[DSƯN] Chương 05 — 06

05.Trúng tuyển

Khi Mục Liên Hạ nhận được điện thoại, cảm thấy hoảng hốt một trận.

Di động cậu mới mua sau khi nhận tiền lương hai hôm trước, dù sao lên đại học không có di động cũng không tiện. Cậu tốn mấy trăm đồng mua cái di động second-hand, tuy rằng dở chút nhưng tốt xấu vẫn có thể sử dụng. Mà chuyện đầu tiên cậu làm khi mua được di động là thông báo cho cô và mấy đứa bạn.

Mà vừa rồi, cô Vương điện thoại qua cho cậu, nói thư báo trúng tuyển của cậu đến rồi, hơn nữa còn là… đại học Khanh Hoàn.

Cậu có chút hoảng hốt nhìn chằm chằm di động nửa ngày, sau đó gần như là bay đi tìm mẹ của Phó Kỳ Kỳ: “Dì ơi…”

Mẹ Phó Kỳ Kỳ rất là thân thiết: “Sao thế?”

“Cô bảo con đi lấy thư báo trúng tuyển…” Mục Liên Hạ cười có chút ngại ngùng.

“Đây là chuyện tốt a!” Mẹ Phó Kỳ Kỳ nở nụ cười, người phụ nữ có chút phúc hậu cười đến cả mắt cũng thấy không rõ, “Mau đi nhanh đi, hôm nay không cần qua, chờ chút nữa đi chơi với mấy đứa Kỳ Kỳ.”

“Dạ, ” Mục Liên Hạ lễ phép tạm biệt, “Cám ơn dì.”

Sau khi rời tiệm cơm thì Mục Liên Hạ lập tức đến trường, cô Vương đã chờ ở đó.

Nhìn thấy Mục Liên Hạ đến đây, cô Vương không khỏi cười đầy mặt: “Đúng là chúc mừng em mà, lần này thi rất tốt.”

Nhìn thấy nụ cười trên mặt cô, Mục Liên Hạ cũng không khỏi cười theo: “Dạ, mấy năm nay cám ơn cô.”

“Không cần cảm ơn cô, ” Cô Vương rất vui, “Lên đại học cũng phải duy trì dáng vẻ bây giờ đó. Lên đại học là con đường khác, không thể bỏ phí.”

“Em biết.”

“Được rồi, cô cũng không nói thêm gì, ” Cô Vương phất phất tay bảo Mục Liên Hạ đi, “Kỳ thật em lần này khá may đó, lúc trước khi biết điểm trúng tuyển còn sợ em không lên được, em lần này đúng là thành tích tốt một trên một mà.”

Mục Liên Hạ không nói gì, vẫy tay với cô rời khỏi trường học.

Cho đến khi trong tay lấy được thông báo trúng tuyển, cậu mới tính là yên tâm trong lòng. Lúc trước cậu tuy rằng cảm giác mình lần này chắc chắn có thể lên, nhưng vẫn ôm chút thấp thỏm. May mà không có vấn đề.

Trường của Mục Liên Hạ đời trước ở thành phố Song Hòe, hơn nữa còn là đại học nội thành, cách đại học Khanh Hoàn chỉ hai con phố. Khanh Hoàn ở trong nước xếp hạng số một số hai, cứ việc không phải một trong những trường cao đẳng cao nhất nhưng cũng là số một, mà trường của Mục Liên Hạ đời trước so với đại học Khanh Hoàn chắc chắn là hai cấp bậc.

Cậu đời trước thi đại học ghi danh không quá tốt, đến đại học tự nhiên chỉ thoáng chú ý đôi chút, cho nên chuyện cậu đủ điểm trúng tuyển Khanh Hoàn cậu đương nhiên biết. Huống chi cậu chỉ là làm theo khả năng, không ghi danh ngành kinh tế đào tạo tốt nhất, mà là lựa chọn Luật.

Luật từng là ngành đứng đầu, nhưng vào ngày nay lại có rất nhiều người khinh thường.

Bởi vì cửa thiết lập thấp, tương đương một bộ phận trường học đều có ngành này, nhưng bởi vì nguồn đào tạo khác biệt, nhiều người học lại không có bao nhiêu người học tinh thông, dẫn đến ngành này sau này gặp phải vô số vấn đề xấu hổ.

