[DSƯN] Chương 44 — 45

44.Chiến

Mục Liên Hạ đến giờ mới biết tên công ty Tống An Hoài, sau đó có chút ngây ngốc.

Đó là một công ty mấy năm sau sẽ vô cùng phát triển và thành công, sản phẩm điện tử là chính, cũng có chút phụ thuộc.

Giống như khi bạn mua đồ không nhất định sẽ chú ý nơi sản xuất vậy, Mục Liên Hạ biết công ty này, mua qua sản phẩm công ty này, thích nhãn hiệu này, nhưng không biết ông chủ là Tống An Hoài.

Khi gác điện thoại cậu còn có chút kinh ngạc không kiềm nén được, cuối cùng chỉ có thể hít sâu để điều chỉnh bản thân.

Lúc trước Mục Liên Hạ biết công ty Tống An Hoài làm ở phương diện điện tử, nhưng không biết tên. Bây giờ biết tên, lại thấy trống rỗng.

Cậu luôn muốn cố gắng. Cậu biết Tống An Hoài là người thành công hơn cậu nhiều, nhưng cậu cũng có suy nghĩ của mình, cũng tận khả năng để mình trở nên phong phú trở nên càng thêm mạnh mẽ. Nhưng sau đó đột nhiên biết được mình có thể sẽ không theo kịp đối phương… Mục Liên Hạ có chút mờ mịt, may mà còn có thể điều chỉnh tâm tính đôi chút.

Mặc kệ thế nào, mình có cố gắng, không phải sao? Lúc trước cũng đã nghĩ qua kết quả xấu nhất… Không phải sao…

Mục Liên Hạ có chìa khóa nhà Tống An Hoài. Vừa rồi đối phương nói nếu có gì thì về nhà trước, sau đó muốn đến thì đi tìm hắn, nếu lười động cứ ở trong nhà là được. Kỳ thật Mục Liên Hạ còn có chút sợ hãi, nhưng cậu cũng muốn chính mắt nhìn xem.

Bây giờ smartphone còn chưa chính thức đưa ra thị trường, vậy giờ công ty của Tống An Hoài nhất định còn đang trong trạng thái khởi bước.

Dựa theo thời gian đời trước thì sang năm smartphone sẽ bắt đầu đưa ra thị trường, sau đó đợi qua một năm nữa liền bắt đầu phổ biến, hai năm liền quen. Mà loạt di động “Phong Lâm” của “công ty khoa học kỹ thuật Phong Linh” trên danh nghĩa Tống An Hoài chính là smartphone đã chính thức công khai kỹ thuật smartphone còn bắt đầu bán không lâu ở nước ngoài liền bắt đầu đưa ra thị trường. Cũng từ lúc này mà bắt đầu từng chút chiếm lĩnh thị trường di động trong nước, tỏa ra ánh sáng chỉ thuộc về mình.

Mà Mục Liên Hạ biết, di động Phong Lâm rất không tệ, cậu lúc trước cũng dùng qua.

Cho nên nói thật bây giờ là có chút tò mò.

Hiện tại công ty Phong Linh còn chưa phải là một công ty lớn, thuê năm tầng trong tòa cao ốc văn phòng, nơi này cũng không coi như là trung tâm thị trường, nhưng là một đoạn đường rất tốt. Mục Liên Hạ dựa theo địa chỉ đối phương gửi cho mình mà tìm đến nơi.

“Em đến rồi, trực tiếp lên à?” Mục Liên Hạ gọi điện thoại.

“Em đến đây đi, lầu bảy, anh ở cửa thang máy chờ em.”

Nhà cao tầng này tổng cộng có bảy tầng, Tống An Hoài thuê từ tầng ba đến tầng bảy tổng cộng năm tầng, tầng mệt là cửa cho thuê, tầng hai là một phòng thiết kế quảng cáo không lớn.

