[DSƯN] Chương 50 — 51

50.Ảnh chụp

Khi về Song Hòe đã qua hơn một tuần, lúc đến đón Tư Tư thì đôi mắt nhỏ u oán kia cũng sắp thực thể hóa: “Anh Mục, anh đi chơi với cậu mà không cho em đi theo…”

Mục Liên Hạ bật cười, xoa mũi bé: “Tụi anh không phải đi chơi nhé.”

Tư Tư túm góc áo Mục Liên Hạ: “Không phải đi chơi à?”

“Anh muốn về nhà mình làm vài chuyện, cậu đi chung với anh, bởi vì Tư Tư còn phải tới trường mầm non mà, đương nhiên không thể đi rồi em nói sao nè?”

Tư Tư thấy anh nói rất có lý nên bé cũng không biết nói gì cho phải.

Sau khi tạm biệt nhà Tống An Tùy thì cùng Tống An Hoài về nhà, một tuần không có ai ở, Mục Liên Hạ có chút bệnh sạch sẽ đành phải xắn tay áo bắt đầu làm việc, Tư Tư cũng chạy tới chạy lui đưa giẻ lau linh tinh. Mục Liên Hạ mỉm cười, đây chính là cảm giác của gia đình.

Từ sau khi Tống An Hoài nói những lời đó trước mặt bạn bè của Mục Liên Hạ, Mục Liên Hạ cảm thấy mình chẳng còn khúc mắc nào cả, cậu tin tưởng Tống An Hoài, tựa như đối phương cũng tin tưởng cậu.

Thời gian trôi nhanh, hôm tiết Thanh Minh Mục Liên Hạ còn cùng Tống An Hoài mang theo Tư Tư đi thăm chị và cha mẹ Tống An Hoài, đương nhiên, là thăm mộ.

Sau khi Tống An Nhu qua đời cũng không làm tang lễ gì cả.

Cô từ nhỏ đã bởi vì thân thể không tốt nên rất ít khi đi ra ngoài, thậm chí còn vì thân thể mà bỏ lỡ đại học —— dù cho cô có thành tích vô cùng nổi trội xuất sắc —— hơn nữa bạn bè cũng rất ít, cho nên khi đó Tống An Hoài mới không rõ, cha của Tư Tư đến cùng là xuất hiện như thế nào.

Tính cách Tống An Nhu nhìn như dịu dàng nhưng rất kiên trì, cô dặn trừ người trong nhà thì đừng nói tin cô chết cho ai khác, không cần lễ tang, thậm chí cũng không cần mấy thứ truyền thống. Cô từ lâu đã biết là sẽ có ngày này, cả bia mộ cũng là tự mình chọn lựa, bảo đứa em trai Tống An Hoài đáp ứng cô, sau khi chôn cất tro cốt cô xong, chỉ cần nhớ rõ là còn người chị này là được.

Tống An Hoài đương nhiên không làm được, nhưng hắn vẫn đáp ứng phần lớn yêu cầu của Tống An Nhu, mà tiết Thanh Minh thì hắn không thể không đến.

Mục Liên Hạ cũng là lần đầu tiên đi đến nơi này. Cậu nhìn Tống An Hoài im lặng và Tư Tư ngây thơ, có đôi chút buồn.

Người phụ nữ trên hình cười dịu dàng, khuôn mặt xinh đẹp trẻ tuổi khiến Mục Liên Hạ xót xa.

Tống An Hoài năm nay xem như hai mươi sáu, chị Tống An Hoài – Tống An Nhu lớn hơn Tống An Hoài mười tuổi, năm trước vì bệnh qua đời, cũng đã nói rõ khi cô qua đời thì chỉ mới ba mươi lăm tuổi.

Ba mươi lăm tuổi, thật sự rất trẻ.

Tư Tư còn có chút ngây thơ với cái chết. Trước đây bé luôn ở cùng mẹ, mấy năm trước cơ thể của Tống An Nhu không chống đỡ được nữa nên bắt đầu sống chung với cậu. Bé cũng đã quen việc rất lâu mới có thể gặp mẹ một lần rồi. Bé mơ hồ biết rằng không thể gặp mẹ được nữa, nhưng khái niệm này vẫn còn chưa quá rõ.

Bé nhìn bia mộ một lát, đọc chữ trên bia mộ một lần, sau đó ngẩng đầu nhìn Tống An Hoài: “Cậu ơi, mẹ tính ở luôn bên đó không về gặp con nữa rồi ạ?”

