[DSƯN] Chương 14 — 15

14.Khanh Hoàn

Mục Liên Hạ từ đó về sau đã lâu cũng không nhìn thấy Tư Tư cùng Tống An Hoài.

Cậu có đôi lúc vẫn sẽ nhớ tới họ, nhưng rất nhanh cũng liền phản ứng lại, chỉ là bèo nước gặp nhau, ai cũng không phải ai, tự nhiên sẽ không thường xuyên gặp mặt, cho dù có ở lầu trên lầu dưới đi nữa.

Nghĩ đến đây cậu tự nhiên liền trở lại bình thường. Đoạn thời gian sau này, cậu vẫn tiếp tục làm công ở nơi làm công kiếp trước.

Đời trước buổi tối cậu ở Lam Tinh, mà ban ngày lại ở một tiệm trà sữa. Tiệm không lớn, nhưng chủ tiệm rất tốt, lần đó sau khi đi ngang qua Mục Liên Hạ liền quyết định tiếp tục đến nơi này làm công.

Tiệm trà sữa tên là Ấm Áp, chủ tiệm là một cô gái có vẻ không lớn hơn cậu bao nhiêu, nhưng người ta là bề ngoài trẻ tuổi, trên thực tế lại là một người mẹ đã hơn ba mươi, Mục Liên Hạ gọi cô là chị Văn.

Cục cưng nhà chị Văn năm nay ba tuổi, cả ngày đều dính mẹ, cho nên chị Văn quyết định tuyển người làm.

Tiệm trà sữa không lớn, trừ quầy và chỗ để đồ cũng chỉ có thể đặt năm cái bàn nhỏ không lớn, nhưng trang trí thì rất ấm áp, lại vừa lúc ở cổng một trường THCS, buôn bán rất không tệ. Có kinh nghiệm đời trước, Mục Liên Hạ làm việc càng thêm nhanh nhẹn, ỏ tiệm trà sữa rất vui vẻ, thẳng đến khi ba ngày nữa liền khai giảng mới xin nghỉ với chị Văn. Chị Văn sớm đã biết Mục Liên Hạ sẽ không ở lâu, cười tủm tỉm bỏ thêm chút tiền thưởng cho cậu, còn dặn sau này có thời gian thì thường trở về xem xem, cả cục cưng nhà chị Văn cũng ôm Mục Liên Hạ “Bẹp” một cái trên mặt cậu.

Lại nói, Mục Liên Hạ đời này còn không phải được trẻ con thích như bình thường.

Gần một tháng nay Mục Liên Hạ kiếm tiền sinh hoạt cho một tháng, nhưng sau này còn phải nghĩ cách khác. Về dọn vài món, lại dọn xong chỗ Lý Thụy Phong, cậu cũng muốn tạm biệt với Lý Thụy Phong.

Máy tính Lý Thụy Phong đã sớm sửa xong, nhưng hình như ở nhà ăn khổ, sau khi về thì chơi game ít đi rất nhiều, tỷ như bây giờ là đang đọc sách mà không phải chơi game. Nghe thấy Mục Liên Hạ nói muốn đến trường, hắn từ trên bàn ngẩng đầu, đẩy đẩy kính mắt, có chút mờ mịt: “Ai? Vì sao muốn đi?”

“… Sau khi khai giảng tôi trọ ở trường…” Mục Liên Hạ ho nhẹ một tiếng.

“Ai nha tôi quên mất luôn lời cậu nói, ” Lý Thụy Phong tháo kính mắt xoa xoa đầu, “Cậu học trường nào đó?”

Nhếch miệng: “Khanh Hoàn.”

Lý Thụy Phong đột nhiên đứng lên đè lại vai Mục Liên Hạ: “Này! Chúng ta cùng một trường đó!”

Mục Liên Hạ bị hắn dọa đến sửng sốt.

“Ôi chao sau này có chuyện thì cứ tìm anh giúp cậu!” Lý Thụy Phong rất hưng phấn, “Đúng là tình cờ thật!”

Mục Liên Hạ cũng cảm thấy tình cờ, đời này sau khi trở về thì cũng coi như xuôi gió xuôi nước, chẳng lẽ sống lại cũng sẽ thay đổi vận thế của một con người? Như vậy thì ghê gớm thật. Mặc kệ nói như thế nào, mình có được lợi ích, thì tìm tòi cũng không có ý nghĩa gì.