Trong lòng Mục Liên Hạ có chút thấp thỏm, khi thang máy mở ra nhìn thấy Tống An Hoài thì mới trầm tĩnh lại.

“Lại đây, ” Tống An Hoài vươn tay với cậu, “Anh giới thiệu cho em một chút.”

Mục Liên Hạ ngoan ngoãn giao tay mình ra, nắm cùng Tống An Hoài. Tống An Hoài chỉ vào người đàn ông hơi béo có chút lôi thôi đứng cạnh hắn: “Hồ Dược Nhiên, bạn của anh, cũng là bạn hợp tác của anh, đây là Mục Liên Hạ, bạn trai tôi.”

Mục Liên Hạ: “!”

Hồ Dược Nhiên: “?!”

Nhưng Tống An Hoài hoàn toàn không để ý hai người khiếp sợ, gật đầu với Hồ Dược Nhiên rồi kéo Mục Liên Hạ đi, Mục Liên Hạ chỉ có thể quay đầu nhìn thoáng qua Hồ Dược Nhiên liền đi theo Tống An Hoài.

Cậu bây giờ còn có chút khiếp sợ, bởi vì cậu biết Hồ Dược Nhiên.

Đời trước Mục Liên Hạ có chơi qua một game, tên là Chiến Đồ.

Chiến Đồ là game rất được hoan nghênh, Mục Liên Hạ khi đó mới tốt nghiệp đại học, muốn đi làm việc lại bị ngăn cản, mờ mịt lại không biết làm gì mới tốt, sau đó khi xem trang web thì thấy tin tức game này sắp phát hành, sau đó yên lặng quyết định phí chút thời gian trên game.

Mà vừa chơi, đến khi bản thân cậu bị kiểm tra ra bệnh mới thôi, luôn lục tục chơi.

Đồng thời, game Chiến Đồ thường xuyên có vài hoạt động, mỗi khi đến lúc này, Hồ Dược Nhiên làm chủ phòng công tác Chinh Đồ khai phá game Chiến Đồ liền sẽ đi ra xoát mặt.

Mục Liên Hạ chơi game này ba năm, tự nhiên biết mặt Hồ Dược Nhiên, tuy rằng lúc này Hồ Dược Nhiên đã bắt đầu béo phì nhưng chỉ có một chút, hoàn toàn không béo mập như mấy năm sau, ngũ quan tổng thể vẫn giống nhau.

Cho nên nói… Nếu Hồ Dược Nhiên đã xuất hiện, vậy phòng công tác Chinh Đồ là phụ thuộc vào Phong Linh? Cậu cũng là lần đầu tiên biết. Như vậy tính ra… cậu đời trước coi như là có cùng xuất hiện với Tống An Hoài?

Nghĩ đến đây, cậu nhẹ giọng bật cười. Lúc này vừa vặn đi đến cửa văn phòng của Tống An Hoài, Tống An Hoài có chút kỳ quái nhìn cậu: “Cười cái gì?”

“Không có gì, ” Mục Liên Hạ lắc đầu đồng thời nhéo nhéo bàn tay đối phương, “Dù sao, có anh thật tốt.”

Có lẽ là bị ánh mắt nghiêm túc của Mục Liên Hạ nhìn mà thấy xấu hổ, Tống An Hoài lập tức quay đầu cho Mục Liên Hạ một cái gáy, cũng nhéo nhéo bàn tay Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ cười đến mi mắt cong cong, cùng đối phương vào văn phòng.

Văn phòng của Tống An Hoài không khác thiết kế trong nhà gì mấy, đều là phong cách ngắn gọn, thoạt nhìn sạch sẽ tự nhiên. Mục Liên Hạ mang theo túi ngồi xuống sô pha lấy ra quyển sách: “Được rồi, anh làm việc đi.”

Tống An Hoài sửng sốt, sau đó cười, nâng tay xoa tóc Mục Liên Hạ như vuốt lông cho Tư Tư: “Ngoan.”

