[VHS] Chương 60 — 61

60.Gặp lại Lan Úy

“Nếu hắn có thể tâm phục khẩu phục, khiến Thiệu quốc trở thành nước phụ thuộc của Mục quốc, trẫm có thể tha cho hắn.” Hoàng đế cơ hồ cả do dự cũng không có liền đáp ứng Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu sửng sốt, có chút kinh ngạc nhìn hoàng đế.

Hoàng đế đã đứng dậy, như không muốn thảo luận việc này nữa, hắn đi tới bên bàn chấp bút, phê công văn, để lại Lăng Tiêu ở bàn ăn.

Lăng Tiêu biết ý của hoàng đế, cũng không dám mở miệng nữa, chỉ là ăn không biết vị ăn vài hớp cơm, liền gọi người dọn đồ xuống, mình thì đi tới bên hoàng đế.

Hoàng đế không để ý tới y, chuyên chú nhìn công văn trên bàn.

Lăng Tiêu trong lòng có chút thấp thỏm, tuy rằng hoàng đế không biểu hiện rõ ra là không vui, nhưng mà, không muốn nói chuyện với mình, đã là điềm báo hoàng đế không vui.

Lăng Tiêu không dám làm cứng, tựa như lấy lòng, y thả nhẹ cước bộ đi đến phía sau hoàng đế, vươn tay nhẹ nhàng kìm vai hoàng đế.

Hoàng đế hơi dừng lại, lập tức chấp nhận động tác của Lăng Tiêu, buông bút xuống, thoải mái tựa vào lưng ghế dựa, tiện cho động tác của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu cẩn thận hầu hạ, dưới tay dùng lực độ và cách mát xa mà hoàng đế thích, hoàng đế thoải mái thở phào một cái, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

“Sau khi ngươi đi, trong cung thật sự không ai hầu hạ trẫm thoải mái nữa.” Hoàng đế làm như thở dài nói một tiếng.

Lăng Tiêu nghe vậy, không hiểu sao có chút vui mừng, y ổn ổn tâm thần, nhẹ giọng nói: “Hoàng Thượng thích là được.”

“Thích, trẫm thật sự thích.” Hoàng đế nói xong, vươn tay kéo Lăng Tiêu vào trong ngực, để Lăng Tiêu ngồi trên đùi hắn, ánh mắt mềm nhẹ nhìn Lăng Tiêu nói: “Trẫm thích ngươi từ trên xuống dưới, nhưng chỉ có một điểm.”

Ngữ khí hoàng đế đột nhiên biến thành sắc bén, hắn vươn tay nắm cằm Lăng Tiêu, cứng rắn khống chế Lăng Tiêu để sát vào mình nói: “Ngươi phải biết ai mới là nam nhân của ngươi, hiểu chưa?”

Hoàng đế híp mắt nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, trong mắt tản ra uy nghiêm khiến người sợ hãi, áp đến Lăng Tiêu sắp không thở nổi, Lăng Tiêu vội vàng luống cuống loạn gật đầu.

Hoàng đế thấy thế, hơi thu liễm khí thế, buông Lăng Tiêu ra.

Lăng Tiêu vội vàng từ trong ngực hoàng đế đứng dậy, quỳ gối trước mặt hoàng đế.

Hoàng đế đứng dậy nói: “Đứng lên đi, trẫm không thích ngươi luôn quỳ, sau này ở trước mặt trẫm, không cần như thế.”

Nói xong, hoàng đế lướt qua Lăng Tiêu đi ra ngoài, đi tới cửa, lại như nghĩ đến gì đó, hắn dừng cước bộ, đưa lưng về phía Lăng Tiêu nói: “Lăng Tiêu, ngươi là một người thông minh, đừng thử chạm vào điểm mấu chốt của trẫm nữa.”

Tựa hồ sợ lời này quá uy hiếp Lăng Tiêu, hoàng đế dừng một chút, lại nói: “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, trẫm sẽ khiến ngươi trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới.”

Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Lăng Tiêu nhẹ nhàng thở ra, bưng trái tim bùng nổ của mình, từ trên đất đứng dậy, nhìn bóng dáng hoàng đế rời đi, cúi đầu suy nghĩ sâu xa.

Những lời cuối cùng của hoàng đế, có lẽ chính là điểm mấu chốt với mình hiện giờ.

Quả thực thấp rất nhiều a, Lăng Tiêu cảm khái.

“Công tử.” Ở cửa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu to.

Lăng Tiêu ngẩng đầu, phát hiện là một thị nữ kính trang đứng ở cửa, Lăng Tiêu nhướng mày.