Lý Thụy Phong từ khi biết Mục Liên Hạ là đàn em mình thì bắt đầu vô cùng hưng phấn, biết Mục Liên Hạ tính hôm sau đến trường báo danh thì càng xung phong nhận việc đi với cậu. Sau khi Mục Liên Hạ từ chối không có hiệu quả thì chỉ có thể cùng đi với hắn, may mà cậu học khoa Luật còn Lý Thụy Phong học Thiết kế công nghiệp, không qua lại gần được, ngay cả ký túc xá cũng cách rất xa, đương nhiên, trọng điểm là Lý Thụy Phong cũng không trọ ở trường, hắn học ngoại trú.

Lúc báo danh thì người đến không tính là quá nhiều, mà Lý Thụy Phong lại cười hì hì đến gần chào hỏi, làm thủ tục đặc biệt nhanh, mà chờ khi Mục Liên Hạ điền xong tư liệu, Lý Thụy Phong đã làm xong mấy chuyện khác. Hắn cười hì hì vứt chìa khóa trong tay lên lại tiếp được, tự cho là tiêu sái, nhưng Mục Liên Hạ nhìn cái mặt trẻ con non nớt của hắn, đặc biệt muốn cười.

Từ khi vào cổng đại học Khanh Hoàn thì tâm tình Mục Liên Hạ cũng không xấu qua, cậu ở trong này có một loại cảm giác giải phóng, nói không rõ đến cùng là sao, nhưng sự thật cách vận mệnh đời trước càng ngày càng xa khiến cậu nằm mơ cũng cười được.

Đời này Mục Liên Hạ không tối tăm mà lại im lặng như đời trước, cậu đã học biết sáng sủa, tự nhiên cũng sẽ không bị bạn trong lớp và bạn cùng phòng bài xích, huống chi lần này bạn cùng phòng cũng không còn là mấy người đời trước.

Đại học Khanh Hoàn dù sao cũng là đại học Khanh Hoàn, khi Lý Thụy Phong giúp cậu kéo rương hành lý đến ký túc xá, trong ký túc xá đã có người đang quét tước. Nhìn thấy Mục Liên Hạ vào cửa, người kia lau mồ hôi trên trán, cười sang sảng với Mục Liên Hạ cùng Lý Thụy Phong: “Chào hai người! Là bạn cùng phòng tương lai sao?”

Lý Thụy Phong kéo rương hành lý vào, nhẹ nhàng thở ra: “Tôi là đàn anh của cậu, nhóc con này mới là bạn cùng phòng của cậu.”

Nói Mục Liên Hạ là nhóc con cũng thật sự không sai, bạn cùng phòng tương lai này còn cao hơn Lý Thụy Phong nửa cái đầu, so với Mục Liên Hạ thì càng là cao hơn một cái đầu, Mục Liên Hạ so sánh với cậu ta thì đúng là trẻ con. Nam sinh cao lớn cũng là loại hình trong sáng, có lẽ là đến từ phương Bắc, nghe thấy Lý Thụy Phong nói như vậy, cậu ta lập tức đặt tầm mắt ở trên người Mục Liên Hạ. Cậu ta giơ tay, cười sang sảng: “Chào cậu, tôi tên Vương Thiên Hậu, nghĩa là ‘Được trời ưu ái’, sau này là bạn cùng phòng, quan tâm nhiều hơn.”

Mục Liên Hạ đời trước đã hâm mộ người sang sảng như vậy, đời này cũng thưởng thức người như vậy. Cậu hơi nhếch môi cười, cũng giơ tay: “Mục Liên Hạ, quan tâm nhiều hơn.”

Phòng cũng không nhỏ, một phòng bốn người, dựa vào tường là hai cái giường hai tầng, bên cạnh là bốn cái bàn song song, ở giữa để trống rất tiện lợi, nhà vệ sinh riêng, thậm chí còn có máy nấu nước, trên mặt đất lát gạch men sứ, điều kiện xem như rất không tệ. Mục Liên Hạ sau khi đến đây liền tiếp nhận phần công việc của Vương Thiên Hậu, bắt đầu quét tước.