Bảo cậu đến vốn chỉ là một câu tâm huyết dâng trào, không phải không muốn thể hiện sinh hoạt của mình, mà là sợ đối phương đến đây sẽ không thấy thích ứng. Chỉ là nhìn Mục Liên Hạ nghiêm túc đọc sách bây giờ, Tống An Hoài yên tâm.

Một buổi chiều nhanh chóng trôi qua. Chờ khi Mục Liên Hạ nhìn kỹ, đã sắp đến giờ tan tầm. Cậu đứng dậy lười biếng duỗi eo giãn cơ thể sau đó đi đến trước bàn làm việc của Tống An Hoài lấy tay chống mặt bàn: “Đồng chí Tống An Hoài, anh khi nào tan tầm đi đòn bé con đây? Buổi tối có tính toán gì không?”

Ghế dựa của Tống An Hoài chuyển động một chút: “Bạn học Mục Liên Hạ, em có đề nghị nào tốt không?”

Tròng mắt Mục Liên Hạ xoay xoay, kết quả không đợi Mục Liên Hạ mở miệng nói chuyện, cửa văn phòng Tống An Hoài bị đẩy ra: “Lão Tống buổi tối dẫn Tư Tư đi tôi mời khách ăn cơm!”

Kết quả vừa vào cửa, nhìn thấy hai đôi mắt nhìn chằm chằm mình, Hồ Dược Nhiên thiếu chút nữa bị dọa đến lui về sau một bước. Hắn rất nhanh phản ứng lại, không quá vui vẻ gõ trên cửa vài cái: “Hai người hù dọa tôi hả! Nói cậu đó lão Tống, đừng dọa tôi, tôi đi đón nhóc con!”

Bữa cơm đã được quyết định vui vẻ như vậy.

Tư Tư cũng quen Hồ Dược Nhiên, bé dán Mục Liên Hạ ngồi ở ghế sau, ngoan ngoãn chào Hồ Dược Nhiên: “Chào chú Hồ ~ “

“Ôi cha Tư Tư ngoan quá, ” Hồ Dược Nhiên tựa hồ đặc biệt thích Tư Tư, rất đẹp, “Nhớ chú không?”

“Nhớ, ” Tư Tư chớp mắt, “Chú Hồ chú có phải mập lên nữa không vậy?”

Hồ Dược Nhiên bị Tư Tư một phát trúng tim, lui ra ghế trước.

Chỗ ăn cơm chiều là một quán cũ không quá lớn, Hồ Dược Nhiên còn là khách quen, mấy người vào phòng, gọi vài món ăn. Mà Hồ Dược Nhiên sau khi gọi đồ ăn xong thì lại gọi một thùng bia, cuối cùng còn không đủ.

Mục Liên Hạ nghĩa chính ngôn từ từ chối bia, ngược lại cùng Tư Tư vui vẻ uống nước trái cây, mà Tống An Hoài cũng đồng ý với Mục Liên Hạ, không để Hồ Dược Nhiên mời rượu, bị Hồ Dược Nhiên khinh bỉ: “Quả nhiên người có vợ liền không giống.”

Nói xong lại cảm thấy không quá thích hợp, vội ho một tiếng rót cho mình một ly bia sau đó cười lấy lòng với Mục Liên Hạ: “Là đối tượng mới đúng.”

Mục Liên Hạ cũng không để ý, ba người trò chuyện, cũng chỉ có Tư Tư không chen miệng vào được mà có chút buồn bực.

Chờ sau khi thời gian bữa ăn quá dài chấm dứt, Mục Liên Hạ get Tư Tư ngủ gục x1, Hồ Dược Nhiên uống đến hôn mêx1, Tống An Hoài coi như tỉnh táo nhưng trên thực tế tựa như lần trước có lẽ đã có chút say x1.

