[DSƯN] Chương 52 — 53

52.Bị bệnh

“Mục Liên Hạ cậu sao vậy?”

Người phát hiện Mục Liên Hạ không ổn là bạn học ngồi cạnh cậu.

Tiết này là bài chuyên ngành, học chung với các sinh viên ngành Luật. Mục Liên Hạ bình thường làm việc khá nhanh, tan học là trực tiếp đến phòng học tiết sau, nhưng tiết này tan học rồi mà cậu vẫn không hề động đậy.

Mục Liên Hạ bởi vì tới chậm cho nên ngồi ở hàng cuối phòng, nếu không phải có bạn học ngồi cạnh cậu thì chắc còn chẳng ai phát hiện.

Đối phương có chút lo lắng, dù sao Mục Liên Hạ bình thường đều rất tốt, mọi người cũng coi cậu như bạn bè: “Hôm nay nếu không thoải mái thì đừng học nữa, tôi xin phép giùm cậu.”

Mục Liên Hạ xoa mắt, miễn cưỡng nở nụ cười với bạn học đang quan tâm cậu đây: “Không sao… Tôi thật sự không sao.”

“Cậu đừng cậy mạnh, sức khỏe quan trọng hơn, ” Đối phương có chút nghiêm túc, “Về ký túc xá nghỉ đi, chờ lát nữa gọi bạn cùng phòng của cậu bảo họ tan học thì mua thuốc giùm cậu.”

Mục Liên Hạ vốn muốn từ chối, nhưng bây giờ dù cho cậu có đến phòng học thì cũng chẳng nghe giảng được, cuối cùng mím môi gật gật đầu: “Vậy thì nhờ cậu… Tôi về trước.”

“Đi đi, ” Cậu ta phất phất tay, “Nhưng cậu tự về được chứ, có sao không?”

“Không yếu đến mức đó…” Mục Liên Hạ ho nhẹ một tiếng.

Trong phòng học rất nhanh chỉ còn lại mình cậu, cậu ngồi một lát trên chỗ ngồi, rồi đứng lên chuẩn bị về ký túc xá trong tiếng chuông vào học tiết sau.

Bây giờ cậu thấy… cậu thật sự cần nghỉ ngơi một lát.

Ký túc xá không có ai, Mục Liên Hạ mới về liền ném cặp lên bàn cả áo khoác cũng không cởi liền lên giường.

Giờ đang là đầu tháng tư, thời tiết đã ấm dần nhưng vẫn còn rất lạnh. Mục Liên Hạ nằm trên giường nhìn chằm chằm trần nha có chút cũ hồi lâu, sau đó mới tựa như chợt phản ứng lại, kéo chăn đắp mình.

Ngủ một giấc thôi.

Cậu nói với bản thân.

Ngủ một giấc, tỉnh dậy thì cái gì cũng tốt rồi.

Tiếc là cậu hoàn toàn không dậy nổi. Cậu không gọi cho đám bạn cùng phòng bảo họ mang đồ ăn thuốc thang giùm gì cả, chẳng sợ bình thường cậu để ý sức khỏe của mình nhưng lúc này lại không hề lo lắng. Khi về ký túc xá thì khoảng mười giờ, mà lúc cậu đang ngủ mơ màng, hình như có nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

Di động đặt ở bên gối, cậu theo bản năng nhận cuộc gọi. Nhưng đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm gì thì cậu chẳng hề biết, ngay cả việc ai gọi điện qua, cuối cùng có cúp máy hay chưa cậu cũng không biết.

Chờ khi cậu hơi phục hồi tinh thần, thì nhìn thấy Tống An Hoài, còn chỉ nhìn rõ nửa khuôn mặt.

Nói đúng hơn, là cậu bị Tống An Hoài đánh thức.

Trên trán đối phương lấm tấm mồ hôi, đôi mắt màu đậm nghiêm túc nhìn Mục Liên Hạ, cau mày: “Còn sức không?”

