[DSƯN] Chương 46 — 47

46.Ăn Tết

Hai mươi tám tháng chạp, trong nhà đã treo đèn lồng màu đỏ.

Một chuỗi đèn lồng nhỏ không lớn treo ở cửa, còn là Tư Tư chọn.

Kết quả buổi sáng vừa treo lên, liền có người đến.

Lúc ấy Mục Liên Hạ đang ở phòng bếp làm tổng vệ sinh, Tống An Hoài đi mở cửa, sau đó cậu liền nghe thấy tiếng Tư Tư: “Cậu cả!”

Mục Liên Hạ theo bản năng sửng sốt, cả người bỗng nhiên căng thẳng.

Người tới quả thật là cậu cả của Tư Tư, anh của Tống An Hoài Tống An Tùy, hắn không đến một mình, còn mang theo vợ và con trai. Tống An Tùy có con trai chín tuổi, lớp ba tiểu học, tên là Tống Vũ Tước. Khi Mục Liên Hạ quen với bạn nhỏ mới biết được, mỗi lần khi bé viết tên mình đều có cảm giác cha bé chắc chắn là cố ý.

Tống An Tùy có bề ngoài rất giống Tống An Hoài, tính tình hiền hòa hơn Tống An Hoài không ít, tốt xấu gì thì trên mặt luôn đeo nụ cười, cũng không nói gì với Mục Liên Hạ, dù sao Mục Liên Hạ cũng không hy vọng xa vời gì cả, mặc kệ như vậy cậu còn mừng rỡ tự tại. Với cậu mà nói, có thể sống chung vui vẻ chính là tốt nhất.

Vợ Tống An Tùy cũng là một người rất ôn hòa, bữa cơm giữa trưa do cô làm, hương vị khá ngon. Lúc ấy cậu đặc biệt ngượng ngùng muốn phụ một tay, kết quả bị chị dâu tuy rằng ôn hòa nhưng vẫn rất lợi hại này đẩy ra, phái nhiệm vụ đi chơi với đám trẻ.

Hai anh em Tống An Hoài đang thảo luận vài chuyện buôn bán, Mục Liên Hạ chưa bao giờ tham gia cũng không tính tham gia. Cậu biết mình và đối phương ở vị trí khác nhau, nhưng đối phương chưa bao giờ có ý không tôn trọng cậu, cậu cũng cảm thấy năng lực của mình sẽ tỏa sáng ở phương diện khác, bây giờ không cần phải đi vào ngõ cụt gì cả. Mục Liên Hạ nhìn chuyện này rất phóng khoáng.

Tống Vũ Tước cũng là một đứa bé rất được niềm vui, tuy rằng nói thật có chút dữ. Bé ngược lại rất thích em trai Tư Tư này, muốn mang theo Tư Tư ra chơi không ngừng, cuối cùng bị la, chỉ có thể ở nhà chơi. Đối phương không quá vui vẻ chơi game, sau đó Tư Tư nhỏ hơn bé một vòng được Tống Vũ Tước ôm vào trong ngực, nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình cũng phập phồng cảm xúc theo nội dung game.

Một nhà ba người chỉ ở một buổi sáng, ăn cơm xong liền chuẩn bị rời đi, dường như chỉ là tiện đường đến xem, kết quả cuối cùng ngược lại là Tống Vũ Tước không muốn đi, bị cha nhà mình thoạt nhìn ôn hòa kết quả vào lúc nào đó lại trở nên bạo lực tha đi.

“Anh trai anh… có ý kiến gì với em không?” Mục Liên Hạ chọt chọt Tống An Hoài.

“Nào có, ” Tống An Hoài thuận tay ôm chặt người yêu nhà mình, “Anh ấy lo cho anh, lúc trước đều ở chung với chị, năm nay chị anh không ở đây, anh cũng nói không ăn tết với anh ấy, anh ấy có chút lo cho anh đi.”