Mục Liên Hạ nhìn mấy con ma men, có chút đau đầu đè thái dương, sau đó ra ngoài nói với ông chủ một tiếng, vẫn phải vác người.

Cậu không biết Hồ Dược Nhiên ở đâu, chỉ có thể mang về cùng. Nhưng vừa nghĩ đến mình phải vác hai con ma men, Mục Liên Hạ liền có chút khóc không ra nước mắt.

—— Cậu hẳn nên ngăn cản họ sớm chút! Tốt xấu đừng uống nhiều vậy chứ!

Nhưng sau đó, Tống An Hoài người duy nhất có vẻ còn có thể làm chút chuyện lại lắc lư đứng lên: “Liên Hạ?”

“Em ở đây.”

“Liên Hạ…” Tống An Hoài cọ qua, “Thích… Thích Liên Hạ… Rất thích…”

45.Thân thiết

Lần trước khi Tống An Hoài uống say Mục Liên Hạ còn nhớ rõ.

Hắn uống rượu coi như tốt, sau khi uống say sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng lần này hắn hình như có chút hưng phấn, nỉ non nói thích Mục Liên Hạ khiến Mục Liên Hạ cảm thấy mặt mình đang nóng lên.

Mục Liên Hạ là một người hay xấu hổ, nhất là ở phương diện tình cảm, một khi có thể sẽ có người khác nhìn thấy thì cậu liền xấu hổ.

Cậu đẩy Tống An Hoài cọ qua: “Mình về nhà trước được không?”

Tống An Hoài ánh mắt mê mang. Hắn bị đẩy có chút lay động, không dễ dàng đứng vững rồi mới phản ứng lại hẳn nên trả lời Mục Liên Hạ: “Về nhà? Được… được đó…”

Mục Liên Hạ cảm thấy lòng có chút xao động.

May mà chỗ tiệm cơm có chỗ đỗ xe, Tống An Hoài lái xe tới có thể đỗ ở đây một buổi tối, sau đó kêu xe taxi. Tống An Hoài còn có chút thanh tỉnh, nhưng Mục Liên Hạ không dám sai hắn sợ hắn ngay cả bản thân cũng khống chế không được, cho nên Hồ Dược Nhiên được ông chủ và tài xế cùng nhau đưa lên ghế lái phụ, Mục Liên Hạ thì vẫn cẩn thận ôm Tư Tư để bé ngủ. Rất may là gặp được một tài xế tốt bụng.

Đến tiểu khu có thể cho xe vào, nhưng đến dưới lầu thì phải tự mình lên.

Mục Liên Hạ rối rắm nửa giây, chỉ huy Tống An Hoài còn có chút mơ hồ đi vác Hồ Dược Nhiên đã sớm gáy khò khè, mình thì ôm Tư Tư lên thang máy. Cân nặng của nhóc con Tư Tư này cũng không nhỏ a… Cậu cũng sắp ôm không nổi.

Mở cửa, dàn xếp Tư Tư trước, sau đó cùng Tống An Hoài ném Hồ Dược Nhiên vào phòng sách, cuối cùng đi tắm một cái, lúc này đã qua rạng sáng.

Mục Liên Hạ ngáp một cái, khi muốn ngủ thì bị Tống An Hoài bởi vì mùi rượu mà khiến trên người mình giống như một lò hấp ôm lấy.

Hơi ấm trong phòng rất đủ, hai người cũng không quen mặc đồ ngủ quá kín, hơn nữa vừa tắm rửa xong, cả người còn có chút mệt mỏi, hai người trừ mặc quần thì gì cũng không mặc, sau khi bị lò lửa ôm lấy chỉ chốc lát sau Mục Liên Hạ liền đổ mồ hôi. Cậu muốn xoay người cứu vớt bản thân mình một chút, kết quả bị Tống An Hoài quấn chặt, động cũng không động được.

