[DSƯN] Chương 40 — 41

40.Người xưa

Không thể không nói, Mục Liên Hạ cảm thấy mình trôi qua thật sự phong phú.

Lúc trước đã nói với chị Văn có thời gian qua giúp đỡ thì sẽ trả tiền theo giờ, cho nên tự nhiên nghỉ việc thì chị Văn cũng không nói gì, ngược lại dặn dò cậu phải biết chăm sóc bản thân. Mà sự hưng phấn của cậu sau khi liên hệ với người mà Phương Tử Nghị đưa số điện thoại đã đạt tới đỉnh điểm.

Có lẽ Phương Tử Nghị có dặn đối phương, khi Mục Liên Hạ gọi qua, nhắc tới thì đối phương liền nhớ.

“Cậu là người năm nhất gì đúng không? Tôi nhớ ra rồi, ” Mục Liên Hạ sau khi báo tên thì đối phương đáp lại như vậy, “Tôi họ Hàn, cậu sau này cứ theo tôi.”

“Dạ anh Hàn.” Mục Liên Hạ có chút căng thẳng, “Em cần phải làm gì ạ?”

Đối phương cười cười: “Cậu khi nào có thời gian?”

“Chiều hôm nay không có tiết!” Mục Liên Hạ nói như báo cáo.

“Vậy thì được, một giờ rưỡi chiều đến sở luật sư báo danh đi.” Anh Hàn cười cười, sau đó khách sáo vài câu rồi cúp điện thoại.

Quả thực rất thuận lợi, thuận lợi đến mức Mục Liên Hạ muốn bay đi. Nhưng may mà cậu biết thu lại cảm xúc, sau đó đến sở luật sư sớm hơn nửa tiếng.

Sở luật sư Chính Lộ ở cách Tòa án nhân dân thành phố Song Hòe không xa, lúc trước tuy rằng không đi qua, nhưng tìm tới đó rất dễ. Cậu không có đồ vest gì linh tinh, nghĩ người ở sở luật sư cũng biết tình huống của cậu, cho nên cuối cùng vẫn mặc quần áo bình thường.

Có lẽ thời gian đi làm chính thức là một giờ rưỡi, khi Mục Liên Hạ đến thì còn chưa đi làm chính thức, sau khi cậu nói ý đồ đến thì được đưa vào phòng tiếp khách ngồi chờ người, cô gái phụ trách tiếp đãi còn cho cậu một ly nước chanh. Tuy rằng thời gian chờ đợi khá lâu, nhưng Mục Liên Hạ còn bị vây trong trạng thái lo lắng, cho nên thời gian cũng không khó qua. Anh Hàn đặc biệt đúng giờ, lúc một giờ rưỡi thì đã đẩy cửa phòng khách.

Tuổi của hắn cũng xấp xỉ Phương Tử Nghị, mặt mũi nghiêm chỉnh, nhưng tóc màu hoa râm, cũng không khiến hắn có vẻ không thích hợp ngược lại còn cho hắn thêm một sức hấp dẫn khó có thể nói thành lời. Mặc bộ vest màu xám bạc, nhưng không cài caravat, cổ áo sơmi cũng mở mấy nút thắt, có vẻ tùy ý không ít, áo khoác màu đen khoát lên trên cánh tay, cười với Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ sững sờ.

Cậu sững sờ không vì gì khác, mà vì người này, cậu quen biết.

Cậu có lúc cũng sẽ nghĩ, sau khi sống lại cậu mới phát hiện giữa rất nhiều người đều có mối liên hệ với nhau. Khác không nói, cậu thật đúng là không biết, Hàn Bân sẽ ở Chính Lộ.

Tên của anh Hàn là Hàn Bân, Mục Liên Hạ quen hắn là khi cậu vừa biết mình bị bệnh.

Lúc đó Hàn Bân suy sút hơn bây giờ rất nhiều, tóc trắng cả đầu, gầy yếu đến mức làm người đau lòng, là quen biết khi ở Đàm Giang. Lúc cậu đến bệnh viện khám bệnh, gặp Hàn Bân cũng đang khám bệnh.

Mà Hàn Bân gặp tình cảnh đó tự nhiên là có nguyên nhân. Đàm Giang là quê của hắn, vì hắn phát triển rất tốt ở Song Hòe nên cũng không cần phải về nơi nhỏ như Đàm Giang này, nhưng con gái hắn bị giết hại ở Song Hòe.