Nhưng đối với Mục Liên Hạ mà nói cũng không phải chuyện.

Luật trên ý nghĩa nào đó cũng là một ngành chỉ cần đầu tư thì sẽ có hồi báo. Dù sao có vài người trước đây chưa bao giờ tiếp xúc lĩnh vực này qua, nhưng lại chỉ phí thời gian không quá dài liền có thể thông qua cuộc thi tư pháp quốc gia, hoặc là khi thi đậu nghiên cứu sinh ngành thi vào Luật. Mục Liên Hạ đời trước có ăn qua chút mệt, khi đó cậu có chút muốn học pháp luật, lần này có cơ hội, cậu một chút cũng không hối hận.

Đời trước Mục Liên Hạ có chút mờ mịt nghe theo cô đề nghị, lựa chọn một ngành ngôn ngữ, hơn nữa suy xét nhiều lần lựa chọn tiếng Anh.

Kỳ thật ngành ngôn ngữ Anh này không phải không tốt, nhưng quả thật phải phí rất nhiều thời gian. Nhưng đời trước Mục Liên Hạ sau khi gặp mấy chuyện đó thì ở đâu mà còn lòng dạ học tập? Đại học bốn năm chỉ thi đến cấp bốn.

Nghĩ tới đây, Mục Liên Hạ không khỏi nắm quyền.

Nếu đã thay đổi… Cậu nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ.

Từ trường đi ra không quá lâu cậu liền nhận được điện thoại của Phó Kỳ Kỳ, nghĩ đến mẹ của Phó Kỳ Kỳ khẳng định đã nói cho đám Phó Kỳ Kỳ. Họ ở trong điện thoại nghe vào tai quả thực còn hưng phấn hơn cả cậu, hẹn đến một tiệm bánh ngọt mới mở để tám chuyện. Mà chờ khi Mục Liên Hạ đến, họ đã cầm một ly đồ uống lạnh uống, nhàn nhã ghê gớm.

“Mấy người sớm đã ở nơi này nên mới bảo tôi tới nhỉ, ” Mục Liên Hạ lau mồ hôi trên trán, “Trời nóng vậy, lại gạt tôi.”

Quan Dũng cười hắc hắc, đoạt lấy túi văn kiện mà Mục Liên Hạ xách trong tay: “Liên Hạ cho tôi xem xem!”

Mấy người vui vẻ đến gần cùng nhau đọc thư báo của Mục Liên Hạ.

Kỳ thật bốn người họ đều thi đậu đại học, hơn nữa cũng đều không tệ. Mục Liên Hạ là học sinh khoa Văn, Phó Kỳ Kỳ và Quan Dũng là học sinh khoa Lý, Vu Hiểu Nhiên ban đầu học khoa Lý, sau này chuyển qua khoa Văn. Lần này có thành tích, mấy người đều ghi trường trong tỉnh, hơn nữa còn ở cùng nhau, thư báo trúng tuyển có sớm hơn Mục Liên Hạ mấy ngày, nhưng đối với đại học Khanh Hoàn bọn họ vẫn còn mới lạ.

“Lúc trước còn muốn nói ông đi quá xa, nhưng thấy thành tích của ông thì ở trong tỉnh cũng quá oan ức, ” Vu Hiểu Nhiên đẩy đẩy kính mắt, “Tụi này biết ông sau khi đi có lẽ sẽ không trở lại, nhưng phải nhớ rõ liên hệ đó.”

Mục Liên Hạ cười vỗ vỗ vai nó: “Yên tâm đi Nhiên tử, không quên được tụi bây đâu.”

Phó Kỳ Kỳ thì nghĩ nhiều hơn chút: “… Tôi nhớ rõ chú ông mấy hôm trước mới về… Ông…”

“Chú về là chuyện tốt, ” Mục Liên Hạ gật gật đầu, “Thím không tốt với tôi, nhưng ở trước mặt chú thì cũng không làm trắng trợn qua, khi chú ở đây thì tôi tốt hơn chút.” Ít nhất việc nhà mấy hôm nay không phải toàn bộ đều là Mục Liên Hạ đang làm, đồ ăn đều là Lý Tố Anh tự làm.