“An Hoài, anh buông em ra được không?” Buồn ngủ lúc nãy đã bị hơi nóng bốc hơi đi mất, hiện tại một chút cũng không.

Tống An Hoài cũng buồn ngủ, nhưng khi mơ màng hắn cũng không buông ra, ngược lại ôm chặt hơn chút, trong miệng là nỉ non không quá rõ ràng: “… Không…”

Kết quả sau khi không thể từ chối Mục Liên Hạ ngủ trong hoàn cảnh như vậy, vừa cảm thấy trời hửng sáng.

Ngày hôm sau mọi người đều ngủ quên, trừ Tư Tư. Nhưng Tư Tư đã ăn đồ ăn của mình đang ở trong phòng chơi đồ chơi rất vui vẻ. Ngược lại là Hồ Dược Nhiên, sau khi tỉnh thì thét to “cạnh” một tiếng đẩy cửa ra rồi lại “Á” một tiếng che mắt đóng cửa lại: “A a a ngượng ngùng quấy rầy hai người!”

Mục Liên Hạ bị đánh thức còn có chút mơ hồ theo bản năng cúi đầu mắt nhìn mình, sau đó nháy mắt lại đỏ mặt. Khó trách Hồ Dược Nhiên la to, gần như cả người cậu đều chen trong lòng Tống An Hoài, tứ chi giao nhau. Mà Tống An Hoài lại chôn đầu ở cổ Mục Liên Hạ, thanh âm mơ hồ không rõ: “Chào buổi sáng.”

“… Chào buổi sáng.”

***

Ngày nghỉ Mục Liên Hạ rõ ràng bận hơn một ít, cậu bắt đầu chạy cùng Hàn Bân cả ngày.

Ngày đầu tiên từ ngày nghỉ trở về Hàn Bân còn cho cậu một phong bì nhỏ, số lượng tiền giấy không nhiều bên trong là tiền lương cho Mục Liên Hạ trong quãng thời gian thực tập này, ngược lại là niềm vui ngoài ý muốn.

Nhưng khoảng thời gian đó cậu đều đi cùng Hàn Bân, cũng học được không ít thứ. Hàn Bân gần đây nhận một vụ án bồi thường tai nạn lao động, Mục Liên Hạ đi theo toàn bộ, còn thêm ít tác dụng, khiến Mục Liên Hạ rất thỏa mãn.

Hàn Bân cũng vừa lòng với Mục Liên Hạ. Hắn còn khen Mục Liên Hạ một trận khi Phương Tử Nghị đến.

Phương Tử Nghị khá vui vẻ, vỗ vai Mục Liên Hạ: “Làm không tệ.”

Mục Liên Hạ cười đến mi mắt cong cong: “Cám ơn anh Phương, cám ơn anh Hàn.”

Thời gian qua nhanh, vậy mà chỉ chớp mắt đã sắp đến tết.

Mục Liên Hạ thấy mình sợ là phải một mình ăn tết, kết quả không nghĩ tới, Tống An Hoài nói với cậu, ăn tết cùng hắn.

Mục Liên Hạ rất kinh ngạc.

Thật ra cậu không nói chuyện này ra, dù sao cách ngày tết còn chút thời gian.

Nhưng hôm đó khi đang đọc sách trong phòng sách của Tống An Hoài, Tống An Hoài đi vào vỗ vỗ vai cậu: “Lúc nào đi mua đồ tết? Có nên trữ lại vài thứ không?”

Mục Liên Hạ sửng sốt: “Anh muốn ăn tết với em?”

Tống An Hoài lúc trước từng hỏi qua Mục Liên Hạ có muốn về nhà hay không, Mục Liên Hạ trực tiếp nói cậu đã không còn cái gọi là nhà nữa, còn không bằng ăn tết ở Song Hòe thì tốt hơn.

Cậu nói vậy cũng không sai, dù sao dì Lục cũng có gọi điện thoại qua bảo cậu đến qua năm mới, nhưng Tống An Hoài vậy mà tự nhiên gật đầu, tươi cười còn treo ở trên mặt: “Không ăn tết với em thì với ai?”