Về phần Lý Thụy Phong, hắn hình như lăn lộn ở trường rất quen, vừa đưa Mục Liên Hạ qua đây không lâu đã bị mấy người bạn đột nhiên xuất hiện kéo đi giúp đỡ, lúc đi chỉ để lại một câu buổi tối cùng nhau ăn cơm thì đã không còn bóng dáng. Mục Liên Hạ cũng không để ý, cùng bạn cùng phòng mới quét tước phòng ngủ xong liền cùng ra ngoài tìm căn tin.

Hoàn cảnh của đại học Khanh Hoàn rất tốt, gần khu ký túc xá có căn tin, mà gần khu dạy học cũng có căn tin, tiện lợi mau lẹ.

Trước đó cũng đã nhận phiếu cơm qua, tiền cũng là trường học lúc trước giúp bổ sung, mà hoàn cảnh trong căn tin không tệ, mùi vị đồ ăn không thể nói rõ là tốt bao nhiêu nhưng cũng đủ để vào miệng, Mục Liên Hạ cảm thấy rất thỏa mãn.

Vương Thiên Hậu cũng là người không xoi mói, hai người ngồi trong căn tin vừa ăn cơm vừa trò chuyện câu được câu không.

“Hôm sau khai giảng, ngày mốt liền bắt đầu huấn luyện quân sự, ” Vương Thiên Hậu uống một ngụm canh, “Tôi cứ thấy không yên tâm.”

“Ở đâu cũng phải huấn luyện quân sự thôi.” Mục Liên Hạ luận sự.

Vương Thiên Hậu thở dài: “Nóng như vậy… đúng là đang ép buộc chúng ta mà.”

Mục Liên Hạ chậm rãi nuốt đồ trong miệng xuống: “Hết cách, tụi mình chỉ có thể làm theo sắp xếp. Tôi hi vọng tôi có thể tiếp tục trong buổi huấn luyện quân sự…”

Nói như vậy, cậu lại nhớ tới chuyện đời trước.

Khi đó cậu vừa mới bị “Bao dưỡng”, thân thể vốn đã không tốt, sau khi bị ép buộc thì càng là đau đến mức ngay cả giường cũng không thể xuống, còn huấn luyện quân sự? Ngày hôm sau sau khi cậu thiếu chút nữa hôn mê trên sân thể dục, người kia giúp cậu tìm người xin giấp phép cho nghỉ, khi bạn học đang huấn luyện quân sự thì cậu cứ ngồi dưới bóng cây là được. Nghĩ đến lúc đó cậu đã bắt đầu bị bài xích rồi đi.

Nghĩ đến đây trong mắt Mục Liên Hạ là châm chọc khó có thể che giấu, chỉ có thể cúi đầu nhìn chằm chằm đồ ăn.

Vương Thiên Hậu tự nhiên không biết Mục Liên Hạ đang nghĩ cái gì, nghe Mục Liên Hạ nói thì bắt đầu phụ họa: “Cũng đúng, nhìn cánh tay cẳng chân nhỏ nhắn của cậu, đừng thật sự không đỡ nổi a…”

Mục Liên Hạ lắc đầu: “Tôi chắc chắn có thể kiên trì được, tôi còn muốn lấy đội quân danh dự vẻ vang nữa.”

Vương Thiên Hậu nhún nhún vai: “Tôi cũng dội nước lã cho cậu nữa.”

Bởi vì nhà Vương Thiên Hậu cách nơi này có chút xa, cho nên cậu ta đến trước, mà hai bạn cùng phòng còn lại còn chưa đến trình diện. Giường ngủ trong phòng đã sớm chia xong, Vương Thiên Hậu vừa lúc ở cùng giường với Mục Liên Hạ, Mục Liên Hạ ở giường trên, Vương Thiên Hậu ở giường dưới. Lúc chia thì Vương Thiên Hậu tỏ vẻ vô cùng vừa lòng, cậu ta căn bản bò không lên được “tầng hai”.

Buổi chiều hai người cùng nhau đi nhận sách mới, sửa sang lại đồ của mình, còn cùng Vương Thiên Hậu đi siêu thị bổ sung một vài vật dụng hàng ngày. Mà còn chưa tới buổi tối, Mục Liên Hạ không thể không tạm biệt bạn cùng phòng chung sống vui vẻ của mình, bị Lý Thụy Phong kéo đến bên mấy người có quan hệ tốt ở hội học sinh liên hoan.

Mà sau khi đến đó, tác dụng của Mục Liên Hạ chính là để Lý Thụy Phong khoe khoang.