Tống An Hoài ngồi xuống, cầm tay Tư Tư: “Không phải, mẹ luôn ở bên cạnh con, chỉ là con không thấy mẹ mà thôi.”

Tư Tư mếu máo: “Cậu nói dối, lần trước còn nói với con là mẹ đi đến một nơi rất xa rất xa nữa…”

Bé luôn nhớ rõ.

Tống An Hoài sửng sốt một chút, nụ cười cố ý hiện lên vì Tư Tư đã biến mất. Hắn mím môi, lại nhéo tay nhỏ của Tư Tư: “Cậu không lừa con, lúc trước mẹ đi đến một nơi rất xa rất xa, nhưng mẹ yêu con, không yên lòng vì con, sau đó quay về gặp con, đáng tiếc Tư Tư con không nhìn thấy mẹ.”

Dáng vẻ Tư Tư rất ủy khuất: “Vì sao con không nhìn thấy… Mẹ ơi mẹ ở đâu vậy cậu nói là con không nhìn thấy mẹ…”

“Bởi vì con còn quá nhỏ, cho nên không nhìn thấy mẹ, chờ con trưởng thành thì hiểu.” Tống An Hoài ngưng mắt nhìn mặt Tư Tư, cuối cùng vẫn dùng cách nói vạn năng này.

Hắn còn chưa muốn, giải thích cho Tư Tư cái gì là chết đại biểu cho rời đi.

Mục Liên Hạ không xen vào, cậu chỉ đứng sau hai cậu cháu, cuối cùng cho họ một cái ôm.

Thanh Minh cậu không thể về thăm cha mẹ, nhưng tối hôm đó cậu ngồi ở cửa sổ chăm chú nhìn bầu trời đầy sao.

Tống An Hoài có lẽ hiểu vì sao cảm xúc cậu lại suy sụp, nghiêm túc nói với cậu nếu cần thì có thể về Phụ Sa một chuyến. Nhưng Mục Liên Hạ lắc đầu: “Không được… Họ đã biến thành vì sao trên trời bảo vệ em rồi… Ừm, còn nơi này nữa.”

Cậu đầu tiên là mỉm cười chỉ chỉ bầu trời, sau đó lại mở lòng bàn tay ra.

Lúc trước khi đến Song Hòe học, cậu có mang theo đồ của mình đi, nhưng thật sự không thể mang hết toàn bộ.

Lần đó khi cậu về Phụ Sa vẫn đến chỗ của Lý Tố Anh một chuyến, lấy album ảnh của cha mẹ.

Di vật mà cha mẹ để lại cho cậu thật ra cũng không nhiều. Quần áo đồ dùng thường ngày linh tinh không thích hợp dùng để hoài niệm, đồ dùng trong nhà tiền tài vật chất chẳng là gì cả. Khi đó cậu vẫn còn nhỏ, cũng không nhớ được mấy thứ có ý nghĩa chân chính. Lần này khi về vừa lúc có Mục Thành ở đó, tiện hơn rất nhiều. Cậu mang đi album ảnh thuộc về cậu và cha mẹ, còn có “Tam kim” kiểu cũ —— là ba Mục chuẩn bị khi xin cưới Hạ Hinh Hoa. Tuy rằng kiểu dáng xấu chút, nhưng sức nặng mười phần. Nếu không nhờ Mục Thành giữ… Cậu có thể thật sự không thấy được nữa. Mấy thứ này tốt xấu gì cũng đáng giá trên vạn, đời trước cậu không thấy chắc chắn là đã bị Lý Tố Anh lấy đi.

Sau khi cậu lấy được album ảnh và đồ vật, rồi quay về Song Hòe thì cậu liền đi đặt làm một chiếc đồng hồ bỏ túi, mà mặt đồng hồ của đồng hồ bỏ túi chính là ảnh của cậu mới sinh ra không lâu, cha mẹ đang ôm cậu. Mục Tín và Hạ Hinh Hoa trên ảnh dán mặt rất gần, cười rạng rỡ, mà Mục Liên Hạ nho nhỏ được nâng ở trước người thì đang oa oa khóc lớn.

Nhưng mà, bức ảnh này lại có một bầu không khí ấm áp đến thế.

Bây giờ cậu thường mang theo đồng hồ bỏ túi này bên người, buổi tối dùng nó để nhớ về cha mẹ.

Tống An Hoài có lẽ không nghĩ tới Mục Liên Hạ lại dùng cách nói người lớn lừa gạt trẻ con đó, nhưng vẫn cười, nói với Mục Liên Hạ: “Ừm, họ ở trên trời nhìn em, nhất định muốn em sống thật tốt.”