“Anh, còn ba mẹ anh trai của anh…” Mục Liên Hạ nháy mắt mấy cái.

Tống An Hoài cười nhạt chút: “Cha mẹ và chị anh đều không ở đây. Năm nay cũng không đi tìm anh trai của anh, ở cùng em.”

Mục Liên Hạ nháy mắt có chút đau lòng, nhưng lại có loại vui vẻ nhàn nhạt: “Vậy được, chúng ta cùng nhau ăn tết.”

Ngày tết trong lòng người trong nước vẫn tương đối đặc biệt, với Mục Liên Hạ mà nói thì càng hơn thế. Cậu đã lâu không có ăn tết. Trước khi rời khỏi nhà cậu luôn ăn tết ở nhà chú, còn sẽ có được quần áo mới và tiền mừng tuổi từ chú, nhưng sau khi cậu rời khỏi đó, cũng không ăn tết nữa.

Khi Mục Liên Hạ ở cùng Lô Quảng Hằng, đối phương ăn tết chắc chắn phải về nhà, hắn nhiều lắm chỉ là nhắn tin nhắn gọi điện thoại. Mà đợi khi cậu rời Song Hòe đến Đàm Giang, càng chỉ có một mình một người, ngày tết chỉ có một mình thì cả một bữa ăn phong phú cậu cũng lười làm.

Lần này, cậu rất chờ mong.

Cậu đã hoàn thành công việc thực tập tháng này, Phương Tử Nghị và Hàn Bân chẳng những cho cậu một phần tiền lương, còn cho cậu một tờ lì xì, quả thực khiến cậu được sủng mà lo sợ, dưới đáy lòng càng quyết tâm hơn. Mục Liên Hạ vốn đã muốn cố gắng trở thành một luật sư, lần này càng quyết định mục tiêu cho mình, nhất định phải tới Chính Lộ, mặc kệ là bởi vì gì.

Dù sao cũng là sở luật sư lớn, Mục Liên Hạ còn theo mấy vụ án, số tiền này tốt hơn mong muốn của Mục Liên Hạ rất nhiều, cũng phía trước tốt, Mục Liên Hạ tính toán kế hoạch, cảm thấy mỹ mãn mà làm danh sách mua sắm.

Sở luật sư vào ngày hai mươi tháng chạp đã cho Mục Liên Hạ nghỉ, thời gian của Tống An Hoài là hai mươi ba tháng chạp, lúc này nếu không đi mua đồ thì sẽ không còn kịp nữa. Kết quả khi mang theo Tư Tư đi mua sắm, Mục Liên Hạ đến cửa hàng tổng hợp lần đầu tiên nhìn thấy Tư Tư.

Khi đẩy xe dạo ở trong, Mục Liên Hạ cảm thán: “Đảo mắt đã hơn nửa năm, thời gian trôi qua thật nhanh.”

“Sau khi anh nhìn thấy Tư Tư thì ánh mắt đầu tiên anh liền thấy được em, ” Tống An Hoài bỏ tay vào túi đi theo sau Mục Liên Hạ, “Lúc nhìn thấy em anh liền nghĩ, rốt cuộc cũng gặp lại em.”

Mục Liên Hạ ho nhẹ một tiếng: “Anh nói mấy lời lãng mạn càng ngày càng lưu loát.”

“Anh không nói lời lãng mạn gì cả, anh thật sự nghĩ như vậy, ” Tống An Hoài cười với Mục Liên Hạ quay đầu lại, “Đều nói, ăn ngay nói thật mới tốt.”

Tư Tư liếm kẹo que, nhìn người này nhìn người kia, tiếp tục liếm.

Ừm, vị chanh, thật ngọt.

One thought on “[DSƯN] Chương 44 — 45

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s