Thị nữ đi đến, ở trước mặt Lăng Tiêu hành lễ nói: “Công tử, Hoàng Thượng muốn ta mang ngài đến địa lao thăm Nhị hoàng tử Thiệu quốc, ngài có đi không?”

Lăng Tiêu kinh ngạc, hoàng đế chấp thuận mình đi thăm Phó Vũ Quân? Còn bảo thị nữ mang mình đi?

Lăng Tiêu nghi ngờ nhìn thị nữ, không thể tin hỏi: “Hoàng Thượng công đạo ngươi dẫn ta đi thăm Phó Vũ Quân?”

Thị nữ mỉm cười gật đầu, thấy Lăng Tiêu vẫn là vẻ mặt không tin, thị nữ rũ mắt nói: “Đây chẳng phải là công tử ngài hy vọng hay sao?”

Lăng Tiêu trầm mặc, y cũng không thật sự hy vọng đi thăm Phó Vũ Quân, chỉ là hy vọng Phó Vũ Quân có thể sống, dù sao Phó Vũ Quân và mình có chút giao tình, hơn nữa, người nọ có tài hoa, chết cũng đáng tiếc .

Hiện nay hoàng đế nếu đồng ý mình đi thăm Phó Vũ Quân, y đi nói với Phó Vũ Quân hai câu cũng được.

Suy nghĩ, Lăng Tiêu nhấp nhấp môi, phất tay nói: “Đi trước dẫn đường đi.”

“Dạ.”

Thị nữ hành lễ xoay người đi ở trước Lăng Tiêu, Lăng Tiêu theo sát sau.

Phó Vũ Quân bị nhốt trong địa lao Thiệu quốc, mà Lăng Tiêu đang ở chính là Vọng Xuân lâu kinh đô Thiệu quốc, muốn đi đến địa lao, nhất định phải ngồi xe ngựa đi.

Mà thị nữ đã sớm chuẩn bị xe ngựa ở cửa, chỉ đợi Lăng Tiêu ra ngoài.

Lăng Tiêu ra ngoài, liếc mắt một cái chú ý đến không phải là xe ngựa hoa lệ hoàng đế quen ngồi mà thị nữ chuẩn bị cho y, mà là một người quỳ ở cửa Vọng Xuân lâu, một người quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn —— Hồng Diệp.

Hồng Diệp cô đơn quỳ gối trước Vọng Xuân lâu, trên mặt không có một tia huyết sắc, vẻ mặt lộ vẻ tuyệt vọng cùng mê mang, thân thể lung lay sắp đổ, hiển nhiên là thể lực không chống đỡ nổi.

Lăng Tiêu nhíu mày nhìn, mặt mang nghi hoặc, y cuối cùng cũng bị Hồng Diệp bắt về bên hoàng đế, theo lý thuyết nàng là công thần, nhưng mà, lúc này, lại như tự phạm sai mà quỳ trên mặt đất.

Xác thực khiến Lăng Tiêu không hiểu.

Lăng Tiêu muốn tiến lên hỏi, thị nữ bên cạnh thấy thế, lại đột nhiên lắc mình chắn trước mặt Lăng Tiêu, cung kính hành lễ với y nói: “Công tử, không đi địa lao nữa, trời sẽ tối, mời lên xe ngựa.”

“Không vội.” Lăng Tiêu nhìn sắc trời, lắc đầu nói, liền muốn lướt qua thị nữ, đi đến Hồng Diệp.

Thị nữ thấy thế, dịch một bước, lại một lần nữa chắn trước mặt Lăng Tiêu, hành lễ nói: “Công tử, mời lên xe ngựa.”

Thanh âm thị nữ mang theo cứng rắn, Lăng Tiêu sửng sốt, nhìn phía thị nữ, lúc này mới phát hiện nữ tử này diện mạo mười phần anh khí, giữa khuôn mặt tràn đầy lãnh ý không thể cự tuyệt.

Lăng Tiêu nhướng mày, trong lòng hiểu rõ, biết đây là hoàng đế ra lệnh, không cho mình tiếp cận Hồng Diệp, cũng hiểu rõ giằng co nữa cũng không có tác dụng gì, liền xoay người nhu thuận lên xe ngựa.

Thị nữ hơi hơi sửng sốt, thở ra một hơi, quay đầu lại liếc nhìn Hồng Diệp tái nhợt che mặt, lắc lắc đầu, xoay người đi theo Lăng Tiêu lên xe ngựa.

Hành động vừa nãy của thị nữ này cũng không tránh được ánh mắt Lăng Tiêu, Lăng Tiêu mắt nhìn, suy đoán thị nữ này và Hồng Diệp là người quen biết, cảm thấy liền có chủ ý.