Mục Liên Hạ thuận tiện dựa vào người hắn: “Vậy anh phải tốt với em chút đó, không thì ba mẹ em liền đi tìm anh đòi công đạo cho em đấy.”

Tống An Hoài ai u một tiếng: “Anh nhất định phải tốt với em rồi.”

Sau đó ai cũng không nói gì nữa, thẳng đến khi Mục Liên Hạ cảm thấy mệt mỏi, đứng dậy chuẩn bị đi rửa mặt.

Cậu vừa đứng lên, Tống An Hoài hơi chần chờ mở miệng: “Liên Hạ…”

“Hửm?”

“Em có biết người thân bên mẹ em không?”

Mục Liên Hạ sửng sốt, lắc đầu: “Em chưa từng nghe ba mẹ em nói qua. Trong ấn tượng của em thì mẹ em chưa từng liên hệ với nhà mẹ qua… Em cũng không biết em có ông ngoại bà ngoại gì không nữa…”

Tống An Hoài nhăn mi.

“Mẹ em… có phải họ Hạ không?”

51.Mẹ

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tống An Hoài, Mục Liên Hạ có loại cảm giác không yên.

Cậu ngây ngốc gật đầu: “Mẹ em họ Hạ… Ban đầu khi đặt tên cho em chính là vì ba em họ Mục mẹ em họ Hạ, sau đó bởi vì em là con trai nên không dùng ‘ái’ ‘luyến’ gì được, nên mới dùng từ ‘Liên’ đồng âm. Trước đây mẹ em có nói với em qua.”

Bởi vì đây là chuyện về tên của cậu, còn chứng minh quan hệ của cha mẹ rất tốt, cho nên Mục Liên Hạ vẫn nhớ rõ.

Tống An Hoài mặt nghiêm nghị. Hắn nắm tay Mục Liên Hạ kéo cậu đến bên người mình để cậu ngồi xuống sát mình: “Em gặp qua Hạ Đình Ngọc, cậu ta họ Hạ.”

Mục Liên Hạ phút chốc trừng lớn mắt.

“Cô của cậu ta mất tích vào hai mươi năm trước.” Tống An Hoài nói.

***

Sau khi ngày nghỉ Thanh Minh chấm dứt trở về trường học Mục Liên Hạ vẫn còn có chút hoảng hốt.

Ngày nghỉ Thanh Minh chỉ có ba ngày, đám bạn cùng phòng của cậu cũng không về nhà, nhưng đều là tự hoạt động chứ không đi chơi cùng với nhau, lúc về phòng ngủ cũng còn có chút hưng phấn, kể cả Triệu Tài Văn không ra ngoài chơi —— cậu ta mới giành được một giải thưởng thi đua, đặc biệt thỏa mãn.

Mà Mục Liên Hạ đang hoảng hốt, mọi người trong phòng ngủ đều nhìn ra. Gì khác không nói, Mục Liên Hạ bình thường rời giường đầu tiên nhưng lần này lại còn chưa tỉnh trong khi mấy người khác đang luống cuống tay chân nhảy dựng từ trên giường.

Vương Thiên Hậu hoảng sợ. Hắn một tay túm quần áo một tay kéo chăn Mục Liên Hạ: “Liên Hạ! Liên Hạ dậy đi muộn rồi!”

Mục Liên Hạ hôm qua ngủ không ngon, hình như cậu đã mơ một giấc mơ nhưng hoàn toàn không nhớ nổi, cả người mệt mỏi đòi mạng, nếu không nhờ Vương Thiên Hậu trực tiếp dùng tay vừa rửa xong còn mang theo hơi lạnh đụng vào Mục Liên Hạ thì cậu vẫn còn chưa tỉnh lại.

“Mục Liên Hạ cậu dậy nhanh đi! Cậu không sao chứ?” Chu Tử Ngọc cũng bắt đầu lo lắng.

Mục Liên Hạ mơ màng từ trên giường ngồi dậy, sau đó theo bản năng cầm di động nhìn thoáng qua, nháy mắt tỉnh táo —— bảy giờ bốn mươi bảy, còn hơn mười phút nữa là vào học.

Bạn cùng phòng bình thường giờ này hẳn đã đi rồi nhưng vẫn còn nhìn cậu: “Không sao chứ? Hôm nay không thoải mái thì đừng đi học? Tôi xin phép cho cậu.”