Một đàn chị có lẽ là tranh cãi với Lý Thụy Phong khinh bỉ nhìn Lý Thụy Phong, Lý Thụy Phong nháy mắt liền xù lông, sau đó khen Mục Liên Hạ khen đến mức ngay cả chính hắn cũng thấy khoa trương, nhưng cũng nhìn ra được họ sống chung rất tốt, sau khi Lý Thụy Phong nói muốn chăm sóc Mục Liên Hạ thì còn vỗ vỗ vai cậu, xem như chấp nhận.

Đàn chị đó còn vừa đánh giá cậu vừa gật đầu: “Khai giảng tuyển người mới có muốn đến không? Đãi ngộ của mấy anh chị rất tốt, cuối kỳ còn được thêm điểm nữa.”

Mục Liên Hạ vội vàng lắc đầu, cậu hiện tại xem như không có sợ hãi và chướng ngại với việc xã giao, nhưng đến nơi như hội học sinh… vẫn coi như hết, quả thực là đòi mạng cậu a!

Nhưng Mục Liên Hạ vẫn nhân cơ hội hỏi vài vấn đề, cậu muốn biết trường có cung cấp cho học sinh làm việc gì không, dù sao cậu bây giờ vẫn có chút rối rắm với sinh kế tương lai.

Đàn chị gãi gãi cằm: “Vấn đề này cứ giao cho chị, chị giúp em tìm một công việc yên lòng.”

Mục Liên Hạ nghiêm túc nói lời cảm ơn, hơi nhếch miệng cười. Đàn chị ngạc nhiên sau đó nắm mặt Mục Liên Hạ: “Đàn em cười nhiều hơn đi, cười thì dễ nhìn hơn đó!”

Sau đó đổi lấy mặt khổ qua của Mục Liên Hạ.

Sau khi liên hoan chấm dứt Mục Liên Hạ liền về ký túc xá, sau đó bởi vì hôm nay có chút mỏi mệt, ngày hôm sau vẫn ngủ đến hơn chín giờ, Vương Thiên Hậu cũng vậy.

Mà khi họ còn mơ màng chưa tỉnh, cửa ký túc xá bị gõ.

15.Khai giảng

Mục Liên Hạ bị đánh thức từ trong lúc ngủ mơ, cả người đều ngơ ngơ.

Vương Thiên Hậu đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, khiến cho giường phát ra tiếng kẽo kẹt. Cậu đang sững sờ, nhưng vẫn phản ứng rất nhanh mà từ trên giường ngồi dậy.

Dù sao cũng là mùa hè, buổi tối khi ngủ hai người đều không quá chú ý. Vương Thiên Hậu càng trực tiếp mặc quần lót lên giường đắp chăn liền ngủ. Bây giờ bị đánh thức, liền đội đầu ổ gà, không mặc quần áo liền đi mở cửa.

Vừa mở cửa, một tiếng thét chói tai khiến hai người còn có chút mông lung buồn ngủ tất cả đều trộn lẫn không còn.

Mục Liên Hạ thăm dò nhìn xem, phát hiện ở cửa là một cô gái đang che mắt, mặc áo may ô có dây đeo cùng váy ngắn, tóc dài nhuộm thành màu đỏ uốn lọn to gợn sóng, trên vai đeo một cái túi xách kim loại không lớn, mà trong tay xách gói to đựng chăm nệm rất không thích hợp để mang theo. Cô một tay mang theo gói lớn kia, một tay còn lại che mắt, tiếng thét chói tai vừa mới dừng lại.

Vương Thiên Hậu đứng ở cửa quả thực sợ ngây người, sau khi tiếng thét chói tai của cô gái chấm dứt thì đột nhiên đóng cửa, sau đó nhảy về giường bắt đầu mặc quần áo, mà ở cửa lại một lần nữa truyền đến tiếng thét chói tai: “Mấy người đang làm gì đó! Không mặc quần áo đùa giỡn lưu manh vậy mà còn nhốt tôi ở ngoài cửa!”

Mục Liên Hạ cũng bắt đầu mặc quần áo, nghe cách nói của cô gái này càng dở khóc dở cười. Vương Thiên Hậu vẻ mặt thảm thiết, sau khi mặc quần đùi T-shirt thì nhìn Mục Liên Hạ: “… anh danh một đời của tôi…”

“Cậu còn chưa có anh danh đáng nói đâu, ” Mục Liên Hạ cười khẽ, “Mở cửa đi, không thì người ta muốn phá cửa.”