Y chờ thị nữ lên xe ngựa, liền để sát vào nàng lôi kéo làm quen: “Nhìn ăn diện của ngươi, không giống thị nữ bình thường a?”

Thị nữ hơi hơi dừng lại, cúi đầu trả lời: “Công tử, thuộc hạ là ám vệ của chủ tử.”

“Ám vệ?” Lăng Tiêu ngạc nhiên, hoàng đế đời trước cũng không có nghe nói là có ám vệ gì cả.

Y nhìn chằm chằm thị nữ như nhìn thứ gì ngạc nhiên, thị nữ bị y nhìn chăm chú đến cả người cũng không được tự nhiên, không khỏi hơi hơi dịch qua một cái hỏi: “Công tử, vì sao nhìn thuộc hạ như vậy?”

“Không, chỉ là chưa từng nghĩ qua, ám vệ cũng có nữ .” Lăng Tiêu lung tung lấy một cái cớ.

Thị nữ nghe vậy, có vẻ có chút không vui đáp: “Chủ tử từng nói, nữ nhân và nam nhân không khác nhau, nam tử có thể làm được, nữ tử cũng có thể.”

Lăng Tiêu ách nhiên, thị nữ này hiểu lầm mình khinh thị nữ tính mà, y vội giải thích: “Ta không có ý này, ý của ta là…”

“Được rồi, công tử, ngài không cần giải thích cho thuộc hạ nữa, ngài là người của chủ tử,  vậy cũng là chủ tử của thuộc hạ, ngài có vấn đề gì trực tiếp hỏi đi.”

“…”

Không hổ là người của hoàng đế, sát lực đủ sắc bén, cá tính cũng đủ sảng khoái .

Lăng Tiêu ở trong lòng âm thầm đồng ý, cũng không vòng vo nữa, hỏi thẳng: “Hồng Diệp cũng là ám vệ sao?”

“Hồng Diệp?” Thị nữ hơi hơi dừng lại, đáp: “Nàng… Là ám vệ, nhưng khác với thuộc hạ.”

Lăng Tiêu kinh ngạc, hỏi tiếp: “Khác thế nào?”

Thị nữ nghe vậy, có chút khó xử nói: “Công tử, lời này không bằng đến hỏi chủ tử?”

“…” Lăng Tiêu càng thêm kinh ngạc, nhìn chằm chằm thị nữ thăm dò hỏi: “Ngươi không thể nói?”

Thị nữ hơi cúi đầu hành lễ với Lăng Tiêu nói: “Mong công tử thứ tội.”

Lăng Tiêu nghe vậy, hơi bất mãn nhấp nhấp môi, thay đổi một góc độ thăm dò hỏi: “Vậy ngươi và Hồng Diệp có quan hệ gì? Rất quen thuộc sao?”

Thị nữ lắc đầu: “Chỉ là cùng đi làm nhiệm vụ qua mấy lần.”

“Thuộc hạ phụ trách công việc ở chỗ tối, Hồng Diệp là chủ tử xếp vào ở Thiệu quốc, tìm hiểu tin tức, không quá quen thuộc với nàng.”

“Vậy à.” Lăng Tiêu nhướng mày, thị nữ này vì sao vừa nãy còn vẻ mặt tiếc hận nhìn chằm chằm Hồng Diệp?

Suy nghĩ, Lăng Tiêu lần thứ hai hỏi: “Vậy Hồng Diệp lần này vì sao quỳ trên mặt đất.”

Thị nữ sửng sốt, rất là kinh ngạc hỏi: “Công tử ngài không biết?”

“…” Lăng Tiêu trầm mặc, y nên biết sao?

Thị nữ hơi bật cười ra tiếng, lập tức ý thức được mình thất thố, nàng xoay đầu qua một bên nói: “Hồng Diệp nàng cãi lệnh của chủ tử.”

“Cãi lệnh?” Lăng Tiêu nghi hoặc.

Thị nữ giải thích: “Chủ tử hạ lệnh Hồng Diệp là mang công tử về trước khi khai chiến.”

Như sợ Lăng Tiêu có chỗ hiểu lầm, thị nữ vội nói: “Đây cũng là vì bảo hộ công tử, tránh cho sau khi khai chiến, đao kiếm không có mắt, làm công tử bị thương. Đó cũng là mục đích mà chủ tử muốn Hồng Diệp mang ngài về, nhưng mà…”

Thị nữ dừng một chút, nghiêm túc nói: “Hồng Diệp cũng không nghe theo mệnh lệnh của chủ tử, mà là mặc kệ công tử, khiến công tử mấy lần lâm vào nguy cơ… Nhưng nàng có lẽ cũng không đoán được công tử tài năng như vậy, mặc kệ công tử, không chỉ không khiến công tử thương tổn bản thân, còn khiến công tử ngài thành công… cứu… cứu hoàng tử Thiệu quốc, làm kế hoạch thứ nhất của chủ tử thất bại.”