Tống An Hoài và Tống An Tùy có liên hệ hay không Mục Liên Hạ không quá rõ, hai người họ sống chung rất nhiều lúc đều là im lặng mà lại hài hòa, nhưng cậu gặp bạn của Tống An Hoài qua, chưa gặp qua người nhà. Đây là lần đầu tiên, nhưng cậu chưa bao giờ nói với Tống An Hoài là muốn hiểu rõ người nhà hắn.

Mục Liên Hạ không biết mình có nên nói hay không, cậu cảm giác nếu nói ra thì có thể sẽ là một loại kết quả khác.

Nhưng mà lúc này Tống An Hoài vô cùng sâu sắc. Hắn cọ cọ đỉnh tóc mềm mại của Mục Liên Hạ: “Hạ Đình Ngọc nói anh hẳn nên chờ em chủ động nói ra.”

Mục Liên Hạ không nói chuyện.

“Anh không biết yêu đương, dường như em cũng không biết. Chúng ta luôn thuận theo tự nhiên, lúc trước anh cũng có kết bạn qua, nhưng không có cảm giác như em, anh cũng chưa từng có chủ động liên hệ, cho nên không có sau này.” Tống An Hoài ghé vào lỗ tai cậu nói, “Nhưng mà em thì khác, anh để ý em, cũng muốn em để ý anh. Anh có một số việc cuối cùng rồi sẽ xem nhẹ, lúc này họ nói với anh nên làm như thế nào.”

“Hạ Đình Ngọc nói, khi em muốn bắt đầu hiểu rõ về anh, chính là lúc em thật sự muốn cùng bên anh cả một đời.” Thanh âm Tống An Hoài rất nhẹ, lại là một đoạn phân tích dài khó có được.

Hắn cười cười: “Lòng phòng bị của em rất nặng, không giống anh. Chuyện của anh anh nói cho em, chuyện của em anh chờ em chuẩn bị tốt, nói cho anh.”

Tống Vũ Tước vô cùng hào phóng đưa máy chơi game của mình cho Tư Tư đang thấy hứng thú, Tư Tư giờ đang ở trong phòng mình lăn qua lăn lại đồ chơi mới, vì thế hai người lớn ngồi trên sô pha, một người ôm một người.

“Ba mẹ anh mất sớm, anh trai anh lớn hơn mười bốn tuổi, chị anh cũng lớn hơn anh mười tuổi.” Tống An Hoài ngữ điệu vững vàng, “Sau khi ba mẹ anh mất thì anh trai anh chống đỡ cả gia đình, sau đó chị anh ở nhà cùng anh lớn lên. Từ nhỏ thì thân thể chị đã không tốt, sau này kiểm tra ra có bệnh tim, cả cảm xúc dao động cũng được yêu cầu phải tận khả năng giảm bớt. Chị là một người rất ôn nhu, mỗi ngày đọc sách chăm sóc hoa cũng rất vui vẻ. Anh khi đó còn chưa biết, kỳ thật chị có thiên phú kinh người ở phương diện kinh tế, vậy mà đã rất rất giỏi.”

Theo lời của Tống An Hoài, Mục Liên Hạ từ trong đầu phác thảo ra hình tượng một người phụ nữ tuổi trẻ ôn hòa trí tuệ, sau đó nhìn ảnh chụp mà Tống An Hoài đưa cho cậu, hợp thành hình tượng.

“Anh mười tám tuổi rời nhà đi học đại học thì bắt đầu không còn liên hệ chặt chẽ với chị nữa, nhưng anh sao cũng không nghĩ tới, lúc anh năm ba thì chị mang thai, còn không nói gì tự mình sinh Tư Tư. Lúc ấy anh sơ ý, không phát hiện chị có chỗ nào không đúng. Cuối cùng chờ sau khi Tư Tư sinh ra, anh trai anh và anh đều hỏi chị rằng ba của đứa bé là ai, kết quả đến cuối cùng chị cũng không nói.”

“Sau khi sinh Tư Tư thì thân thể chị hoàn toàn suy yếu, nhưng vẫn kiên trì chăm sóc Tư Tư. Khi đó anh giận chị, lại không tận tâm ở cùng chị. Tư Tư lớn lên với chị anh, ngược lại cũng bởi vì vậy mà trở nên nhu thuận mà lại chậm rì.”