Lời còn chưa dứt, cô ta quả nhiên tiếp tục phá cửa.

Vương Thiên Hậu chậc lưỡi: “Chúng ta đang ở ký túc xá nam đi, vì sao lại có con gái?”

Mục Liên Hạ nhún vai: “Người nhà rồi.”

Cửa vừa mở ra, cô gái đó vẫn duy trì tư thế phá cửa. Vương Thiên Hậu lập tức lui về phía sau nhường đường, sau đó ở cửa đặt câu hỏi: “Cô tìm ai?”

Cô gái kiêu ngạo liếc Vương Thiên Hậu một cái: “Tôi đưa anh tôi đến trường.”

… Đưa anh đến trường…

Vương Thiên Hậu phụt một tiếng bật cười.

Cô gái cười xem thường cậu ta: “Tôi cảnh cáo anh, tôi nếu mà biết anh tôi ở đây bị bắt nạt… Ha ha…”

Trong tiếng cười ha ha của cô ta có loại cảm giác ý nghĩa sâu xa, Vương Thiên Hậu giật mình một cái, nháy mắt lại ỉu xìu. Cậu ta tuy rằng cao lớn, nhưng tính tình thì… Ừm.

Vương Thiên Hậu vội ho một tiếng: “Vậy anh cô đâu?”

Cô gái cắt một tiếng: “Đi Thư Viện rồi… Anh tôi là mọt sách, không hiểu chuyện, nhưng mấy người nếu mà bắt nạt anh ấy thì mấy người không xong với tôi đâu!”

Nói xong liền trực tiếp vào cửa, mở cái túi to kia ra liền bắt đầu dọn giường. Tuy rằng ăn mặc như là một người mười ngón không dính nước xuân, nhưng động tác rất nhanh nhẹn, vừa nhìn đã không giống như đại tiểu thư.

Phòng ở dù sao hôm qua đã được bọn Mục Liên Hạ dọn qua, chỗ cần xử lý cũng không nhiều, cô gái rất nhanh liền dọn xong, sau đó vỗ vỗ hai tay dáng vẻ thỏa mãn đại công cáo thành.

Cô xoay người lại, vươn tay với Vương Thiên Hậu: “Tôi tên Triệu Thải Nghệ, anh tôi tên Triệu Tài Văn, anh ấy một lát nữa sẽ qua.”

Vương Thiên Hậu bị cái dạng này của Triệu Thải Nghệ chấn đến mức sửng sốt, ngốc ngốc giơ tay: “Ừm… Tôi là Vương Thiên Hậu, người kia là Mục Liên Hạ.”

Triệu Thải Nghệ vừa rồi còn là dáng vẻ cao ngạo lúc này đã ôn hòa lại, cô cười nhu hòa: “Cái đó, sau này anh tôi liền nhờ mấy người quan tâm một chút. Có chuyện gì thì xin thông báo cho tôi, tôi không quá yên tâm.” Sau khi Vương Thiên Hậu đáp ứng liền nói số di động của mình, sau đó gật gật đầu liền xoay người rời đi. Còn lại có Vương Thiên Hậu đang ngẩn ngơ, dại ra nhìn Mục Liên Hạ: “… Đây là sao?”

Mục Liên Hạ nhịn cười, không nói lời nào.

Bởi vì ngày hôm sau liền khai giảng, cho nên khi hai người ăn xong cơm trưa trở về thì cái giường cuối cùng cũng đã có người. Hơn nữa chẳng những trên giường có người… Toàn bộ trong phòng đều là người.

Có lẽ ngoại trừ bạn cùng phòng tương lai của họ, còn có ba mẹ chú cậu ông nội bà nội ông ngoại bà ngoại của bạn cùng phòng… Ừm, cô bảy dì tám chín người đến đây… Quả thực…

Mục Liên Hạ còn tốt, nhưng Vương Thiên Hậu luôn luôn tự lập tự cường thì cả người đều hỗn độn trong gió. Cậu ta cứng ngắc quay đầu nhìn Mục Liên Hạ: “Một thằng thì có một nhỏ em gái khủng bố, một thằng thì có một đống phụ huynh… Tôi cảm thấy hai bạn cùng phòng đại học của mình rất khủng bố…”

Không nói tiếp, Mục Liên Hạ dẫn đầu vào phòng ngủ. Mà cậu vừa vào, một nam sinh hơi béo chạy tới: “Chào cậu! Tôi là Chu Tử Ngọc!”