Hàn Bân có một cô con gái, nhỏ hơn Mục Liên Hạ ba tuổi, là vợ hắn liều mạng sinh ra, sau đó một mình hắn vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi con khôn lớn, tên là Hàn Hiểu, có nghĩa là sáng sớm tinh mơ. Hàn Hiểu cũng là một người con rất xuất sắc, quan hệ của hai cha con rất tốt.

Nhưng đúng là trời không lường được mưa gió, trước khi Hàn Hiểu thi đại học thì áp lực lớn, thường xuyên ra ngoài đi dạo thả lỏng đôi chút. Trước đây khi có thời giam đều là Hàn Bân đi cùng, kết quả lần đó bởi vì bận tăng ca, hắn không đi cùng.

Vào lần đó, Hàn Hiểu bị cướp, sau đó bị giết hại.

Hàn Bân gần như liền tan vỡ, nếu không phải còn suy nghĩ phải giành lại công đạo cho con gái, hắn gần như liền muốn đi cùng Hàn Hiểu. Sau đó phá án bắt được người, Hàn Bân đi theo toàn bộ hành trình, khiến đối phương bị phán xử tử hình.

Dường như chẳng còn mục tiêu nữa, hắn lúc ấy liền ngã quỵ, rất lâu sau mới khôi phục được một chút, nhưng hình như cũng không còn lưu luyến gì với thế giới này, dáng vẻ lúc nào cũng có thể đi, cuối cùng được cấp trên lúc ấy, có lẽ là Phương Tử Nghị, chỉ đường: “Đi giúp những người cũng cần giúp đỡ đi.”

Hàn Bân về Đàm Giang, làm việc trong đơn vị viện trợ pháp luật. Mục Liên Hạ khi đó đã từng hỏi hắn, đối phương cũng tích cực giúp cậu suy nghĩ phương pháp, đáng tiếc cuối cùng cũng vì đủ loại nguyên nhân mà không giải quyết được gì.

Nhưng Mục Liên Hạ lại nhớ rõ Hàn Bân, Hàn Bân trong ấn tượng của cậu không phải dáng vẻ tinh anh như bây giờ, mà là bộ dáng suy sút gầy yếu, cả cổ họng cũng bởi vì hút thuốc quá nhiều mà có chút khàn khàn. Nhưng cậu vẫn nhớ rõ dáng vẻ bây giờ của Hàn Bân, bởi vì cậu mỗi ngày đều xem mấy ảnh chụp đều là đủ loại ảnh chụp chung của hắn và Hàn Hiểu hoặc là hình của một mình Hàn Hiểu, nhưng Hàn Bân trong mấy bức ảnh chụp chung đó, tất cả đều là dáng vẻ khỏe mạnh.

Có lẽ là thấy Mục Liên Hạ hoảng hốt, Hàn Bân không quá vui vẻ, cau mày gọi về suy nghĩ của Mục Liên Hạ: “Cậu còn vấn đề gì không?”

Vừa rồi còn đang ngẩn người, Mục Liên Hạ khẳng định không biết Hàn Bân nói gì. Cậu gục đầu xuống, có chút lo lắng cắn môi: “Xin lỗi anh Hàn, em vừa rồi căng thẳng quá nên có chút ngẩn người, anh có thể nói lại cho em không?”

Hàn Bân tựa hồ thật sự mất hứng, nhưng hắn vẫn làm tròn bổn phận lặp lại cho Mục Liên Hạ: “Cậu bây giờ phụ trách tiếp đãi người đến tư vấn, sau này chuyện chỉnh sửa tư liệu bên tôi cũng giao cho cậu, nghe điện thoại cũng nhờ cậu được chứ?”

Mục Liên Hạ tràn đầy nhiệt tình.

Cho nên cậu thấy đặc biệt phong phú. Cậu lên kế hoạch xong, sau đó đặt thời gian rãnh rỗi còn trống trên chuyện thực tập ở sở luật sư. Mà ngày đó sau khi cậu trở về, vắt hết óc nhớ lại, sau đó từ trong trí nhớ tìm về ngày đó.

Ngày 21 tháng 4 hai năm sau. Cậu tuy rằng quan hệ với Hàn Bân cũng không tính là bạn thân, nhưng cậu thật sự rất cảm ơn đối phương, ngày này cũng bị đối phương nhắc tới không chỉ một lần.

Cuối cùng, cậu lại thêm một chuyện trên sổ nhỏ: nhất định phải cứu Hàn Hiểu.

