào, không tham gia cuộc thảo luận, cũng không cho Viên Tâm Nhụy luôn nhìn hắn nửa ánh mắt.

Ngu Đào chú ý tới ánh mắt của Viên Tâm Nhụy, tâm trạng hơi khó chịu —— ăn cơm thì ăn cơm cho ngon đi, nhìn chằm chằm Địch Lâm Thâm làm gì? Có nhìn nữa Địch Lâm Thâm cũng không thích cô đâu! Hừ!

Ngu Đào đang ăn cánh gà, liền nghe thấy Viên Tâm Nhụy lành lạnh nói một câu, “Cậu tên Ngu Đào đúng không?”

Ngu Đào ngước mắt nhìn cô, nghĩ cô đã biết rồi còn hỏi.

“Không biết nhà cậu làm gì nhỉ?” Viên Tâm Nhụy hất cằm, rất là kiêu căng.

Ngu Đào trả lời: “Ba tôi là giáo viên ngữ văn, mẹ là giáo viên nấu ăn.”

Cậu đã nói với người nhà Địch Lâm Thâm về chuyện này rồi, người nhà họ Địch đều cảm thấy rất tốt, giáo viên à, dạy dỗ con cái chắc chắn không tệ, khó trách Ngu Đào học giỏi như vậy.

“Xùy…” Viên Tâm Nhụy quái gở cười một tiếng, “Tôi còn cứ tưởng gia thế lớn bao nhiêu nữa, có thể thành bạn với Lâm Thâm.”

Sau đấy nhìn về phía Địch Lâm Thâm, “Kết bạn thì phải kết với ai cùng chung một đường thẳng mới tốt, hai bên có thể giúp đỡ lẫn nhau, cũng có ích cho sự phát triển sau này hơn.”

Viên Tâm Nhụy cảm thấy lời mình nói vừa xinh đẹp vừa nội liễm, nhưng trong mắt mọi người ở đây, thật sự không thể trắng trợn hơn, vả lại còn khá nực cười.

Cha mẹ nhà họ Viên cười xấu hổ, lại không thể trách con gái trước mặt người ngoài được.

Mẹ Viên khẽ đá Viên Tâm Nhụy ở dưới bàn một cái, bảo cô nói chuyện chú ý chút.

Cha Viên thì mặt dày hòa giải, “Con bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đừng chấp nhặt với con bé.”

Cha Viên nói thế, mọi người cũng không thể không nể mặt. Dù cho Địch Lâm Thâm có muốn nổi giận, thì cũng phải suy xét không thể để Ngu Đào cảm thấy hắn ngay cả con gái cũng chửi.

Địch Sĩ Nghĩa không thích lời nói của Viên Tâm Nhụy, ông cũng không quan tâm Địch Lâm Thâm kết bạn có gia đình thế nào, chỉ cần tốt với Địch Lâm Thâm, có thể dẫn Địch Lâm Thâm tích cực hướng về phía trước là được. Nhưng nhìn trên phần mặt mũi của cha Viên, ông không thể không giảng hòa, “Không sao, không sao. Ngu Đào rất tốt, tôi và Mỹ Hề đều thích. Lâm Thâm có thể quen một người bạn như thế, chúng tôi cũng yên lòng.”

Chuyện này đến đây vốn đã có thể trôi qua, mọi người tiếp tục trò chuyện những chủ đề khác là được.

Nhưng không ngờ, Viên Tâm Nhụy hoàn toàn không cho mặt mũi, vẻ mặt chướng mắt Ngu Đào nói: “Chú, nói không nên nói thế. Lâm Thâm quen thêm nhiều bạn có giá trị con người giống cậu ấy, sau này xây dựng sự nghiệp sẽ tốt hơn, đến công ty chú làm việc cũng được nữa, có chuyện gì, thì những người bạn này có thể quan tâm giùm một hai, đều giúp đỡ được Lâm Thâm. Bạn bè như thế mới cần phải quen. Mà những người chẳng giúp được gì, giá trị con người cũng chẳng xứng bằng nhà họ Địch, thật sự không hợp làm bạn với Lâm Thâm. Sau này không giúp được Lâm Thâm không nói, còn phải để Lâm Thâm đi giúp, đều để Lâm Thâm gánh vác.”

Mẹ Viên biết suy nghĩ của Viên Tâm Nhụy, cũng biết tính của Viên Tâm Nhụy, nhưng dù sao cũng là con gái mình, thế nên có rất nhiều lúc, bà đều ôm thái độ nuông chiều, dù sao những người đó cũng không dám làm gì Viên Tâm Nhụy.