Mục Liên Hạ mở miệng, kết quả cổ họng đang đau bừng lên, cậu chỉ có thể phát ra tiếng suy yếu: “A…”

“Được rồi đừng nói nữa, ” Giọng điệu Tống An Hoài có chút trầm, “Có thể xuống không?”

Lúc này cậu mới phản ứng lại, mình đang ở ký túc xá không sai… Tống An Hoài bây giờ đang đứng ở dưới giường cậu.

Cậu ho khan một tiếng, nhịn đau ở cổ họng: “Em… làm sao?”

“Đừng nói, em sốt rồi, anh đưa em đến bệnh viện.” Tống An Hoài cắt đứt câu hỏi của Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ ngoan ngoãn nghe, cổ họng còn đang đau như lửa đốt, cậu đỡ cơ thể, kết quả trong nháy mắt đứng dậy thì đầu óc mê muội một trận lại ngã xuống.

“Không sao chứ!” Tống An Hoài có chút nóng nảy.

Mục Liên Hạ ngẩn ngơ lắc đầu, sau khi chuẩn bị một chút thì không còn chật vật như mới nãy nữa. Cậu cảm thấy tay chân mình rất yếu, nhưng vẫn chống xuống giường —— dù sao cậu nằm ở giường trên, giường hai tầng trong ký túc xá thật sự là người khác muốn giúp cũng chẳng giúp được.

Kết quả khi cậu xuống đến bước cuối cùng, vẫn không đứng vững mà lập tức ngã vào lòng Tống An Hoài ở đằng sau.

“Đi, đi bệnh viện.” Giọng Tống An Hoài hơi lạnh lùng. Hắn thuận tay cởi áo khoác của mình bọc lại Mục Liên Hạ, “Anh không gọi cho em, thì em không biết nói cho anh hả? Mới một ngày thôi, sao em lại không biết quan tâm bản thân như vậy?”

“Em…”

“Đừng nói nữa, cổ họng em đang đau không biết à?” Tống An Hoài lại cắt đứt cậu lần nữa.

Mục Liên Hạ không dám nói thêm, dưới Tống An Hoài giúp đỡ mà mang vào giày, sau đó mềm mềm tựa vào người đối phương rời khỏi ký túc xá.

Trên người cậu chẳng còn chút sức nào cả, nếu không có Tống An Hoài đỡ cậu thì có lẽ đã trực tiếp ngã xuống rồi.

“Có thể không?” Môi Tống An Hoài dán trên cái trán nóng bừng của Mục Liên Hạ, “Tại sao… nhiệt độ lại cao như vậy.”

Mục Liên Hạ cũng không biết, chỉ vô lực lắc đầu, cuối cùng khi vào xe cũng là nhờ Tống An Hoài ôm cậu vào.

Đợi đến bệnh viện, lần này Tống An Hoài càng thêm dứt khoát nên trực tiếp ôm công chúa cậu, khiến Mục Liên Hạ vốn đang kiệt sức thì nháy mắt hoảng loạn kêu lên, kết quả bị Tống An Hoài một tay vỗ mông: “Im lặng, giữ gìn cổ họng.”

Đăng ký rồi khám, may mà lúc này cũng không đông người, Mục Liên Hạ rất nhanh liền được chích nước biển dàn xếp trên giường ngủ —— còn là giường ngủ trong phòng bệnh đơn —— Tống An Hoài đi nộp tiền xong thì ngồi cạnh cậu: “Chuyện này có phức tạp vậy à? Thoáng cái liền nóng trong người như vậy…”

Mục Liên Hạ vẫn rất yếu, nhưng cậu rất nghiêm túc lắc đầu với Tống An Hoài.

Thật ra Mục Liên Hạ nghĩ gì… Cậu suy nghĩ đến khoảnh khắc đó đã nghĩ xong rồi.

Nếu theo pháp luật chắc chắn là cậu. Nếu… nếu là thật… vậy cậu thật sự rất khó chịu.