***

Đêm trước Lễ Giáng Sinh, Mục Liên Hạ xin nghỉ với Hàn Bân, chuẩn bị đi dự thi.

Làm một học bá, Mục Liên Hạ sẽ không tan vỡ trước khi thi, cậu nên học cũng đều đã học xong, hoàn toàn là ôn tập vững chắc chờ đi thi là được, nhưng cậu vẫn xin phép để nghiêm túc đối đãi, dù sao phần lớn chữ nghĩa đều phải dựa vào trí nhớ, muốn được điểm cao thì nhất định phải càng thêm bảo đảm nội dung học tập.

Chẳng qua đối với chuyện cậu tập trung toàn bộ tinh thần vào trong việc học, Tống An Hoài cũng có chút oán niệm.

Chương trình học năm nhất không nhiều, trừ khi có tiết Mục Liên Hạ đều đến sở luật sư, may mà phần lớn sở luật sư cũng đều là đi làm bình thường, cho nên thời gian mâu thuẫn cũng không lớn, Mục Liên Hạ cũng có thời gian đi đón Tư Tư —— tuy rằng phải chậm rãi tranh thủ.

Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là sau khi tinh thần hữu hạn đặt trong tri thức vô hạn, cậu cũng sẽ không tự chủ được mà xem nhẹ điều gì đó.

Không quên việc học, không quên đi thi, nhưng cuộc sống chung giữa cậu và Tống An Hoài bị xem nhẹ.

Cho nên dẫn đến loại tình hình bây giờ.

Tống An Hoài đang nghiêm túc nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ, cả Tư Tư dọn cái ghế nhỏ ở đó cùng cậu nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ. Mục Liên Hạ dù có thần kinh thô cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên, huống chi cậu vốn đã nhạy cảm.

Rốt cuộc không học được nữa, cậu buông sách, có chút dở khóc dở cười nhìn hai cậu cháu dáng vẻ tội nghiệp này. Chẳng trách nói cháu ngoại trai giống cậu, hai người như vậy có nói là hai cha con thì người ta cũng tin.

Nhìn thấy tầm mắt Mục Liên Hạ rốt cuộc dời qua đây, Tống An Hoài càng nghiêm túc nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ: “Em tới liền đọc sách, mình đã rất lâu không nói chuyện rồi.”

Ông cụ non Tư Tư gật đầu theo: “Đúng đó! Đã lâu không nói chuyện với Tư Tư rồi!”

Nhìn một lớn một nhỏ vừa ủy khuất vừa oán giận, Mục Liên Hạ không nhịn được nữa mà bật cười.

“Được rồi được rồi, Giáng Sinh mình ra ngoài chơi một buổi tối thế nào?”

“Dạ được!” Tư Tư hưng phấn đồng ý.

41.Hẹn hò

Mục Liên Hạ nói được là làm được.

Lễ Giáng Sinh vào thứ năm, nhưng bây giờ có nói ngày nào trong tuần thì cũng không thể trở thành lý do, bởi vì theo chương trình học mà nói thì đã kết thúc tiết học rồi, Khanh Hoàn vẫn rộng rãi với năm nhất, cho ba tuần để ôn tập dự thi cộng thêm khảo sát. Lớp khảo sát của họ là thiết kế một lần mô phỏng tòa án, người trong lớn đều phân chia công việc, mọi người đều rất chăm chỉ, làm rất nhanh không quanh co liền kết thúc.

Bởi vì chuyện này xếp ở trước, cho nên sau khi chấm dứt thì phần lớn mọi người đều tiến vào trong việc ôn tập căng thẳng. Liền nói mấy người bạn cùng phòng của Mục Liên Hạ. Phòng ngủ bốn người, Mục Liên Hạ là học bá lớp Luật, Triệu Tài Văn là học bá lớp Toán học, hơn nữa đều là được công nhận, về phần Vương Thiên Hậu thuộc về dạng nửa chết, cố gắng chạy về phía trước nhưng lại thường xuyên lười biếng; mà Chu Tử Ngọc, từ sau khi bắt đầu yêu qua mạng liền hoàn toàn không bỏ lòng trên việc học nữa…

Kết quả là, trong quãng thời gian ôn tập này, dù cho lúc trước được gọi là học bá hay được gọi là học tra, bây giờ đều phải ngâm ở Thư Viện nghiêm túc học tập, học tập tốt quan trọng hơn —— Hàn Bân cũng nói vậy, cho nên sở luật sư một tuần cho cậu nghỉ ba ngày là được.