“Hai hôm nay tôi dọn đồ rồi đi, ” Mục Liên Hạ khẽ thở dài một hơi, “Trước khi tôi đi thì tụ tập, được không?”

Quan Dũng giúp cậu bỏ thông báo trúng tuyển vào trong túi văn kiện, vươn tay ôm chặt Mục Liên Hạ: “Đi! Bạn bè mời ông ăn cơm! Đến lúc đó liền đến Song Hòe ăn ông!”

“Được, hẹn rồi đó.”

“Chờ!”

***

Tuy rằng nói sau khi thi đại học cũng buông thả không ít, nhưng vẫn còn tâm tính trẻ con nên họ còn có chừng mực. Ít nhất khi Mục Liên Hạ trở về trời còn chưa tối, chú Mục Thành đang ngồi trên sô pha xem TV.

Mục Thành mấy hôm trước mới từ bên ngoài trở về, mấy hôm nay ở nhà nghỉ ngơi.

Không thể nói Mục Liên Hạ hoàn toàn không quan tâm chú mình, nhưng Mục Liên Hạ cũng không quá biết rõ Mục Thành đang làm gì. Cậu biết Mục Thành chạy trên biển, nhưng cũng không phải cả năm, mà là chạy biển nửa năm, rồi làm việc trên đất liền. Mà lần này chú trở về là xem như sớm.

Ngày Mục Thành ở nhà bình thường đều rất thoải mái, Lý Tố Anh rất ít khi cãi nhau với cậu, tựa hồ vẫn kính trọng với chủ gia đình này, hay là xuất phát từ bản thân hoàn toàn là ăn của nhà người ta, nên ôn hòa rất nhiều. Mà khi Mục Thành ở nhà, thức ăn cũng tương đương tốt.

Mà trên bàn cơm, Mục Liên Hạ lựa chọn mở miệng.

Chuyện đời trước ký ức của cậu vẫn còn mới mẻ, cậu bởi vì ầm ĩ trở mặt mấy đứa bạn cho nên căn bản ở trong nhà nghỉ một ngày, mà bởi vì khác trường cho nên trước khi Mục Thành trở về thì thông báo trúng tuyển của cậu đã đến.

Tiếp đó, cậu liền xé rách mặt với thím Lý Tố Anh.

Đối phương cuối cùng chỉ cho cậu một năm học phí năm ngàn nguyên, sau đó bảo cậu vĩnh viễn đừng trở về nữa. Mục Liên Hạ cũng kiên cường, vẫn không trở về qua, cho đến khi cùng đường mới thôi.

Mà lần này, cậu khẳng định không thể khiến mình chật vật như vậy nữa.

Bởi vì còn chưa đến cuối tuần, cho nên Mục Khả Kiệt cũng không trở về, mà chuyện Mục Khả Hân rời nhà trốn đi Lý Tố Anh cũng không nói cho Mục Thành, dùng cái cớ đến nhà bạn chơi để qua loa cho qua. Vào lúc họ ăn cũng được kha khá, Mục Liên Hạ buông bát đũa mở miệng: “Chú…”

“Sao vậy?” Mục Thành nhìn Mục Liên Hạ.

“Con nhận được thông báo trúng tuyển, ” Mục Liên Hạ hiện ra rất bình tĩnh, “Con… muốn đi học đại học.”

Mục Thành sửng sốt, sau đó nở nụ cười: “Đây là chuyện tốt a! Con thi đến đâu?”

Mục Liên Hạ lại chuyển đề tài, trường học của cậu kiểm tra là có thể biết, nhưng cậu không muốn nói. Cậu im lặng cúi đầu, nhìn bát rỗng: “Chú, con muốn đi.”

“A?” Mục Thành trong khoảng thời gian ngắn còn chưa phản ứng lại được.

Mục Liên Hạ mím môi, ngẩng đầu nhìn Mục Thành đã không còn trẻ: “Chú, con muốn bán phòng ở.”