Nhưng Viên Tâm Nhụy nói ra những lời này ở nhà họ Địch, thật sự giống như đang tàn nhẫn tát một cái lên mặt bà, như đang nói cho tất cả mọi người bà không biết cách dạy con. Hơn nữa lấy quan hệ giao thiệp của nhà họ Địch, thật sự không phải nhà họ Viên có thể đắc tội nổi. Nhà họ Địch ổn định ở tình trạng hiện nay, cũng chỉ vì không muốn phát triển hạng mục khác mà thôi, nếu thật sự phát triển, nhà họ Viên thật sự không với cao nổi.

“Con nhỏ này, nói càn cái gì?!” Mẹ Viên vỗ Viên Tâm Nhụy một cái, nhìn như tức giận, nhưng khống chế sức rất tốt, không đến mức đánh làm đau Viên Tâm Nhụy.

Nhưng mà, Viên Tâm Nhụy cũng không nhận được tình cảm của mẹ, “Vốn là vậy mà.”

Địch Lâm Thâm nghĩ có thể nhịn hắn đã nhịn rồi, mặt mũi nên cho hắn đã cho, đối phương không muốn, hắn cũng không cần giả làm người tốt nữa. Ức hiếp lên đầu Ngu Đào, hắn mà không đứng ra, thì quá tệ hại.

“Theo cái logic của cô, bây giờ Ngu Đào cũng không nên giúp tôi rồi. Dù sao giờ tôi chẳng có giá trị gì với cậu ấy cả, cậu ấy còn phải lãng phí thời gian của bản thân để đi dạy tôi học.” Địch Lâm Thâm vẻ mặt giễu cợt nhìn Viên Tâm Nhụy, “Quen bạn bè có giá trị con người tương đương? Ha ha, ai mà biết hôm nào nhà ai phá sản chứ? Bạn bè quý ở thổ lộ tình cảm, quý ở quen nhau vui vẻ, sau này tôi có thể giúp được Ngu Đào thì tốt, không giúp được tôi sẽ cảm thấy bản thân mình mất mặt, không có năng lực, ngay cả bạn cũng không giúp được. Chứ không phải mưu tính bạn bè có thể giúp được tôi bao nhiêu, còn tôi thì chẳng cần trả giá chút gì cả.”

“Nói đi nói lại, tôi kết bạn với ai, đều không liên quan tới cô. Chỉ mong sau này ‘bạn bè’ mà cô quen có thể giúp được cô, chứ không phải mỗi ngày chỉ có thể căm thù những cô gái xinh đẹp khác với cô.”

Bầu không khí trên bàn cơm trở nên vô cùng lúng túng.

Địch Vu Tư có thể phản xạ hình cung lâu một chút, hoàn toàn không cảm nhận được sự lúng túng này, nói phụ: “Con thích anh Ngu Đào, anh Ngu Đào cũng là bạn tốt của con. Anh ấy tốt với con, con liền thích anh ấy, không liên quan tới chuyện anh ấy có tiền hay không!”

Nói xong, còn gắp một đũa thức ăn thật nhiều cho Ngu Đào, biểu hiện sự yêu thích của mình.

Du Mỹ Hề ho nhẹ một tiếng, che lại ý cười, hòa giải nói: “Ai nha, chuyện của đám nhỏ cứ để đám nhỏ quyết định là được rồi. Đến đến đến, ăn cơm, ăn cơm.”

Xấu hổ vẫn còn, mà cha mẹ nhà họ Viên cũng cho mặt mũi, tiếp tục ăn cơm tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì cả, dù sao cũng là con gái mình nói không dễ nghe trước.

Viên Tâm Nhụy đỏ cả mắt, cảm thấy mình mất hết mặt mũi, song song cũng rất hận Ngu Đào và Địch Vu Tư, hận không thể hắt nước nóng trong chén lên mặt hai người. Nhưng chuyện này vừa nhìn đã có thể khiến người ta bắt được, lại không dễ giải thích, cô sẽ không làm, muốn làm thì cũng phải chờ đến lúc không có người nào cả.

Có lẽ do quá xấu hổ, người nhà họ Viên ăn cơm xong liền đi.

Địch Sĩ Nghĩa và Du Mỹ Hề không nói gì cả, tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra, cũng không nói Địch Vu Tư và Địch Lâm Thâm.

Kỳ nghỉ ngắn chỉ chớp mắt thôi đã tới ngày 7. Học sinh bộ THPT của Bác Minh phải quay về trường vào chiều ngày 7. Địch Lâm Chiêu không có việc, liền lái xe đưa hai người đến trường.