“Năm ngoái, thân thể chị đã hoàn toàn không chống đỡ được nữa, Tư Tư liền được anh mang theo. Sau đó, tám tháng chị qua đời.” Hắn nói đến nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Mục Liên Hạ có thể cảm nhận được sự bi thương của hắn.

Theo lúc Tống An Hoài và Tống An Tùy ở chung mà xem, hai anh em không phải quan hệ không tốt, nhưng lại không gần gũi được. Phần lớn tình thân của Tống An Hoài đều dành lên người chị hắn, sau này là Tư Tư, với Tống An Tùy có lẽ là vì từ nhỏ không có cơ hội sống chung, không gần gũi được.

Mục Liên Hạ xoa lòng bàn tay hắn: “Chị nhất định hi vọng anh sống tốt, hi vọng Tư Tư sống tốt, hi vọng người chị để ý đều sống tốt.”

Tống An Hoài ừ một tiếng, cảm xúc có chút suy sụp: “Anh chỉ là không rõ, chị đến cùng là khi nào gặp được tên khốn đó, vì sao anh cái gì cũng không biết.”

Tên khốn… hẳn là nói ba của Tư Tư, nhưng người đàn ông không có trách nhiệm như thế, nói là tên khốn cũng nhẹ rồi.

Mục Liên Hạ để lại một nụ hôn khẽ bên môi hắn: “Còn em ở đây, không có việc gì.”

“Anh biết.” Tống An Hoài hôn lại cậu, tăng thêm chút nữa.

Nhưng mà nói thật, kỹ năng yêu đương của Tống An Hoài cao cấp hơn tốt thật! Vì sao luôn có cảm giác hắn sẽ không nói yêu đương? Cả chính cậu cũng cảm giác như vậy?

Mục Liên Hạ run môi lúc hôn, bị đối phương hôn càng thêm mãnh liệt, ngay cả hô hấp cũng bị cướp đoạt, rốt cuộc không còn năng lực ngẩn người nữa.

***

Năm nay không phải đại niên ba mươi (năm tháng 12 âm lịch có 30 ngày), hai mươi chín tháng chạp liền chuẩn bị ăn tết. Đồ trong nhà đã chuẩn bị đủ, ba người cũng rất ấm áp.

Sủi cảo là do ba người ra trận, cả Tư Tư cũng qua giúp đỡ, tuy rằng chỉ là có ý vậy thôi, cuối cùng là lấy nặn chơi.

Trình tự làm sủi cảo phần lớn đều phải dựa vào Mục Liên Hạ, cậu chuẩn bị hai loại nhân bánh là cải trắng và tôm, cùng nhau vẽ nên bầu không khí.

Mở TV, đang truyền hình và tối xuân. Hai người cùng nhau làm sủi cảo, bé con thì ở trên sô pha ngoan ngoãn xem TV.

Rất hạnh phúc.

Sủi cảo của Tống An Hoài có hình thù kỳ quái, sau đó mới tốt hơn, kết quả khi vào nồi thì biến thành canh rau. Sủi cảo của Tư Tư được Mục Liên Hạ gia công lần hai, thành quả cuối cùng còn dễ nhìn hơn của Tống An Hoài rất nhiều.

Chờ khi đón giao thừa, bạn nhỏ đã sớm không chống đỡ được mà đi ngủ, để lại hai người ỷ ôi trong phòng khách.

Sắp đến 0 giờ.

Bên ngoài pháo hoa nở rộ, trong lúc nhất thời đêm tối thiếu chút nữa sáng thành ban ngày.

Tiếng chuông vang lên, Mục Liên Hạ gần sát bên môi Tống An Hoài.

“Năm mới vui vẻ!”

“Năm mới vui vẻ…”

Gắn bó dây dưa, dần dần xâm nhập, bị hơi thở của đối phương vây quanh lẫn nhau, ai cũng không muốn rời đi trước, sau đó, nước chảy thành sông.