Mục Thành sắc mặt suy sụp xuống: “Liên Hạ con đang nói lời vô liêm sỉ gì đó, phòng ở nói bán là bán sao? Còn nữa con từ đâu có phòng ở mà bán?”

Mục Liên Hạ trên mặt bình tĩnh không gợn sóng: “Chú, ba mẹ con khi xảy ra chuyện phòng ở của nhà vẫn còn mới, con biết đó là của con. Sau đó, ngày đó con nhìn thấy phòng ở kia có người ra vào, thím lấy phòng ở cho thuê rồi.”

Phòng ở đó đã sớm không còn như trong trí nhớ của cậu. Cậu lúc trước còn không biết Lý Tố Anh cho thuê phòng ở, sau này bọn Vu Hiểu Nhiên nói cho cậu phòng ở của cậu sớm đã có người vào ở.

Cậu vừa mới nói xong, Mục Thành liền nhìn Lý Tố Anh, mang theo chút tàn khốc: “Chuyện hồi nào!”

Lúc này Lý Tố Anh trên thực tế còn có chút sợ Mục Thành, ấp úng nói không ra lời.

“Chú,” Mục Liên Hạ cắt đứt Mục Thành muốn tiếp tục chất vấn, “Chú không ở nhà cho nên chú có thể không rõ, nhưng chú cũng không thể một chút cũng không biết. Căn nhà này con không ở được nữa, con cũng đã trưởng thành, cho nên con muốn chuyển ra ngoài. Chỉ là phòng ở kia con không muốn nữa, cho nên con muốn bán.”

Lý Tố Anh nghe lời này liền không kịp tự hỏi vì sao Mục Liên Hạ sẽ nói vậy, bà ta đã theo bản năng cất cao tiếng, chống eo liền bắt đầu chửi: “Tao #$%^%&(*)(_)*)*)! Bà đây cho mày ăn mặc nhiều năm như vậy mà thằng nhãi nhà mày còn làm vậy với bà?!”

Mục Liên Hạ một lời không nói, chỉ là dùng hai mắt trầm tĩnh nhìn thẳng Lý Tố Anh, dọa đến bà ta không khỏi lui về sau một bước.

06.Xe lửa

Nghe Lý Tố Anh nói, Mục Liên Hạ muốn cười.

Cậu nhìn chằm chằm mắt đối phương, cuối cùng một chút cũng không cười ra, mà là chậm rãi nói: “Thím, tôi không muốn nói quá nhiều. Tôi nhiều năm như vậy qua như thế nào trong lòng thím cũng rõ, tôi nghĩ thím cũng đã sớm ngóng trông ngày tôi rời khỏi đây.”

Mục Liên Hạ câu chữ rõ ràng: “Đúng, có ăn có mặc, nhưng cũng chỉ là ăn no mặc ấm tôi nói không sai chứ? Từ nhỏ đến lớn, thím đối với Mục Khả Kiệt như thế nào, đối với Mục Khả Hân như thế nào, đối với tôi như thế nào, trong lòng thím cũng rõ mà. Cũng chỉ vào lúc chú trở về tôi mới có thể qua mấy ngày ngày lành. Cho nên tôi muốn đi, lúc đó chẳng phải thím muốn vậy sao?”

“Tao…” Lý Tố Anh mở miệng, tựa hồ muốn nói gì lại nói không nên lời, sau đó lại bị Mục Liên Hạ đánh gãy.

“Thím đừng nói chuyện thím nuôi tôi gì nữa, tôi hỏi thím, mười hai vạn bồi thường cho ba mẹ tôi khi xảy ra chuyện, bây giờ thím có thể lấy ra không? Hả?”

Lý Tố Anh nói không ra lời.

Mười hai vạn nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng tuyệt đối không ít. Lý Tố Anh có lẽ chưa xài hết, nhưng cũng chắc chắn không thể nói lấy liền lấy ra. Mà bà ta vừa im lặng, Mục Thành đã bắt đầu dùng ánh mắt khiếp sợ mà lại không thể tin nhìn Lý Tố Anh: “Bà… bà động số tiền đó?! Ai cho bà lá gan hả!”

Hai vợ chồng họ cãi nhau.