Mấy ngày không gặp, các bạn học cũng hơi nhớ lẫn nhau, vì thế trong lầu KTX vô cùng náo nhiệt, đều đang trò chuyện mấy hôm nay đã làm những gì.

Ngu Đào là một học bá trở nên yêu mến bạn học, tự nhiên sẽ có không ít bạn học chủ động chào hỏi cậu.

Mà Địch Lâm Thâm là một giáo bá, tuy gần đây không gây chuyện gì, nhưng uy lực vẫn còn, thế nên cũng không có ai chủ động nói chuyện với hắn. Ngược lại Địch Lâm Chiêu đi theo sau hắn, thu hút sự chú ý của không ít bạn học.

Gương mặt Địch Lâm Chiêu còn đẹp trai hơn cả Địch Lâm Thâm, thêm mị lực cá nhân thành thục ổn trọng, không chỉ có nữ sinh sẵn lòng nhìn thêm mấy lần, ngay cả nam sinh cũng sẽ nhìn đôi chút.

Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đều mang không ít quần áo qua, thời tiết càng ngày càng lạnh, họ cũng phải thêm quần áo đúng lúc. Quần áo của Ngu Đào là hôm ngày 4 về nhà đem theo, Địch Lâm Chiêu đi cùng, cũng cần phải mang những bộ mà bây giờ Địch Lâm Thâm không mặc về.

Qua mấy ngày ở chung, Ngu Đào cảm thấy Địch Lâm Chiêu làm người không tệ. Chỉ là bình thường rất ít nói, biểu cảm không thể nói là nghiêm túc, nhưng cũng không phải quẻ thân thiết. Nếu như không ở chung, có thể sẽ cảm thấy người này rất khó tiếp xúc. Nhưng tiếp xúc nhiều hơn thì sẽ phát hiện Địch Lâm Chiêu là một người rất thân sĩ. Loại thân sĩ này không chỉ trên thái độ và sự lễ phép, còn có trình độ săn sóc nữa.

Vì thế ấn tượng mà Ngu Đào dành cho Địch Lâm Chiêu rất không tệ.

“Anh, anh cứ tùy tiện ngồi trước đi.” Ngu Đào mỉm cười nói: “Tụi em dọn dẹp đơn giản chút là được rồi.”

Địch Lâm Thâm chắc chắn sẽ không bắt chuyện với anh mình như thế, cho nên việc này liền rơi vào người Ngu Đào.

Địch Lâm Chiêu liếc nhìn một cái, đã có thể phân ra cái bàn nào là của Địch Lâm Thâm. Liền kéo ghế của Địch Lâm Thâm ra ngồi.

Địch Lâm Thâm cũng không nói gì, cầm quần áo treo lên móc treo đồ vào tủ quần áo, sau đó nhét những bộ không mặc vào túi.

Ngu Đào trái lại không vội vàng dọn quần áo, mà là rót nước trước, chuẩn bị lau bàn và sàn một chút. Mấy ngày không ở đây, ít nhiều gì cũng sẽ sót một lớp bụi.

Địch Lâm Thâm nào chịu cho Ngu Đào làm, vội nói: “Bỏ đó đi, lát nữa tôi làm, cậu khỏi cần làm.”

“Không sao, xong ngay thôi mà.” Phòng ngủ cũng không lớn bao nhiêu, dọn xong có thể còn chưa tới mười phút.

Địch Lâm Chiêu thấy em trai mình cư nhiên chủ động yêu cầu làm việc, cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.

Địch Lâm Thâm đặt túi đựng quần áo lên bàn, cầm lấy cây lau nhà trong tay Ngu Đào bắt đầu kéo, ngoài miệng chê bai: “Cậu cứ thành thật ngồi đó cho tôi đi, đừng đụng đổ cái gì còn phải dọn.”

Ngu Đào cười cười, không để ở trong lòng, cầm khăn sạch lau bàn.

Địch Lâm Thâm ban đầu ngay cả bàn cũng không muốn cho Ngu Đào lau, nhưng anh trai ở đây, hắn cũng không thể đè Ngu Đào lên ghế trêu chọc Ngu Đào xấu hổ được, vì thế chỉ có thể theo cậu.

Cửa phòng ngủ bị gõ vài tiếng, Địch Lâm Thâm đi mở cửa, người tới là mẹ Ngu Đào.

“Tụi còn về phòng ngủ rồi? Dì còn sợ mình đến sớm nữa.” Mai Mãn Chi cười nói.

“Dì, sao dì lại đến đây?” Địch Lâm Thâm vội để người vào cửa.

Ngu Đào nhìn thấy Mai Mãn Chi, cũng hơi bất ngờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi “Mẹ”.