Hạ Đình Ngọc là ai cậu biết, nhà họ Hạ cũng là một gia đình rất rất giỏi… Nếu là thật, vậy Hạ Đình Ngọc chính là anh họ của cậu, cậu gặp khó khăn sau khi trưởng thành thì trên ý nghĩa mà nói đều là vì không có tiền, nếu nhà họ Hạ là nhà bên ngoại của cậu…

Nói không có cảm giác, là không có khả năng. Chẳng sợ cậu biết rõ đây là người khác, không phải cậu ; chẳng sợ cậu cũng biết rõ, nhưng bi kịch đời trước, ngọn nguồn mà nói là vì chính cậu.

Nhưng cậu thật sự… Có chút không thể tiếp nhận…

Tống An Hoài nhìn Mục Liên Hạ, lấy tay xoa đầu Mục Liên Hạ, năm ngón tay len vào giữa hàng tóc mềm mại của cậu, thở dài: “Em đừng suy nghĩ nhiều quá, không có gì đâu.”

Mục Liên Hạ dùng tay còn tự do nắm cái tay đang xuyên qua giữa hàng tóc kia, sau đó nhéo nhéo.

“Nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một giấc đi, ” Tống An Hoài cười với cậu, “Cũng không có việc gì, chủ yếu là bị cảm nóng trong người làm cổ họng bị nhiễm trùng, em nên chăm sóc bản thân thật tốt, không thôi hay là chuyển qua chỗ anh.”

Mục Liên Hạ tỏ vẻ cậu thiếu chút nữa trợn trắng mắt. Tuy rằng lần này là anh chăm sóc em không sai… Nhưng bình thường cũng đâu phải là anh chăm sóc em đâu.

Tống An Hoài có lẽ cũng nhìn ra lên án trong mắt Mục Liên Hạ, hắn ho nhẹ một tiếng, khẽ hôn một cái trên trán Mục Liên Hạ: “Không sao, ngủ đi, anh ở đây.”

Mục Liên Hạ dùng giọng mũi phát ra một tiếng ừ không thể nghe thấy, sau đó nhắm mắt lại.

Dù là trong lòng hay là trên thân thể, cậu đều rất mệt mỏi. Quãng thời gian đến bệnh viện đều là cậu cố chống đỡ, bây giờ yên lặng lại cậu rất nhanh liền ngủ, tay nắm Tống An Hoài cũng chậm rãi buông lỏng ra.

Tống An Hoài ngồi một lát, xác định Mục Liên Hạ đã ngủ, mới cẩn thận đứng dậy, không phát ra tiếng rời khỏi phòng bệnh, sau đó gọi điện thoại.

“Phắc lão Tống ơi là lão Tống tôi con mẹ nó sắp không đỡ nổi nữa rồi! Bà tôi muốn gặp cô nhỏ của tôi đến điên rồi này! Chú có thể nói cho tôi là ở đâu hay không hả!”

“Bây giờ chưa thể nói được.” Tống An Hoài đè thấp tiếng. Hắn vốn muốn chờ Mục Liên Hạ tự mình quyết định, nhưng nhìn phản ứng của cậu… Tống An Hoài cảm thấy nên chào hỏi với Hạ Đình Ngọc trước. Kết quả Hạ Đình Ngọc chẳng hề đáng tin chút nào cả.

“Tống! An! Hoài! Không còn anh em gì nữa!” Hạ Đình Ngọc sau khi nhận được tin thì không cẩn thận nói lỡ miệng, kết quả bây giờ đang bị người trong nhà làm cho sắp khóc.

“A, cậu nói sao?” Tống An Hoài dứt khoát lưu loát cúp điện thoại.

Hắn về lại phòng bệnh, nhìn Mục Liên Hạ nặng nề ngủ, cầm tay cậu. Hắn nhìn môi đối phương bởi vì thiếu nước mà có chút khô, chuẩn bị đi mua bình nước cho cậu.