“Chờ đã…” Lăng Tiêu nhíu mày: “Ngươi nói là mặc kệ?”

Thị nữ đáp: “… Huyệt đạo của Hồng Diệp kỳ thật đã sớm giải, dây thừng cũng uy hiếp không được nàng, nàng nếu nguyện ý, đã sớm có thể mang công tử về.”

Thị nữ nói vậy, Lăng Tiêu nghe nói mà ngạc nhiên trừng lớn mắt.

“Cũng chính là nàng cố ý cho ta vào trong quân đội quấy nhiễu? Chính là vì làm ta bị thương thậm chí là… chết?” Lăng Tiêu hậu tri hậu giác nói.

Thị nữ trầm mặc, hồi lâu đáp: “Công tử cách Hồng Diệp xa chút, nàng có bụng dạ khó lường với ngài, nếu ngài không thông minh tài trí, hiện tại ngài có lẽ chính là một trong rất nhiều thi thể kia.”

Lăng Tiêu hung hăng đánh một cái rùng mình.

Trong lòng có chút không tin, khi ở bên người Phó Vũ Quân, Hồng Diệp này đối xử với mình vẫn rất không tồi .

Rất nhiều lúc, nàng lo lắng cho mình đều rất chân thành.

Nàng vì sao phải để mình chết? Mình và nàng không oán không cừu mà?

Lăng Tiêu đang muốn hỏi nữa, xe ngựa đột nhiên ngừng lại, thị nữ như biết tâm tư của Lăng Tiêu, như bỏ trốn mà nhảy xuống xe, cũng hành lễ với Lăng Tiêu nói: “Công tử, đã đến địa lao.”

Lăng Tiêu bất đắc dĩ, chỉ phải xuống xe.

Sau khi xuống xe, không chỉ có thị nữ, còn có một thiếu niên một thân thường phục màu lam khí phách phấn chấn —— Lan Úy.

61.Đệ nhất cường quốc

Lan Úy so với trước, thì thành thục hơn nhiều, khuôn mặt non nớt bởi vì màu da đen thêm mà có vẻ tang thương.

Khí thế tự đại ngạo mạn quanh mình ban đầu đột nhiên thay đổi, biến thành trầm ổn mà nội liễm.

Lăng Tiêu nhìn Lan Úy như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì cho phải?

Lan Úy đối diện ánh mắt Lăng Tiêu, phức tạp cúi đầu, người này vẫn anh tuấn như xưa, dáng người thon dài giấu dưới cẩm y màu trắng, khiến y lúc trước chỉ giả dạng làm thái giám, rực rỡ hẳn lên, trở nên cao quý mà tao nhã.

Điều này càng khiến Lan Úy ý thức được, Lăng Tiêu đã không giống, không chỉ là thân phận hiện tại, ở trong lòng mình có lẽ cũng không giống, nhưng bởi vì thân phận, mình không bao giờ có thể tùy tính với y nữa, suy nghĩ, Lan Úy mất mát rũ mắt, nháy mắt cũng mất đi dục vọng mở miệng.

Hai người liền hai mặt nhìn nhau như vậy, không lời gì để nói, không khí trong phút chốc xấu hổ tới cực điểm.

Cuối cùng, vẫn là thị nữ phá vỡ sự yên lặng: “Lan tướng quân, chủ tử lệnh cho thuộc hạ mang công tử tới thăm Nhị hoàng tử Thiệu quốc, ngài mang đường đi.”

Lan Úy nghe vậy, có vẻ rất kinh ngạc, hắn chuyển hướng thị nữ muốn xác định hỏi: “Hoàng Thượng muốn Lăng Tiêu… Không, muốn hoàng quân đi gặp Nhị hoàng tử?”

Thị nữ gật đầu, đáp: “Dạ, cho nên còn xin tướng quân dẫn đường phía trước.”

Lan Úy nhếch môi trầm tư, nửa ngày, hắn khẽ lắc đầu, giương mắt mỉm cười với thị nữ nói: “Ta có thể nói với hoàng quân mấy câu không?”

Thị nữ nghe vậy, liếc nhìn Lăng Tiêu một cái, lập tức cúi đầu, lui về phía sau hai bước, hành lễ nói: “Ngài tùy ý.”

Nói xong, thị nữ xoay người đi ra xa, để lại không gian cho Lan Úy cùng Lăng Tiêu.