Mai Mãn Chi thấy Địch Lâm Chiêu ngồi trước bàn, “Đây là?”

Ngu Đào chủ động giới thiệu: “Đây là anh cả của Địch Lâm Thâm, Địch Lâm Chiêu.”

Địch Lâm Chiêu đứng lên, vươn tay ra với Mai Mãn Chi, “Thưa dì, xin chào dì.”

“Chào con chào con.” Mai Mãn Chi vội nắm tay với Địch Lâm Chiêu, “Mấy hôm nay Đào Đào nhà chú dì đã cho các con thêm phiền toái rồi.”

“Dì khách sáo quá, không có đâu ạ. Lâm Thâm có thể bắt đầu học tập, đều nhờ công lao của Ngu Đào, nhà con cảm ơn Ngu Đào còn không kịp. Là Lâm Thâm thêm phiền cho Ngu Đào mới phải.”

“Lâm Thâm tốt với Đào Đào, Đào Đào có thể giúp được nó cũng là Đào Đào nên làm.” Đây chính là người bạn mà Ngu Đào khó lắm mới quen được, hơn nữa qua hai lần ở chung, họ cũng cảm thấy Địch Lâm Thâm làm người không tệ, vì thế cũng giúp Ngu Đào quý trọng người bạn không dễ có được này.

“Nào có gì mà nên chứ, là Ngu Đào tính cách lương thiện. Lát nữa con đưa Lâm Thâm và Ngu Đào đi ăn cơm, nếu dì không có việc, thì cùng đi đi.” Đây là chuyện đã bàn xong trước khi ra cửa.

Mai Mãn Chi khoát khoát tay, nói: “Không được không được, tụi con cứ đi đi. Mai Nhĩ còn đang ở nhà chờ dì về nấu cơm cho nó nữa.”

Địch Lâm Chiêu không biết “Mai Nhĩ” này là ai.

Ngu Đào giải thích đó là em gái mình.

“Nếu vậy, con lái xe đưa dì về, rồi đón em cùng nhau đi ăn.” Địch Lâm Chiêu đề nghị.

Mai Mãn Chi không muốn làm phiền Địch Lâm Chiêu như vậy, hơn nữa, cô đã chuẩn bị thức ăn ở nhà xong rồi, chỉ chờ trở về cho vào nồi thôi.

“Không cần phiền thế đâu, dì đã đáp ứng Mai Nhĩ về làm tôm mà nó thích rồi.” Mai Mãn Chi cười nói: “Dì qua đây để đưa điểm tâm cho Đào Đào và Lâm Thâm, rồi trở về ngay thôi.”

Nói xong, Mai Mãn Chi đặt túi bên cạnh lên bàn, từ trong lấy ra từng loại điểm tâm mà cô tốn hết một ngày mới làm xong, cũng nói với Địch Lâm Chiêu: “Con cũng lấy về ăn chút đi, dì đem rất nhiều, đủ để cho bọn nhỏ ăn.”

“Dạ được.” Địch Lâm Chiêu cũng không khách sáo. Điểm tâm nhỏ kiểu Trung Quốc tiểu một cái không lớn, nhưng vô cùng tinh xảo, vừa nhìn đã biết là chuyên nghiệp, khiến người rất muốn ăn.

Địch Lâm Thâm từng ăn qua ở nhà họ Ngu, thật sự hương vị rất ngon. Vì không còn mấy cái, nên cũng không để Địch Lâm Thâm đem về nhà, dù sao thứ này, mới mẻ đem về là lễ phép, ăn còn dư đem về liền khó coi.

Mai Mãn Chi cũng là thấy Địch Lâm Thâm thích, nên mới đặc biệt làm, hôm nay đem tới.

Địch Lâm Thâm không khách sáo, cầm một cái bánh nhân lòng đỏ ăn trước, “Điểm tâm dì làm lần này, thật sự hương vị không còn gì phải nói.”

Mai Mãn Chi cười ha ha, “Thích thì ăn nhiều chút, nếu muốn ăn cái gì, cứ bảo Đào Đào nói với dì.”

Địch Lâm Thâm cũng không thấy mình là người ngoài, liền đáp ứng.

Mai Mãn Chi ngồi một lát, liền rời đi.

Ngu Đào và Địch Lâm Thâm tiếp tục quét dọn phòng ngủ, mà Địch Lâm Chiêu thì ngồi ở đấy ăn hai cái bánh nhân lòng đỏ và hai cái bánh nhân trà xanh, trong lòng còn nghĩ, nếu có bình trà, vậy thì hoàn mỹ rồi.