Mục Liên Hạ chịu đựng đầu hơi choáng: “Không sao không cần, tôi không sao.”

Vương Thiên Hậu vẫn có chút lo lắng, nhưng thật sự không kịp giờ nữa rồi. Hắn dặn dò nếu có chuyện thì gọi điện cho mình liền chạy. Mục Liên Hạ biết lần này mình nhất định đến muộn, ngồi trên giường một lát, mới xuống giường rửa mặt tựa như nháy mắt về hồn.

Học đại học lâu như vậy, Mục Liên Hạ lần đầu tiên đến muộn.

À không, là đi học lâu như vậy, cậu lần đầu tiên đến muộn.

Mục Liên Hạ luôn là một học sinh ngoan, lần này tuy rằng đến muộn nhưng vẻ mặt hoảng hốt khiến giáo sư chẳng những không giận mà còn có chút lo lắng —— cho dù là đại học, giáo viên vẫn bất công với học sinh giỏi.

“Không cần về nghỉ ngơi?”

“Không cần thưa giáo sư, ” Mục Liên Hạ cười cười, “Rất xin lỗi vì đã đến muộn… Em không sao.”

Nhưng cậu chẳng hề không sao, tiết này cậu hoàn toàn nghe không lọt, thường thường hoảng hốt vài giây.

Hôm qua… cũng không như vậy.

Đồng thời, thông qua lần hoảng hốt này, cậu bỗng nhiên lại nhớ tới.

Cậu nhớ rõ trước đây cậu có hỏi mẹ hồi nhỏ mẹ thế nào… Nhưng mẹ chọt cái mũi nhỏ của cậu, cười tủm tỉm: “Ai nha đừng làm khó dễ mẹ nữa, mẹ chẳng nhớ rõ gì cả…”

Thím cũng có nói qua chuyện này: “Mẹ mày lai lịch không rõ mà còn gặp được người hiền lành như anh cả!”

Hơn nữa tối hôm trước Tống An Hoài nói với cậu —— cô của Hạ Đình Ngọc cũng tên là Hạ Hinh Hoa, hai mươi năm trước bị bắt cóc, trên đường cô thành công chạy trốn, nhưng lại không còn tin tức. Lần trước hắn đi Phụ Sa cũng là vì chuyện này… Bởi vì có người nói đã gặp qua người có bề ngoài rất giống Hạ Hinh Hoa ở Phụ Sa, Hạ Đình Ngọc lần đó cũng là vì có việc nên mới nhờ Tống An Hoài đến Phụ Sa xem xem.

Kết quả là Tống An Hoài không tìm thấy tin của Hạ Hinh Hoa, ngược lại là khi chuẩn bị trở về thì phát hiện ví tiền thậm chí di động của mình đều bị trộm, tất cả giấy chứng nhận tiền bạc kể cả vé xe cũng mất, khổ nhất là hắn không biết ai ở Phụ Sa cả, quả nhiên là nhà dột gặp mưa suốt đêm, may mà gặp được Mục Liên Hạ.

Thế nhưng nếu người nói đã gặp Hạ Hinh Hoa ở Phụ Sa là nói thật thì sao?

Bởi vì Hạ Hinh Hoa và Mục Tín ngoài ý muốn qua đời vào hơn mười năm trước, tự nhiên là có tìm cũng không tìm được; mà Mục Liên Hạ, chính là con của Hạ Hinh Hoa.

Nhưng Mục Liên Hạ không muốn thừa nhận chuyện này.

Cậu không muốn, cũng trực tiếp nói với Tống An Hoài là không có khả năng.

Tống An Hoài không nói gì, hắn tôn trọng suy nghĩ của Mục Liên Hạ. Chẳng sợ mẹ của Mục Liên Hạ có thể đúng là đứa con gái mất tích mà nhà Hạ Đình Ngọc luôn luôn tìm kiếm, dưới tình huống bây giờ hắn sẽ để ý đến suy nghĩ của Mục Liên Hạ.

Tối hôm đó Mục Liên Hạ gần như không ngủ, Tống An Hoài ôm cậu có lẽ cũng biết cậu ngủ không được, nhưng cuối cùng cũng bởi vì quá mệt mỏi mà ngủ đi, sau đó thì đêm qua Mục Liên Hạ không nhịn được mà ngủ mất, kết quả là mơ một giấc mơ không biết nội dung.

Cậu cũng cảm thấy, giấc mơ này có thể thật sự liên quan đến mẹ.