Lan Úy vừa thấy thị nữ đi xa, lập tức tiến lên, kéo tay Lăng Tiêu nghiêm túc nói: “Ngươi bây giờ lập tức mang theo thị nữ của ngươi, trở về.”

Lăng Tiêu nhíu mày, lắc tay, không bỏ ra Lan Úy trói buộc được, không vui nhìn chằm chằm Lan Úy hỏi: “Ngươi có ý gì?”

“Trở về.” Lan Úy có vẻ rất nghiêm túc cũng rất chấp nhất.

Lan Úy vẻ mặt túc mục, mắt sáng như đuốc, biểu tình có vẻ nghiêm túc mà không thể cự tuyệt.

Lăng Tiêu giãy dụa, thấy vậy, yên tĩnh trở lại, mặt lộ vẻ không hiểu hỏi: “Lan Úy, ngươi đến cùng muốn làm gì?”

“Lời này phải là ta hỏi ngươi.” Lan Úy nhếch môi: “Lăng Tiêu, ngươi đến tột cùng muốn làm gì?”

“… Ta?” Lăng Tiêu cười nhạo: “Ngươi không thấy sao? Hoàng Thượng sai ta lại đây, ta liền lại đây thăm Phó…”

Lăng Tiêu còn chưa nói xong, Lan Úy buồn bực xen lời y: “Ngươi nhìn mà đoán không ra, đây là Hoàng Thượng đang thăm dò ngươi sao?”

Lăng Tiêu sửng sốt, sắc mặt thay đổi, vẻ mặt liền nghiêm túc theo.

Hoàng đế đang thăm dò y?

Lăng Tiêu trên mặt nghiêm túc, khiến Lan Úy nhìn thấy Lăng Tiêu quyết tâm coi trọng việc này, hắn bình phục nội tâm vội vàng kích động, buông tay Lăng Tiêu ra: “Việc Phó Vũ Quân muốn kết hôn với ngươi, ở Thiệu quốc biến thành ồn ào huyên náo, khi đó, Hoàng Thượng ngay ở Thiệu quốc, ngươi cho rằng Hoàng Thượng sẽ không để ý sao? Ngươi chính là hoàng quân của Hoàng Thượng.”

“…” Khi đó Lăng Tiêu bị giam lỏng ở trong quý phủ của Phó Vũ Quân, ngược lại cũng không biết tình huống bên ngoài, lúc này thật sự xem nhẹ cái tra này.

Thấy Lăng Tiêu suy nghĩ sâu xa, Lan Úy nhắc nhở: “Hoàng Thượng tự mình phái người đưa ngươi lại đây thăm Phó Vũ Quân, đến tột cùng là ôm tâm tư gì? Dùng sự hiểu biết của ngươi với tâm hoàng đế và sự thông minh cơ trí của ngươi mà hảo hảo ngẫm lại đi.”

Hắn nói xong, xoay người đưa lưng về phía Lăng Tiêu, tựa hồ đang buồn bực quyết định khinh suất của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu rũ mắt, trong lòng vô cùng kích động.

Hoàng đế đang thăm dò mình có phải thật sự đi gặp Phó Vũ Quân hay không, có phải thật sự quan tâm Phó Vũ Quân hay không…

Lăng Tiêu cả người đánh cái rùng mình, có chút không dám tưởng tượng, nếu y thật sự gặp Phó Vũ Quân, bên hoàng đế sẽ như thế nào, sẽ nghĩ mình như thế nào? Tín nhiệm với mình còn lại bao nhiêu?

Lăng Tiêu giật mình tỉnh ngộ, huyết sắc trên mặt phút chốc rút đi, có vẻ vô cùng tái nhợt, thân thể thon dài dưới hoàng hôn lung lay sắp đổ, có vẻ vô cùng suy nhược.

Lan Úy thấy vậy, trong lòng tê rần, liền nổi lên một trận thương tiếc với người này…

Thương tiếc…

Lan Úy ý thức được tình cảm của mình, sắc mặt cổ quái, vẻ mặt phức tạp, mình trước đây cùng Lăng Tiêu ầm ĩ như là cừu địch, không nghĩ tới, mình thế nhưng sẽ vì một vẻ mặt của y mà cảm thấy đau lòng.

Tựa như cảm thấy mất thể diện, Lan Úy nắm chặt quyền, quay đầu không nhìn Lăng Tiêu, âm thanh lạnh lùng nói: “Trở về đi, bây giờ trở về còn kịp.”

Lăng Tiêu tự nhiên biết Lan Úy nói có lý, y cũng hận không thể lập tức bò lại xe ngựa, bây giờ trở về cho hoàng đế thấy lòng trung thành của mình.