Mục Liên Hạ không khỏi nhớ lại đời trước, đến sau này lần đó khi chân chính xé rách mặt, Mục Thành đã do ngoài ý muốn mà cắt chi, ở nhà không còn địa vị gì, mà Mục Khả Hân chết lặng chỉ biết nhìn. Về phần Lý Tố Anh và Mục Khả Kiệt, một người vênh váo tự đắc hơn một người, cái vẻ dương dương tự đắc khiến Mục Liên Hạ suốt đời khó quên.

Đừng nói mười hai vạn đó, cậu chẳng những một phân tiền cũng không lấy được, ngược lại còn nhắc nhở Lý Tố Anh tìm người chuyển phòng ở của Mục Liên Hạ sang danh nghĩa Mục Khả Kiệt.

Cậu cái gì cũng không có, khi đó.

Mục Liên Hạ biết chú nhớ ơn ba ba cậu, nhớ ơn ba ba tốt với chú, mà khi đó chú cũng chỉ có thể lo cho mình, cho nên cái gì cũng không làm. Cho nên Mục Liên Hạ không hận họ, cũng chỉ là không hận.

Cậu không phải là bạch nhãn lang chỉ nhớ rõ cái không tốt không nhớ rõ cái tốt, mà là cậu sau này gặp được ý tốt thật sự quá ít, mà tình cảm cậu với chú, cũng đã sớm không còn nhiều.

Một đoạn thời gian cãi lộn giằng co rất dài, cho đến đêm khuya mới chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Mục Thành cả người suy sút hơn chút, mà Lý Tố Anh khóc đến cuồng loạn, bị Mục Thành nhốt trong phòng Mục Khả Kiệt, cũng hết sức, đang nức nở.

Mục Thành nhìn thiếu niên đứng ở cạnh cửa thờ ơ lạnh nhạt, thở dài một hơi, cứ như lập tức già hơn chút.

Mục Liên Hạ vào lúc ông bất tri bất giác, đã trưởng thành, có chủ kiến, cũng có năng lực.

Mục Thành tự nhiên cũng biết vì sao Mục Liên Hạ sẽ làm rõ chuyện này, nhưng vô luận Mục Liên Hạ có tính kế ông hay không, ông thấy áy náy với Mục Liên Hạ là thật. Ông vẫn cho rằng cháu qua coi như không tệ, mình ở bên ngoài liều mạng làm công, kiếm tiền cung cấp nuôi dưỡng trong nhà là đủ, nghĩ đến cũng xứng đáng với linh hồn của anh hai trên trời, lại không nghĩ rằng, cháu cũng không qua tốt như mình tưởng tượng.

Đến cùng cũng là ông sơ sẩy.

Vào lúc này, cũng có thể cảm giác ruột thịt xa gần, hay là vì Mục Liên Hạ không phải con Mục Thành, cho nên Mục Thành mới cảm giác áy náy, cũng chính vì áy náy, mới nghĩ có nên bồi thường hay không.

Ông nhìn Mục Liên Hạ đã trưởng thành thành thanh niên góc cạnh, lại lần nữa thở dài: “Chú… biết con trưởng thành… Con muốn làm thế nào, thì nói với chú đi.”

“Chú…” Mục Liên Hạ cũng có chút buồn bã, không khỏi nhớ tới người đàn ông mới trước đây cõng cậu trên vai chơi đùa, nhưng cậu sớm đã tính toán xong là sẽ không thay đổi, “Chú, chú vĩnh viễn là chú của con, nhưng con cũng thật sự muốn đi.”

Mục Thành im lặng một lát: “Cũng tốt, con cứ ra ngoài rèn luyện, nhưng nhớ kỹ, nơi này vĩnh viễn là nhà của con.”

“Dạ, ” Mục Liên Hạ đáp ứng ý tốt của Mục Thành, “Con… muốn bán lại phòng ở cho chú.”

Mục Thành nhăn mi: “Liên Hạ, con còn nhỏ, con không biết phòng ở có ý nghĩa gì. Đây là ba mẹ con để lại cho con…”

“Phòng ở này đã sớm không còn là dáng vẻ ban đầu, đừng nói là ba mẹ con để lại cho con, ” Mục Liên Hạ không chút lưu tình cắt đứt, “Mà con đi, cũng không muốn trở về.”