Mà ở trên lớp, Mục Liên Hạ lần đầu tiên ngẩn người dường như lại nằm mơ, còn mơ thấy cha mẹ đã mất.

Dáng vẻ của cha mẹ từng mờ nhòa trong kí ức cậu, nhưng vì tháng trước cậu đã dần dần nhớ lại quá khứ khắc sâu trong kí ức mình, giờ đây họ xuất hiện trước mắt cậu giống hệt như trong trí nhớ.

Hạ Hinh Hoa bước lên liền cho Mục Liên Hạ đang luống cuống tay chân một cái ôm thật sâu: “Hạ Hạ con đã lớn đến vậy rồi…”

Mục Liên Hạ mở miệng, thiếu chút nữa cả tiếng cũng không phát ra.

Cậu cứng còng một lát, sau đó hưởng thụ, cũng vươn tay vòng qua eo mẹ.

“Mẹ, mẹ ơi…” Cậu có phần chần chờ nỉ non.

Hạ Hinh Hoa ôm chặt cậu: “Ngoan, ngoan…”

Mục Liên Hạ cũng ôm lấy mẹ, một tay ôm lấy mẹ, một tay còn lại thì cầm tay cha đưa qua.

Là họ… Cậu thiếu chút nữa rơi nước mắt vui mừng.

Đây là mơ… Mục Liên Hạ biết, nhưng giờ khắc này, cậu chỉ hi vọng giấc mơ này có thể kéo dài vô hạn.

Qua rất lâu, Hạ Hinh Hoa buông lỏng tay ra, Mục Tín đánh giá cậu từ trên xuống dưới, dùng sức vỗ vỗ vai cậu: “Nhóc con, dáng vẻ không tệ.”

Mục Liên Hạ cười có chút ngại ngùng.

Sau đó, cậu chợt mở mắt khi tiếng chuông tan học vang lên, nước mắt trượt xuống.

Cậu nhớ rồi.

Trước đây cậu quấn lấy mẹ hỏi qua rất nhiều chuyện, về ông bà ngoại cũng qua đời như ông bà nội hay sao? Về mình đến từ đâu? Về ba mẹ quen biết thế nào? Mà mẹ cũng không qua loa với cậu, nghiêm túc nói với cậu.

“A nha mẹ thật sự không biết nữa… Hạ Hạ có ba mẹ, nhưng mẹ thì đã quên rồi.”

“Ừm… Lúc đó ba con còn làm tài xế con biết không? Thật ra mẹ cũng không rõ nữa, ba con nói là ba đang lái xe, mẹ liền nhảy ra từ trong một khu rừng vừa lúc ở trước xe ba, ba nếu mà không phanh xe kịp thì con đã không có mẹ rồi! Ai cục cưng con đừng khóc nữa mẹ ở đây mà!”

“Mẹ đầu tiên mở mắt nhìn thấy là ba con trong bệnh viện đó, ba con rất chật vật, tóc tai lộn xộn, bên cạnh còn có chú cảnh sát ở cùng với ba. Thấy mẹ tỉnh thì không ngừng nhờ mẹ nói với chú cảnh sát là không phải ba đụng vào mẹ, kết quả mẹ vô tội nói với họ, a nha mẹ cái gì cũng không nhớ rõ, vẻ mặt đó của ba con a ha ha đúng là giống như trời sập vậy ha ha ha…”

“Con nói sao? Con không nhìn thấy mẹ là đã khóc rồi, mẹ đương nhiên cũng nhớ ba mẹ của mẹ chứ… Nhưng mẹ ngoài cái tên thì cái gì cũng chẳng nhớ rõ cả. Nếu không nhờ ba con thì mẹ ngay cả nhà cũng không có nữa. Ba con đúng là một người hiền lành, cứu mẹ còn nhận mẹ, cuối cùng mẹ chỉ phải lấy thân báo đáp thôi. Ai nha không phải chứ con sao lại khóc nữa rồi bé khóc nhè! Xem TV với mẹ xem nhiều rồi đi… Không có không có mẹ không có thích người khác mẹ thích nhất là hai cha con mà!”

“Nếu có cơ hội… vẫn muốn biết…”

Mục Liên Hạ ngồi trên chiếc ghế đã lạnh trong phòng học, sững sờ nhìn chằm chằm bảng đen đầy chữ viết.

Cậu cảm thấy nhiệt độ cơ thể của mình không quá bình thường, có thể là sốt thật rồi.

Nhưng cậu chỉ ngẩn ngơ, nỉ non.

“Mẹ…”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s