Nhưng hôm nay Mục Liên Hạ rời đi đặc biệt sớm, buổi chiều chỉ đến Thư Viện đi một vòng liền xách túi ra ngoài.

Mục Liên Hạ thích đeo balô, hợp với khuôn mặt còn có chút non nớt của cậu, có nói là học sinh cấp ba cũng tin. Lúc trước đã hẹn Lễ Giáng Sinh ra ngoài chơi, hai người cũng lên kế hoạch đôi chút. Mục Liên Hạ còn sợ Tống An Hoài bỏ việc, nhưng Tống An Hoài làm ông chủ quyết định “Lấy việc công làm việc tư” một lần, cho toàn công ty nghỉ nửa ngày, được hoan hô một mảnh.

Đây được cho là lần đầu tiên hai người hẹn hò, còn không mang theo Tư Tư ở trường mầm non.

Hai người cũng đi tìm hiểu, quyết định đi xem phim, sau đó đi dạo phố, cuối cùng đi đón Tư Tư ăn bữa cơm… Giống như ngoại trừ đi xem phim thì cũng chẳng khác gì bình thường a ha ha ha ha… Nhưng vẫn khá vui vẻ.

Mục Liên Hạ lần này từ chối Tống An Hoài đến đón cậu, hẹn trực tiếp gặp ở rạp chiếu phim, bởi vì cậu còn tính cho… khụ khụ, có thể coi như là kinh hỉ… đi…

Song Hòe rất lớn, cho nên mỗi ngày bình thường họ rất ít khi đi nơi khác, mà ở khu trung tâm gần Lam Tinh trước kia, bây giờ là Thực phủ Phương gia, có ba rạp chiếu phim.

Lúc này còn chưa có nhiều phương pháp dự định nhiều như mấy năm sau, vé là Tống An Hoài đáp ứng cậu đi mua, mà phim là một bộ phim hành động nước ngoài rất kinh điển, đời trước Mục Liên Hạ có xem qua ở nhà, nhưng nội dung cụ thể đều đã quên gần hết.

Mục Liên Hạ đề cử, Tống An Hoài cũng thấy khá hứng thú.

Chẳng qua chuyện này tạm thời không quá quan trọng, dù sao với Mục Liên Hạ mà nói, cậu đang tính mua hoa tặng Tống An Hoài.

Tuy rằng có chút rối rắm mua hoa hồng cho đàn ông có thể không quá đúng hay không… Nhưng cậu vẫn muốn đưa.

Về phần đi đâu mua?

“Chào cậu hoan nghênh ghé thăm ~ muốn hoa gì đây?” Hạ Mộc ngẩn người với vị khách nhếch miệng cười đẩy cửa vào, “Ai? Tôi có phải đã từng gặp cậu ở đâu rồi hay không?”

Mục Liên Hạ cười với cô: “Ừm, chúng ta trước đây từng gặp qua.”

Phương Mộc như bừng tỉnh nhận ra, sau đó cười đến xinh đẹp, có vẻ dường như có chút ấn tượng mơ hồ với Mục Liên Hạ, nhưng hoàn toàn không nhớ rõ: “Vậy cậu cần hoa gì đây?”

Mục Liên Hạ dùng nắm đấm che miệng lại vội ho một tiếng: “Cái đó… tôi muốn mua hoa hồng.”

“Ối chà, tặng bạn gái đi ~” Hạ Mộc cười đến mi mắt cong cong.

Ánh mắt Mục Liên Hạ nhẹ nhàng bay đi: “A… cũng vậy… đi…” Cậu vẫn là lần đầu tiên mua hoa cả hai đời đó, cứ thấy có chỗ nào không đúng.

“Cậu muốn mua loại gì đây?” Hạ Mộc chỉ cho cậu xem, nhưng trong lòng Mục Liên Hạ có quỷ dường như hoàn toàn không nhìn gì cả, cậu lúc trước có xem qua mấy câu ngôn ngữ của hoa, lại ho khan một tiếng: “Tôi muốn mười một đóa hoa hồng đỏ, loại nở rộ, không cần gói màu hồng phấn…”

“Được rồi, cậu qua xem hoa đi ~” Hạ Mộc kéo cậu đi tới. Chờ Mục Liên Hạ mang theo bó hoa hồng được gói bằng bao màu tím ra khỏi cửa cửa hàng bán hoa, mặt cũng đỏ. Có vẻ, một cậu bé ăn mặc đơn giản đeo ba lô đỏ mặt ôm hoa, không biết còn tưởng rằng là thiếu niên trong mối tình đầu nữa.