“Con…”

“Chú, chúng ta nói thẳng đi, đừng coi chúng ta là chú cháu nữa, cứ coi chúng ta là đang làm ăn buôn bán. Con lúc trước đã hỏi thăm qua, con căn cứ giá phòng bây giờ tính ra, căn hộ đó không tính quá lớn, trừ số lẻ cũng chỉ hơn mười vạn. Con chỉ muốn mười vạn, phòng ở mọi người chuyển hộ là được, dù sao chú cũng là người giám hộ của con.”

Mục Thành như bị chấn kinh, ông cẩn thận nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ đã lâu, thở dài: “Con thật sự đã trưởng thành…”

Mục Liên Hạ không nói gì.

“Nếu con thật sự muốn làm vậy, chú cho con tiền, phòng ở chú cũng thu cho con.” Mục Thành chậm rãi cúi đầu, chôn mặt trong lòng bàn tay hai tay, “Con không cần bây giờ đã tính toán nhiều như vậy.”

“Đừng vậy mà chú, ” Mục Liên Hạ thở dài, “Con thật sự muốn bán phòng, không phải bán cho chú cũng là bán cho người khác, ai mua mà chẳng được? Tiền của ba mẹ con con cũng không cần, cứ cho là tiền mấy năm nay vất vả chăm sóc con. Còn nữa, dù chú thật sự không muốn chiếm tiện nghi con, nhưng thật sự lấy ra được nhiều tiền như vậy sao?”

Mục Liên Hạ lập tức cắt đứt Mục Thành muốn nói lại thôi, nói thẳng mà lại không có đường sống xoay chuyển.

Cho nên buổi tối hôm sau khi nhìn thấy Mục Thành, cậu thấy đôi mắt Mục Thành xanh đen và có chút suy sút, cũng thấy được sổ tiết kiệm trong tay chú và một tờ chi phiếu viết mười hai vạn nguyên, biết kết quả.

Mục Liên Hạ động tác tự nhiên thu sổ tiết kiệm kia, mà chi phiếu lại ở trước mặt hai vợ chồng họ xé thành từng mảnh.

“Không cần, tiền này xem như con hiếu kính hai người, ” Mục Liên Hạ nói nhấn rõ từng chữ rõ ràng, “Nếu chú còn băn khoăn, con đi đại học cần vài thứ, chú giúp con chuẩn bị là được.”

***

Ba ngày sau, Mục Liên Hạ dưới bạn bè đưa tiễn lên xe lửa đến thành phố Song Hòe.

Xe lửa so với đời trước thì chậm một tháng, chở đi không còn là Mục Liên Hạ đời trước mê mang mà lại yếu ớt, mà là Mục Liên Hạ hiện tại kiên cường mà lại tràn ngập hi vọng với tương lai.

Thành phố Song Hòe là một trong thành phố trực thuộc trung ương của Thiêu triều, thuộc về trung tâm phồn hoa. Mục Liên Hạ đời trước năm năm từ mười tám tuổi đến hai mươi ba tuổi đều vượt qua ở thành phố Song Hòe, đối với nó cũng không tính là hiểu nhưng cũng không quá xa lạ. Mà Phụ Sa đến Song Hòe cũng không có xe lửa đi thẳng, cậu đi tỉnh lị, sau đó từ tỉnh lị chuyển qua xe lửa khác đi Song Hòe.

Mà từ Phụ Sa đi Song Hòe, tổng cộng phải ngồi xe lửa hai ngày.

Có lẽ là áy náy với Mục Liên Hạ, đồ Mục Thành mua cho Mục Liên Hạ cũng không tệ. Mà bởi vì mới vừa chọc phải Mục Thành, khi Lý Tố Anh nhìn thấy đôi mắt trừng đến có tơ máu kia nên một câu cũng không dám nói.

Nghĩ đến đây, Mục Liên Hạ không khỏi khẽ cười ra tiếng, sau đó thu mặt, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Liên hệ với chú, có lẽ sẽ đứt.

Thím thì cậu không dễ nói, nhưng lấy hiểu biết của cậu thì sẽ không đuổi tới trường học, mà người nhà kia lại không có ai biết số di động của cậu, cậu cảm thấy mình như lập tức liền sẽ tự do.