Năm mới, anh còn ở bên.

Muốn mãi cùng bên anh.

Có anh, thật tốt.

47.Nghĩ mà sợ

Thời gian qua nhanh chỉ trong nháy mắt.

Ngày sáu tháng giêng cùng đi du lịch về, sau đó không làm gì liền sắp khai giảng.

Mục Liên Hạ lên kế hoạch cho mình, mỗi ngày phải làm gì, trình tự tính chất mục tiêu vân vân và vân vân, toàn bộ đều có ý tưởng. Cậu có mục tiêu lâu dài cho tương lai, muốn nghiên cứu thật tốt bài chuyên ngành, cả tương lai trước kia cũng thiếu chút nữa quên mất, thẳng đến khi cậu đến nhà dì Lục.

Ban đầu khi dì Lục liên hệ cậu thì Mục Liên Hạ đang tính không qua ăn tết với dì Lục, cậu cho rằng Tống An Hoài sẽ đi ăn tết với người thân của mình, nhưng hắn không có. Nhưng khi cậu còn chưa nghĩ nên nói sao với dì Lục, dì Lục đã điện thoại qua, nói xin lỗi, tỏ vẻ cô được em gái ở nông thôn gọi về ăn Tết cùng.

Mục Liên Hạ xem như thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu không cậu thật sự không biết nên nói thế nào.

Mà giờ là ngày mười lăm tháng giêng, dì Lục vừa trở về. Mục Liên Hạ tính toán nửa ngày, mang theo chút quà tặng đi thăm cô.

Dì Lục thấy Mục Liên Hạ lại đây, có vẻ rất vui. Tinh thần mặt mày của cô bây giờ có vẻ rất không tệ, không còn suy sút như trước, ngược lại có tinh thần không ít, có lẽ đã bước ra khỏi nỗi khổ khi con trai rời đi.

Trong nháy mắt nhìn thấy cô, Mục Liên Hạ lại nghĩ tới tương lai trước kia của cậu.

Bảy năm, không, giờ chỉ còn sáu năm.

Trong nháy mắt ấy cậu thiếu chút nữa bị khủng hoảng bủa vây.

Cậu từng cảm thấy dù cho thật sự bảy năm sau rời đi lần nữa cậu cũng là nhặt không được thời gian bảy năm, không mệt, nhưng bây giờ, một khi nhớ tới mình có thể sẽ trải qua cái chết như đời trước lần nữa… Mục Liên Hạ cảm thấy trái tim mình cũng sắp bị bóp chặt.

Khi bạn chỉ có hai bàn tay trắng, bạn không sợ hãi; nhưng khi bạn có được càng nhiều, bạn càng sợ hãi mất đi.

Nhìn thấy sắc mặt của Mục Liên Hạ nháy mắt trắng bệch, dì Lục cũng hoảng sợ.

“Mau vào mau vào, con làm sao vậy? Qua đây nằm lát đi!” Dì Lục kéo tay cậu vào phòng.

“Con không sao, ” Mục Liên Hạ lắc đầu, miễn cưỡng cười cười với cô, “Có lẽ hôm qua ngủ không được, không sao.”

“Vậy con qua đây ngủ một giấc, ” Dì Lục cau mày, “Mặc kệ thế nào thì thân thể vẫn quan trọng hơn.”

Không nói nổi dì Lục, Mục Liên Hạ bị dì Lục cởi áo khoác nhét vào trong ổ chăn đã trải xong.

Thật ra hôm qua cậu ngủ cũng không tính muộn. Tống An Hoài sau khi khai trai cũng không phải không quan tâm cậu nữa, khi dây dưa với nhau thì Mục Liên Hạ mừng rỡ phối hợp, rất hài hòa, cậu chỉ là bỗng nhiên bị mình dọa.