Nhưng mà…

Nếu mình trở về như vậy, hoàng đế có thể tha cho Phó Vũ Quân, bản thân Phó Vũ Quân cũng không thể nguyện ý để Thiệu quốc quy hàng.

Lăng Tiêu khẽ thở dài, bình phục tâm tình, gọi thị nữ trở về.

Lan Úy nhẹ nhàng thở ra, cho rằng Lăng Tiêu cuối cùng cũng về, kết quả, thì thấy y nhìn mình, ánh mắt quyết tuyệt nói: “Mời Lan tướng quân dẫn đường đi.”

“…”

Lan Úy chấn động, căm giận nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, đột nhiên kéo y qua một bên, nghiến răng nghiến lợi cả giận: “Ngươi xảy ra chuyện gì? Lăng Tiêu, ta nói ngươi nghe không hiểu sao?”

“Ngươi nếu đi gặp Phó Vũ Quân, tín nhiệm trước mặt hoàng thượng sẽ không còn.” Lan Úy vội la lên.

“Ta biết.” Lăng Tiêu ảm đạm: “Tín nhiệm trước mặt hoàng đế tất nhiên quan trọng, nhưng mà, ta không thể đối với Phó Vũ Quân thấy chết mà không cứu, huống chi, công tử Lan Úy, ta muốn thế nào thì liên quan gì đến ngươi?”

Lan Úy nghe vậy, cười nhạo ra tiếng, hắn đây là đang giúp Lăng Tiêu! Lăng Tiêu thế nhưng còn lấy giọng điệu như vậy! Lan Úy cười giận dữ.

Tiếng cười âm trầm mà quỷ dị, Lăng Tiêu nghe mà rùng mình một cái, không khỏi phản bác: “Ngươi có thể đừng cười giống như tên bệnh thần kinh không?”

Mới vừa nói xong, Lăng Tiêu liền thấy Lan Úy sắc mặt xanh đen, tức giận ở trước mặt Lăng Tiêu hiển nhiên hay nhìn thấy.

Trên mặt Lan Úy biểu tình phong phú, kém dáng vẻ trầm ổn lúc nãy khá xa, tựa như Lan Úy non nớt kia lại trở về.

Ở trước mặt Lăng Tiêu, tựa như một con sư tử mất đi lợi trảo, chỉ có thể đem ánh mắt ngoan lệ nhìn Lăng Tiêu, móng vuốt lại hoàn toàn vô lực.

Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, biết Lan Úy sẽ không làm gì mình, liền dời thân muốn đi.

Lan Úy vươn tay ngăn cản y.

Lăng Tiêu nhíu mày, sắc mặt không kiên nhẫn nhìn về phía Lan Úy.

Lan Úy đối diện Lăng Tiêu, cười lạnh nắm tay, người này rõ ràng để ý hoàng đế tín nhiệm như thế, cũng rất sợ long quyền của hoàng đế, nhưng y lại cố tình muốn khiêu chiến long uy của hoàng đế.

Quả thực gian ngoan mất linh!

Lan Úy nhíu chặt mày, như đã mất đi kiên nhẫn, hắn tiến lên giơ tay, muốn cậy mạnh ngăn cản quyết định của Lăng Tiêu, ánh mắt lại phút chốc tiếp xúc hai mắt Lăng Tiêu.

Cặp con ngươi thấu triệt kia, tựa như một dòng suối trong vắt chảy xuôi vào lòng Lan Úy, vuốt lên vội vã và nóng nảy của Lan Úy, Lan Úy cảm thấy trầm xuống, tay giơ lên liền không tự chủ được thả xuống.

Giữa hai mắt kia, Lan Úy nhìn thấy, Lăng Tiêu quyết tâm muốn cứu Phó Vũ Quân.

Đó là quyết ý không thể không cứu…

Lan Úy cắn răng căm hận, người này rõ ràng là người sợ gây chuyện, sao lại có cái tính tốt bụng như vậy.

Lan Úy mím môi, trong đầu không khỏi hiện ra một hình ảnh mơ hồ, đó là khi mình té ngựa rơi xuống vách núi lúc trước…

Lần đó, là Lăng Tiêu liều mình cứu hắn.

Có phải vào một khắc đó, Lăng Tiêu cũng gian ngoan mất linh, ngu không ai bằng như vậy?

Lan Úy trong lòng mềm nhũn, liền im lặng mở rộng tầm mắt, hồi lâu, hắn khẽ thở dài một tiếng, mang theo chút không cam lòng hỏi: “Cuối cùng hỏi ngươi một vấn đề.”

Thanh âm Lan Úy hiển nhiên đã bình tĩnh hơn trước nhiều, nhưng Lăng Tiêu vẫn như cũ không muốn nghe Lan Úy hỏi, trực tiếp bỏ qua tay ngăn cản đường đi của mình, lướt qua hắn đi đến thị nữ.