Nhưng tuy rằng bây giờ trong tay cậu có mười vạn, nhưng vì tính toán cho tương lai, cậu khẳng định không thể ngồi núi ăn không.

Đời trước sự tuyệt vọng khi lấy thư chẩn đoán cậu còn nhớ rõ, nhưng dù chuyện này không thể nghịch, cậu cũng không thể mặc kệ bản thân cam chịu. Chẳng sợ… cậu thật sự vào bảy năm sau sẽ lại lần nữa mắc bệnh nan y, cậu cũng không phải có bảy năm để mình sống phấn khích, không phải hay sao?

Nghĩ đến đây, cậu bỗng nhiên cảm thấy thả lỏng, một tháng buộc chặt từ khi sống lại đến đây như biến mất trong nháy mắt. Nếu như vậy, cậu liền cần tính toán cho tương lai.

Mười vạn khối nói là không ít, nhưng thật sự không nhiều.

Đời trước trong tay cậu trừ trước đây tiết kiệm chưa đến một ngàn khối cùng học phí năm ngàn khối, cái gì cũng không có. Cậu không nhớ rõ đời trước Mục Khả Hân có thật sự bị Lý Tố Anh ép bỏ học hay không, nhưng cậu thật sự không có tiền.

Đời trước dáng vẻ vô lại của Lý Tố Anh cậu có thể vĩnh viễn cũng sẽ không quên, cậu cuối cùng đáp ứng không hề trở lại nơi này nữa cũng sẽ không mang đi thứ gì, mới đổi lấy học phí một năm học. Về phần tiền sinh hoạt? Tự nghĩ cách kiếm, kiếm không được thì dứt khoát đừng học nữa; ngày nghỉ? Tự nghĩ cách kiếm, dù sao đã nói mày đừng trở lại.

Khi đó Mục Liên Hạ còn rất non nớt, cậu đeo một cái ba lô nhỏ, dùng hơn nửa tiền tiết kiệm mới mua được vé xe từ Phụ Sa đến Song Hòe, từ thị trấn nhỏ đến đô thị phồn hoa, cả người mê mang mà lại tò mò, sau đó bước vào vực sâu.

Nghĩ đến đây, cậu lắc đầu tận lực để qua sau đầu, sau đó bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

So với vé đứng đời trước, lần này Mục Thành mua vé giường nằm cho Mục Liên Hạ, một ngày này cậu cũng có thể thoải mái hơn chút.

Hành lý của Mục Liên Hạ cũng không nhiều. Cậu biết mùa đông Song Hòe tương đối lạnh, bảo chú mua áo lông cho cậu, trừ đó ra cũng không quá tiêu tiền. Mục Thành còn hỏi cậu có cần mua di động máy tính gì hay không, nhưng cậu không muốn, mấy ngày cuối cùng cậu xử lý xong vật phẩm cá nhân của mình, tặng người tặng người bán đi bán đi, sau đó kéo một cái hành lý không quá lớn liền rời khỏi nơi cậu lớn lên mười tám năm.

Trên xe lửa tốt xấu lẫn lộn, Mục Liên Hạ cũng không tính kết bạn trên xe lửa, chỉ là im lặng ở chỗ mình nằm, sau khi trời tối thì nhắm mắt ngủ.

Vào lúc đêm khuya, cậu mơ hồ cảm giác được gì đó.

Mà cậu vừa mở mắt, chống lại một người đang cầm túi xách.

Mục Liên Hạ còn chưa kịp nói gì, liền nghe thấy một giọng nữ bén nhọn: “Túi xách của tôi đâu… Mấy người đang làm gì?! Túi xách của tôi! Túi xách của tôi!”

Giọng đó có lực xuyên thấu như thế, rất nhiều người ở trên xe còn chưa ngủ say đều tỉnh lại. Ngay sau đó, người đàn ông đứng ở trước người cậu giơ tay cầm cổ tay cậu, kéo cậu đứng lên: “Thằng nhóc mày làm cái gì hả! Tao bắt được mày rồi! Mày đồ trộm cắp!”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s