Nhưng mà, nếu cậu rời đi là kết quả tất nhiên thì sao? Nếu cậu rời đi, vậy thì sẽ có người khác đứng bên Tống An Hoài, Tư Tư cũng tốt Lý Thụy Phong cũng tốt những người bạn khác của cậu cũng tốt, cuối cùng rồi cũng dần dần quên cậu, Mục Liên Hạ cậu cuối cùng cũng chỉ là một đoạn hồi ức ngắn hay chỉ là một dấu hiệu…

Trong đầu cậu quay quanh đủ thứ, không biết làm sao đã ngủ trong ổ chăn ấm áp, sau đó bị ác mộng bừng tỉnh. Cậu thậm chí không nhớ được nội dung của cơn ác mộng, nhưng còn nhớ rõ loại khủng hoảng này.

Cậu theo bản năng lấy di động ra, ngón tay để trên phím tắt gọi cho Tống An Hoài hồi lâu, cuối cùng lại gọi cho Mục Khả Hân.

Bên kia nhận điện thoại rất nhanh, thanh âm nghe vào tai còn có chút kinh hỉ: “Liên Hạ?”

Mục Liên Hạ rất ít khi trực tiếp liên hệ với Mục Khả Hân, mà lúc trước liên hệ nhiều nhất cũng chỉ là mấy tin nhắn ngày lễ. Mục Liên Hạ tuy rằng không có cảm tình không tốt với Mục Khả Hân, nhưng hoàn toàn không gần gũi được. Cậu hi vọng cô sống tốt, nhưng không muốn mình tham dự vào.

Cậu cầm di động siết chặt: “Chị gần đây tốt chứ?”

“Chị rất tốt, ” Mục Khả Hân thanh âm nhẹ nhàng, “Quãng thời gian này rất tốt. Không có ai mắng chị là đồ lỗ tiền muốn chị làm cái này làm cái kia, mẹ có lẽ đã hoàn toàn quên chị rồi. Mẹ nhiều lắm chỉ nhớ rõ chị đi học bên ngoài, nhưng chị ở trường nào mẹ mà không tra thì sẽ không biết… Mẹ chỉ coi Mục Khả Kiệt là con của mình mà thôi.”

Cô tuy nói vậy, nhưng vẫn để ý đến cha mẹ mình đi…

Mục Liên Hạ bỗng nhiên, cũng nhớ cha mẹ.

Khi cha mẹ cậu đi thì cậu vẫn còn nhỏ, cũng ồn ào muốn ba mẹ qua, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có chính cậu, sau này cậu cũng quen không nhớ tới ba mẹ nữa, như vậy thì cậu còn có thể nhẹ nhõm không ít. Nhưng trong nháy mắt ấy, những kí ức được chôn rất sâu trong trí nhớ ập vào trong đầu.

Nói với Mục Khả Hân mấy câu, cậu cúp điện thoại, sau đó lập tức gọi cho Tống An Hoài: “Anh ở đâu?”

“Anh ở công ty… Em làm sao vậy?” Nghe ra cảm xúc không quá tốt trong giọng Mục Liên Hạ, Tống An Hoài trong nháy mắt cũng có chút căng thẳng.

“Em đi tìm anh.” Mục Liên Hạ nói xong câu đó liền cúp, sau đó đứng dậy dọn đồ đi tạm biệt dì Lục. Khi cậu mở cửa phòng thì dì Lục đang vừa xem kinh kịch vừa đan áo len, nhìn thấy Mục Liên Hạ đi ra thì lập tức đứng lên: “Ngủ ngon? Sắc mặt con còn không tốt, có muốn đến bệnh viện xem không?”

Sắc mặt Mục Liên Hạ đúng là không tốt, nhưng đến bệnh viện thì ngược lại không cần thiết. Cậu từ chối ý tốt của Lục, sau đó tạm biệt. Dì Lục đưa cậu ra cửa, rồi nói chút về chuyện của mình: “Em gái dì không yên lòng cho dì, bảo dì qua ở cùng em ấy. Em rể của dì cũng đã mất, hai người ở cùng ngược lại còn có thể làm bạn. Dì lần này về lấy đồ, sau này có lẽ sẽ không trở về. Chìa khóa này con cứ cầm, không có chỗ đi thì cứ đến nơi này.”