Sau đó, hắn nghe thấy giọng nói khàn khàn thậm chí có chút mơ hồ không rõ của Mục Liên Hạ.

Dường như cậu đang gọi một cái tên…

53.Xuất phát

Khi Mục Liên Hạ tỉnh dậy thì đã là buổi chiều gần sập tối.

Bức màn đằng trước đã được kéo lại một cách tri kỷ, cậu không rõ sắc trời bên ngoài thế nào. Kim tiêm cắm trên tay đã được tháo xuống, trên mu bàn tay còn dán băng dùng cho y học. Mục Liên Hạ chịu đựng cơ thể có chút mềm nhũn nửa ngồi dậy dựa vào tường ở sau, rồi từ trong túi áo lấy di động ra chuẩn bị coi giờ.

… Được rồi, di động hết pin.

Khi cậu có chút thất vọng bỏ điện thoại vào túi, cửa được đẩy ra. Tống An Hoài xách một gói to đi vào: “Tỉnh?”

Mục Liên Hạ phát ra khí âm như tiếng ừ.

Tống An Hoài vươn tay ra sau Mục Liên Hạ, sờ sờ sau gáy của cậu, rồi cúi người xuống dùng đôi môi hơi lạnh chạm lên trán cậu.

“Giảm nhiệt rồi, không có gì.” Tống An Hoài gật gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, sau đó đưa gói to trong tay tới trước mặt Mục Liên Hạ, “Ăn chút cháo nhé?”

Mục Liên Hạ ngoan ngoãn gật đầu.

“Đợi anh đi, anh xin nghỉ giúp em.” Tống An Hoài ngồi ở bên giường nhìn Mục Liên Hạ chậm rãi húp cháo, “Hai hôm nay đừng đi học, nghỉ ngơi cho tốt.”

Mục Liên Hạ nuốt xuống một ngụm cháo, tiếp tục gật đầu.

“Ngoan, đừng để anh lo lắng.”

Mục Liên Hạ húp xong một chén cháo, cảm thấy cổ họng gần như dồn vào nhau lúc nãy đã dễ chịu đi rất nhiều, cậu ho khan một tiếng, dùng giọng không lớn nói chuyện: “Em biết đúng mực mà, anh yên tâm.”

Kết quả cậu vừa nói xong liền thấy Tống An Hoài trừng lớn mắt dáng vẻ nghiêm túc: “Em bảo anh sao mà yên tâm hả? Cổ họng không xong như vậy em còn nói nữa!”

Mục Liên Hạ bật cười, nhưng cậu vẫn nâng tay nghiêm túc làm một động tác kéo khóa ở ngoài miệng.

Ban đầu chỉ là bởi vì bị cảm nóng trong người dẫn đến phát bệnh, không tính là nghiêm trọng, sau khi nghỉ ngơi một buổi chiều thì đã khỏe hơn rất nhiều. Mục Liên Hạ húp cháo xong dọn dẹp đơn giản một chút liền đi theo Tống An Hoài, trên người còn khoác áo gió mà Tống An Hoài cố ý quay về mang cho cậu, bên trên thấp thoáng đều là mùi hương của Tống An Hoài, khiến cậu hết sức an tâm.

Ngồi trên ghế phụ, Mục Liên Hạ vừa khép áo gió vừa dùng khóe mắt lén liếc nhìn người đàn ông đang tập trung lái xe.

Chậc chậc, đẹp trai thật.

Nói… càng ngày càng dựa vào anh… làm sao đây? Chỉ hi vọng lần này sẽ không bị tổn thương nữa.

Cậu nhìn một lát, lại buông mắt.

Lúc trước cậu rất ít khi nằm mơ, nhưng mấy hôm nay lại luôn nằm mơ. Về một số chi tiết trước đây, về một số chuyện đời trước.