Mục Liên Hạ nhìn thời gian, sau đó thổi hơi trong lòng mình, cuối cùng hùng dũng khí phách hiên ngang bước vào thang máy. Trong nháy mắt cửa thang máy mở ra, cậu liền thấy được Tống An Hoài đang chờ ở cửa. Đối phương dáng người cao ngất, bởi vì buổi sáng đi làm cho nên vẫn còn mặc bộ vest phẳng phiu, áo gió, nhưng trong tay lại ôm một hộp bắp lớn, trên một tay còn lại thì là hai ly coca.

Mục Liên Hạ theo bản năng giấu bó hoa kia ở sau lưng, sau đó cười hai tiếng hắc hắc với Tống An Hoài.

Tống An Hoài thật sự không muốn nói Mục Liên Hạ không giấu kĩ, cậu đã bại lộ. Nhưng đã được bạn dặn dò qua Tống An Hoài tạm thời học được không phá đám, mà là nâng cằm: “Tặng cho anh sao?”

Bị phát hiện tự nhiên không thể giấu, Mục Liên Hạ cũng không đếm xỉa nữa, đưa bó hoa đến trước mặt Tống An Hoài: “Giáng Sinh vui vẻ.”

Tống An Hoài vô cùng dứt khoát đặt cái túi nilon đựng cola xuống mặt đất, sau đó nhận hoa hồng, bộ dáng có chút vui. Hắn tiến lên một bước, hơi cúi thấp đầu, môi nhẹ nhàng chạm một giây trên trán Mục Liên Hạ: “Thân ái, Giáng Sinh vui vẻ.”

Vẻ mặt Mục Liên Hạ không dễ dàng bình ổn trong nháy mắt lại đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên Tống An Hoài gọi cậu như vậy, còn là gần như trước công chúng, hơn nữa nụ hôn kia, Mục Liên Hạ xấu hổ đến không được, nhưng đồng thời khóe miệng cũng giương cao. Cậu khom lưng cầm lấy cái túi nilon đựng cola, dùng để che giấu.

Nhưng khi ngẩng đầu nhìn Tống An Hoài, cậu không nhịn được nở nụ cười. Dù sao hai bên cánh tay đối phương một bên một hộp bắp lớn một bên một bó hoa… Ha ha ha ha.

Dáng vẻ kỳ dị này luôn liên tục đến chỗ xem phim. Tuy rằng cũng có người tò mò nhìn họ, nhưng hai người hoàn toàn không có ý che giấu. Tuy không có hành động thân thiết quá mức rõ ràng, nhưng loại không khí này thật sự rất dễ dàng nhìn ra không đúng.

Nhưng hai người đều không để ý. Mục Liên Hạ lén nhìn Tống An Hoài, thấy đối phương thật sự không có cảm xúc không tốt mới chính thức thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Phim quả nhiên rất hay, Mục Liên Hạ xem mà phấn khích căng thẳng ngay cả thở cũng theo bản năng thả nhẹ, càng miễn bàn là ăn bắp, nhưng Tống An Hoài vẫn không dừng qua, thỏa mãn ăn. Hộp bắp lớn kia có lẽ ba phần tư đều do Tống An Hoài ăn hết.

Khi bộ phim sắp kết thúc, đồng đội có quan hệ tốt nhất với nam chính, cũng chính là nam 2 hi sinh.

Mục Liên Hạ xem mà mê mẩn, theo bản năng quay đầu, giọng nho nhỏ nhưng cảm xúc rõ ràng: “Hắn thật sự chết rồi? Sao lại chết rồi?”

Tống An Hoài đặt bó hoa kia trên đầu gối, nhưng hắn nhẹ tay kéo đầu Mục Liên Hạ qua bên mình một chút, sau đó nương theo chút ánh sáng của màn hình, hôn Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ sửng sốt, bị hôn đến linh hồn điên đảo, nhưng khi còn đang mơ màng thì đã vươn tay ôm chặt cổ đối phương.

Ngô… Khó trách hắn chọn hàng ghế cuối cùng…

Có vẻ hẹn hò như vậy sau này cũng có thể thêm mấy lần nữa…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s