“Không được!” Mục Liên Hạ vội vàng từ chối, “Dì lấy cho thuê cũng được mà…”

“Không được, ” Dì Lục lắc đầu, “Dì tin con, vừa lúc coi như là để con trông nhà giùm.”

Mục Liên Hạ đưa đẩy vài lần, sau khi dì Lục xoắn tay áo trừng cậu thì mới yên lặng nhận chìa khóa. Dù sao… dì Lục tin cậu như vậy, cũng không thể để dì tin lầm người.

Sau khi tạm biệt dì Lục thì cậu ra ngoài bắt xe đến chỗ Tống An Hoài.

Cậu rất ít khi bắt xe, bởi vì luôn cho rằng thời gian không gấp gáp, nên cũng không cần bắt xe. Nhưng bây giờ không giống, cậu chưa bao giờ bức thiết muốn gặp Tống An Hoài như vậy.

Muốn gặp anh ấy.

Bây giờ công ty này còn nhỏ, chỗ tiếp tân lại quen cậu, cậu không bị ngăn cản liền lập tức vào thang máy tìm Tống An Hoài. Chờ khi cậu thở hổn hển đẩy cửa ra, Tống An Hoài thật sự bị hoảng sợ.

Hắn kéo ghế dựa ra đứng dậy đi tới: “Em sao vậy?”

Mới ra khỏi bàn liền bị Mục Liên Hạ nhào tới ôm eo.

Tống An Hoài hôn hôn đỉnh đầu cậu, một tay đè lại vai cậu một tay cũng vòng qua eo cậu: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì?”

Mục Liên Hạ không nói chuyện, ở trong lòng hắn hấp thu độ ấm mình cần.

“Liên Hạ?”

Mục Liên Hạ chôn đầu trong lòng Tống An Hoài, thanh âm vừa nhỏ vừa có chút không rõ ràng: “Em…”

“Hửm?”

“Em muốn về nhà…”

“Được, chúng ta về nhà.”

“Không phải…” Mục Liên Hạ nghe thấy thanh âm trầm ổn của hắn, nước mắt thiếu chút nữa liền rơi xuống, “Em muốn về Phụ Sa… Em nhớ ba mẹ em…”

“Chúng ta trở về, ” Giọng điệu Tống An Hoài không thay đổi, vẫn trầm tĩnh ổn trọng, “Anh và em.”

Mục Liên Hạ thẳng người, tay không buông lỏng, nhìn thẳng vào mắt đối phương: “Thật?”

“Ừm, để anh xử lý chuyện trong quãng thời gian này trước, Phụ Sa xa mang theo Tư Tư cũng không tiện, anh đưa nó qua chỗ anh trai anh, em cũng sửa sang đồ của mình chút đi, có gì muốn mang thì mang, hai ngày nữa chúng ta liền đi.” Tống An Hoài nói đâu vào đấy, “Nhưng vừa khai giảng liền xin nghỉ cũng không dễ xin, không xin được thì nói với anh, anh giúp em.”

Mục Liên Hạ nhìn chằm chằm môi Tống An Hoài khép mở, dùng sức dán lên.

Buông ra, biểu tình cậu có chút không được tự nhiên, khóe miệng giơ lên nhưng môi lại mím, nước mắt rốt cuộc nhịn không được rơi xuống.

“Tống An Hoài, em có nói qua, là em yêu anh chưa?” Cậu trừng mắt nhìn cố gắng nháy mắt để nước mắt rơi xuống.

Tống An Hoài nâng tay lau nước mắt trong suốt từ hốc mắt cậu trượt xuống: “Vậy anh có từng nói với em, anh đã sớm yêu em chưa?”

Vẻ mặt của Mục Liên Hạ bây giờ tựa khóc tựa cười, cậu khụt khịt mũi, lại đưa môi mình lên.

Em yêu anh.

Không muốn rời khỏi anh, vừa nghĩ tới có thể sẽ tách ra, quả thực ngay cả thở cũng thấy khó.

Sao anh lại quan trọng thế chứ?

Thật vui, em trở về, quen biết anh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s