Sau đó lại nhằm phía Vương Thiên Hậu: “Chào cậu! Tôi là Chu Tử Ngọc!”

Vương Thiên Hậu hôm nay bị trùng kích có chút lớn, không nói chuyện.

Nhưng Chu Tử Ngọc cũng không để ý, cậu ta bắt đầu líu ríu nói chuyện với mấy vị phụ huynh của cậu cam đoan mình khẳng định sẽ không thành vấn đề thì sau đó tiễn bước cả đám.

Thở dài nhẹ nhõm một hơi, cậu ta bổ nhào lên giường mình, nằm ở trên giường chào hỏi Mục Liên Hạ cùng Vương Thiên Hậu: “Mấy cậu tên là gì… Chúng ta hẳn là phải làm bạn cùng phòng bốn năm đây, sống chung thật tốt nhé! Tuy rằng nhà tôi có chút nuông chiều tôi… Nhưng tôi không yếu ớt như vậy, thật sự!”

Cậu vừa dứt lời, cửa truyền đến tiếng gõ cửa có quy luật, một nam sinh thấp lùn đeo mắt kính thật dày đi vào: “Cái đó… Chào mọi người… Tôi là Triệu Tài Văn…”

Từ đó, phòng ngủ 403 bốn người đều đến đông đủ.

Ba thanh niên tuổi không tính là lớn cùng một thanh niên tuổi tâm lý có chút già cùng nhau ăn cơm chiều, mấy người tính cách không tính là xấu sống chung coi như là vui vẻ. Chu Tử Ngọc là một nam sinh hơi béo, vóc dáng không cao bằng Vương Thiên Hậu nhưng cũng sắp 1m8, tính cách cũng không yếu ớt; mà Triệu Tài Văn… Trách không được em gái cậu ta Triệu Thải Nghệ không yên lòng cậu ấy nên đến trước, vóc dáng cậu còn thấp hơn Mục Liên Hạ không ít, còn là dáng vẻ yếu đuối gầy yếu, đeo kính bình rượu thật dày, quả nhiên là hình tượng mà một ít người thích bắt nạt, tính tình còn chậm rì, may mà ba bạn cùng phòng khác đều là người tốt, không có ai sẽ bắt nạt cậu.

Còn lại một giường, Triệu Tài Văn ở giường trên Chu Tử Ngọc ở giường dưới, một đêm ngủ ngon.

Vì thế ngày hôm sau, bốn người tinh thần phấn chấn đi tham gia lễ khai giảng. Ba người lần đầu tiên lên đại học và một người rốt cuộc cũng đến đại học muốn đến, một người lại một người hưng phấn.

Tuy rằng lễ khai giảng nhàm chán, nhưng không chịu nổi lại thấy thích trong lòng a! Có lẽ đều biết suy nghĩ của học sinh, các lãnh đạo ở trên tiếp tục nói chuyện, nhưng cũng mở một con mắt nhắm một con mắt với mấy tiếng nói chuyện thì thầm khe khẽ không quá phận.

Mục Liên Hạ dù có trở lại một lần muốn cảm nhận không khí này cũng không tự ngược đến mức nghiêm túc nghe mấy giọng quan đó, cậu hai mắt vô thần nhìn chằm chằm đài chủ tịch, vừa nhìn là đang ngẩn người.

Trên thực tế cậu coi như là đang ngẩn người đi. Cậu cho rằng mình có thể không để ý mấy chuyện kia, nhưng trên thực tế cậu làm không được. Chuyện sống lại đã sớm bởi vì đọc trên tiểu thuyết nên không thể trách, cậu cảm thấy sau khi mình sống lại thay đổi kiếp trước thê thảm của mình làm tiền đề, cũng không thể giảm bớt trả thù.

Kỳ thật cũng coi như không báo cáo phục đi, nhưng tốt xấu cũng phải trả giá cho hành vi của mình.

Mục Liên Hạ còn không tha cho Lý Tố Anh cùng Mục Khả Kiệt, huống chi là Ngụy Nham hại cậu thê thảm như vậy.

Cậu hận hắn, thật sự hận.