“Ta không có gì có thể trả lời ngươi .” Lăng Tiêu trả lời như thế.

Lan Úy nhíu mày, xoay người kéo lại cổ tay Lăng Tiêu, hơi hơi dùng sức.

Lăng Tiêu bị đau, bước chân liền dừng lại.

Lan Úy lạnh giọng hỏi: “Ngươi đối với Phó Vũ Quân, có tâm tư không đúng nào hay không?”

“Cái gì?” Lăng Tiêu nghi hoặc, mặt lộ vẻ mờ mịt: “Ngươi chỉ cái gì?”

Lan Úy thấy vậy, buông lỏng mày, trong lòng hiểu rõ, tay liền buông Lăng Tiêu ra.

Xem ra, Phó Vũ Quân cũng chỉ là tương tư đơn phương.

Chẳng biết tại sao, Lan Úy nhẹ nhàng thở ra, tâm tình cũng sảng khoái hơn nhiều, liền trầm giọng nói: “Ngươi trở về đi, Phó Vũ Quân sẽ không chết, ta giúp ngươi ‘khuyên nhủ’ hắn.”

“Hả?” Lăng Tiêu kinh ngạc: “Ngươi giúp ta? Công tử Lan Úy ngươi giúp ta?”

Như không thể tin, Lăng Tiêu cười nhạo: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi và ta trước đây hình như từng thù hận nhau.”

Lan Úy nhếch môi: “Ngươi và ta thù hận nhau đều đến từ Mạc Khởi, Mạc Khởi hiện giờ đã không còn giữa ngươi và ta nữa, ta còn có thể hận gì ngươi?”

Lăng Tiêu nghe vậy nhướng mày: “Lời tuy là thế, nhưng ngươi không phải chán ghét ta sao? Vì sao phải giúp ta, ta… có thể tin ngươi?”

Lan Úy nghe vậy, im lặng không nói, sắc mặt dĩ nhiên xanh đen, rõ ràng không muốn trả lời.

Lăng Tiêu lại không tha cho hắn, vẫn luôn ép hỏi.

“Ngươi nếu không nói ra nguyên do, ta sao có thể tin ngươi?”

Lan Úy không thể nhịn được nữa, kéo qua Lăng Tiêu hận nói: “Lúc trước té ngựa trên núi, người cứu ta là ngươi đi!”

Lăng Tiêu ngạc nhiên, sắc mặt nháy mắt mất tự nhiên, Lan Úy mắt sắc nắm chắc trong nháy mắt này, buông y ra.

“Ta không truy cứu ngươi vì sao phải gạt ta, nếu đã cứu ta, lần này coi như là ta đang báo ân.”

Nói xong, hắn không chờ Lăng Tiêu hỏi nữa, dẫn đầu đi tới trước mặt thị nữ nói: “Hoàng quân nói thân thể của hắn có chút khó chịu, sợ là không thể đi gặp người bên trong .”

Thị nữ nghe vậy, hiểu rõ gật đầu: “Nếu như thế, vậy thuộc hạ mang công tử trở về.”

Thị nữ nhìn về phía đuổi theo Lăng Tiêu nói rằng.

Lăng Tiêu liếc nhìn Lan Úy một cái, chân thành trên mặt Lan Úy không giống giả, có lẽ mình thật sự có thể tin hắn một lần.

Suy nghĩ, Lăng Tiêu gật gật đầu, không phản bác lý do Lan Úy bịa cho y, xoay người mang theo thị nữ lên xe ngựa.

Nhìn theo Lăng Tiêu rời đi, Lan Úy cong môi dưới, xoay người lãnh liệt đi đến địa lao.

Địa lao ẩm ướt, bên trong có một nhà tù, so với những nhà tù khác, thì càng vững chắc hơn, ở cửa khóa tầng tầng xích sắt, ngồi bên trong là một người đầu bù xù mặt dơ bẩn.

Thân hình thon dài, quần áo đầy bụi đất đã nhìn không ra màu sắc ban đầu, nhưng vẫn có thể nhìn ra đó là trang phục dị quốc, rất khác với Mục quốc.

“Phó Vũ Quân.” Lan Úy đứng ở cửa sắt kêu.

Phó Vũ Quân nghe vậy, hơi nâng mắt, thấy là Lan Úy, cười lạnh một tiếng, lập tức cúi đầu, rõ ràng không muốn để ý tới Lan Úy.

Lan Úy thấy thế, nói thẳng: “Lăng Tiêu vừa tới .”

Phó Vũ Quân nghe thấy, trong mắt sáng ngời, đứng lên, nhìn phía cửa, trên mặt mang theo chờ mong.