Mà gần đây, cậu thấy mình không đủ kiên nhẫn. Nếu không thể sớm ngày giải quyết, vậy cậu có thể sẽ sa vào trong suy nghĩ nguy hiểm này, không thể mở ra cuộc sống mới.

—— chẳng sợ cậu hiện tại đã và đang tiến hành cuộc sống mới.

Một khi ngẩn người, thời gian qua nhanh không ít. Lễ khai giảng buổi sáng cho sinh viên mới trôi qua, Mục Liên Hạ và các sinh viên mới đi quen biết người hướng dẫn của mình liền chuẩn bị về phòng ngủ. Mà cậu vừa ra khỏi cửa, liền thấy được đàn chị ngày đó quen biết thông qua Lý Thụy Phong.

À, tên của đàn chị là Lâm Tuyết.

Đàn chị Lâm Tuyết nhìn thấy Mục Liên Hạ đi ra thì mắt sáng lên, lập tức ngoắc Mục Liên Hạ. Mục Liên Hạ nói với Vương Thiên Hậu một tiếng, đi qua.

“Ngày mai sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự, chuẩn bị xong chưa?” Lâm Tuyết vỗ vỗ vai cậu.

Lâm Tuyết vóc dáng cao gầy, lại mang giày cao gót, vóc dáng quả thực còn vượt qua Mục Liên Hạ.

Tuy rằng có chút không được tự nhiên, nhưng Mục Liên Hạ biết đàn chị không có ác ý chỉ là đang biểu đạt thân cận nên cũng không né, ngoan ngoãn nói: “Dạ rồi, buổi trưa đi nhận quần áo huấn luyện quân sự.”

Lâm Tuyết gật đầu: “Trường học chúng ta tốt ở chỗ huấn luyện quân sự hai tuần không cần đi bộ đội, chịu đựng qua hai tuần là được.”

Mục Liên Hạ tiếp tục gật đầu, cậu quen giả ngoan ở trước mặt người khác, suy nghĩ chân thật đã sớm bị ẩn giấu rồi.

“Chị có giúp em hỏi qua, bên căn tin có thể đi giúp đỡ, tiền lương dựa theo giờ.” Lâm Tuyết niết cằm mình, “Nhưng chỗ thu ngân, thì phải nói trước, quyết định xong thời gian thì không thể trốn, không thì sẽ không có lần sau.”

“Đoạn thời gian huấn luyện quân sự liền phải bắt đầu sao?” Mục Liên Hạ hỏi.

Lâm Tuyết lúc này vẫy tay: “Thôi, khi huấn luyện quân sự em còn có sức à? Dù sao người bên kia không thiếu, có đi hay không cũng được, chị chỉ giúp em hỏi một chút, có đi hay không thì tự em quyết định, cũng không yêu cầu nghiêm khắc.”

“Dạ, được.” Mục Liên Hạ gật đầu. Ở trường học thì có lẽ tiền sẽ không nhiều, nhưng hẳn sẽ đủ, nhưng ở trường học cũng không thể nói rõ là có tiện hay không, chờ rồi quyết định.

Lâm Tuyết nói xong chuyện mình nghe thấy liền vỗ tay tạm biệt Mục Liên Hạ: “Vậy thôi, đi ăn cơm đi, chị đi trước.”

“Tạm biệt đàn chị.” Mục Liên Hạ ngoan ngoãn nói lời tạm biệt.

Quả nhiên, ở chỗ đàn anh đàn chị thầy cô người lớn tuổi hơn, giả ngoan là tốt nhất.

Nghĩ đến đó, Mục Liên Hạ lại lần nữa nghĩ tới Lam Tinh.

Đời trước vẫn làm công ở Lam Tinh, lần này… có muốn đến nữa hay không? Huống chi nếu muốn tiếp cận Ngụy Nham, thì phải qua bên kia.

Không không không, khẳng định còn có cách khác, dù cho cậu có giáo huấn đời trước nhưng nếu tới gần hắn quá mức thì cũng không xác định bản thân có thể toàn thân lui ra hay không. Mặc kệ thế nào, cũng không thể tiễn mình lên, tuyệt đối không thể.

Cuối cùng rồi sẽ có biện pháp.

Cậu buông mắt, ánh mắt kiên định.

Ngụy Nham, chờ đi.

One thought on “[DSƯN] Chương 14 — 15

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s