Nhưng hắn nhìn quanh, cũng không thấy thân ảnh Lăng Tiêu, nhìn Lan Úy, liền có chút tức giận.

Lan Úy bình thản nói: “Hắn đã đi rồi.”

“…” Phó Vũ Quân mất mát rũ mắt, xoay người muốn ngồi trở lại, Lan Úy vội nói: “Hắn muốn ta mang cho ngươi một câu.”

Phó Vũ Quân dừng lại, đưa lưng về phía Lan Úy hỏi: “Cái gì?”

Mở miệng thanh âm khàn khàn khó nghe, không chỉ khiến Lan Úy kinh ngạc, càng khiến bản thân Phó Vũ Quân nhíu mày.

Phó Vũ Quân mím chặt môi mình, chưa qua bao lâu, mình đã chật vật như vậy.

Nhưng mà, mạng mình cũng sắp không còn, chật vật tính là gì.

“Hắn nói không hy vọng ngươi chết.” Lan Úy nói.

Phó Vũ Quân chấn động, cười khổ ra tiếng: “Việc này, sợ là không đáp ứng được rồi.”

“Ngươi nếu muốn vẫn có thể .” Lan Úy dụ dỗ.

Trong mắt Phó Vũ Quân chợt lóe ánh sáng, quay đầu nhìn phía hắn hỏi: “Làm sao?”

“Hoàng Thượng đáp ứng, chỉ cần ngươi quy hàng quy phục, để Thiệu quốc trở thành nước phụ thuộc của Mục quốc, hắn có thể tha cho ngươi, cho ngươi tiếp tục làm quân vương Thiệu quốc.”

“Không có khả năng!” Phó Vũ Quân nổi giận đùng đùng đánh gãy Lan Úy nói: “Ta dù cho có chết, cũng sẽ không làm ra chuyện phản nước.”

“Phản nước?” Lan Úy cười nhạo: “Nước nào?”

“Ngươi!” Phó Vũ Quân giận dữ, trừng Lan Úy.

Lan Úy không chút để ý nói: “Thiệu quốc đã diệt, ngươi nếu không còn, Thiệu quốc sẽ hoàn toàn không còn.”

“…”Phó Vũ Quân nắm chặt hai tay.

Lan Úy thấy vậy, tránh thân thể ra, để Phó Vũ Quân có thể nhìn thấy tình huống trong địa lao.

Nhốt ở địa lao đều là trọng thần triều đình Thiệu quốc, cùng với binh lính không chịu đầu hàng.

Bộ dáng của họ trong địa lao và Phó Vũ Quân đều độc nhất vô nhị, đều đầu bù xù mặt dơ bẩn, sắc mặt mờ mịt, vẻ mặt tuyệt vọng, Phó Vũ Quân nhìn, áy náy lui về phía sau hai bước.

Là hắn vô năng, khiến con dân mình chịu khổ…

“Nếu ngươi không tâm phục khẩu phục, những người này đều sẽ cùng chết theo ngươi, Thiệu quốc cũng sẽ không còn tồn tại.”

Lan Úy nói xong, thấy trên mặt Phó Vũ Quân một mảnh bi thống, cảm thấy thở dài, liền ngậm miệng lại, chỉ chậm rãi nói: “Ngươi tự mình hảo hảo ngẫm lại đi.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Hắn giúp Lăng Tiêu như vậy, cũng không biết là đúng hay sai.

Hoàng đế còn nguyện ý giữ lại Phó Vũ Quân, một là Lăng Tiêu cầu tình, hai là có chánh chủ Thiệu quốc này ở đây, lãnh thổ Thiệu quốc trong khoảng thời gian ngắn sẽ dễ khống chế hơn rất nhiều.

Nhưng mà, Phó Vũ Quân là một nhân vật nguy hiểm, trong thời gian ngắn dễ khống chế cũng không biết có thể biến thành một sai lầm hay không.

Chỉ tiếc Phó Thương Quân có thể thay thế Phó Vũ Quân trở thành quân vương Thiệu quốc, tâm phục khẩu phục với Mục quốc đã chết, nếu Phó Thương Quân còn sống, cho dù là Lăng Tiêu cầu tình, hoàng đế cũng sẽ không giữ lại Phó Vũ Quân.

5 thoughts on “[VHS] Chương 60 — 61

  1. Trong khi các lầu trên cứ ghét thụ, mình vẫn cứ thích ẻm :3 tuy anh công ko tệ tí nào ko thích anhlắm (này chắc do thiện cảm lúc đầu hơi kém tí, mình thực ko ghét ảnh)
    Cảm ơn chủ nhà❤❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s