Có một số việc cậu chưa từng để ở trong lòng, tự nhiên là chưa từng nhớ kỹ qua. Nhưng có một số việc cậu chỉ cần nghe qua là đã có ấn tượng, cho nên cậu lại nhớ ra rồi.

Đời trước, cậu đã từng nghe nói qua chuyện này.

Khi đó cậu vừa phát hiện tình cảm của mình với Lô Quảng Hằng không như lúc đầu, bắt đầu chú ý chuyện của Lô Quảng Hằng, cũng vào lúc đó mà nghe thấy đối phương nói một câu.

Cái tên Lô Quảng Hằng đó đừng nhìn bề ngoài đẹp trai, tính cách không tệ, nhưng lại ngầm có tính cách tự phụ cho mình là đứng đầu. Lúc ấy hắn chỉ là nhướn mày lộ ra một nụ cười lạnh: “Thằng nhóc mà nhà họ Hạ tìm về nhìn là biết giả, cũng chỉ là để lừa bà cụ nhà sắp vào quan tài mà thôi.” Nhưng Mục Liên Hạ khi đó còn thấy hắn có quyết đoán, đẹp trai.

Giờ nghĩ lại… mình lúc đó mới là ngu ngốc.

Khi đến nhà Tống An Hoài thì không thấy Tư Tư đâu, Tống An Hoài bảo là đã để chị dâu đi đón. Tư Tư tuy rằng phần lớn đều ở chung với cậu nhỏ nhưng cũng rất quen thân với cậu lớn. Sức khỏe của Tư Tư không quá tốt, trời sinh thể chất yếu, bây giờ được điều dưỡng tốt cũng không dễ dàng, sức đề kháng còn có chút thấp, nếu không cẩn thận bị lây bệnh thì phiền toái.

Bệnh tới thì như núi đổ. Mục Liên Hạ đời này trở về còn chưa bị bệnh qua, kết quả lần này liền hung hăng dày vò cậu. Khó chịu liên tục, nếu nói là nghiêm trọng, thật ra cũng không nhiều, nhưng thật sự không hề nhẹ. Đừng nói đi sở luật sư, cả tuần cậu đều không đi học, thẳng đến cuối tuần mới không còn sốt nữa.

Tống An Hoài mấy hôm nay cũng bị cậu dày vò rất nhiều, đáy mắt một mảnh xanh đen. Hắn luôn luôn là người nghỉ ngơi có quy luật, mấy hôm nay cũng khá thảm, trừ thời gian công việc thì đều vây quanh Mục Liên Hạ.

Vì thế vào ngày đầu tiên bệnh nhân khỏi bệnh liền cho hắn một nụ hôn thật dài: “Vất vả anh rồi.”

Tống An Hoài đỡ trán cậu: “Khỏe chưa?”

Mục Liên Hạ cười với hắn, sau đó lười biếng duỗi người: “Hôm nay thật sự rất khỏe.”

“Vậy là tốt rồi, ” Tống An Hoài cười với cậu, “Đứng lên đi, mấy hôm nay nằm mãi cũng không sợ rỉ sắt.”

“Rỉ sắt thì anh phải cõng em đó!”

“Ừ, cõng em.” Tống An Hoài hôn trán cậu liền đi nấu cháo. Mấy ngày này tay nghề của người nào đó nhanh chóng tăng lên, kỹ năng chủ yếu là phát sáng trên việc nấu cháo —— tuy rằng có nấu cháo như thế nào cũng chỉ có một mùi vị.

Sau khi khỏi bệnh thì Mục Liên Hạ cũng không còn trốn tránh chuyện trước đây nữa —— đời trước cậu đã quen trốn tránh, đời này chỉ muốn có thể đối mặt hết tất cả. Dù không nói, hai người đều biết, Mục Liên Hạ lần này bị bệnh có liên quan đến chuyện này, gì khác không nói, nóng trong người… chắc chắn là vì chuyện này.

Mục Liên Hạ mặc dù coi như là cũng coi trọng chuyện này ở trong lòng, nhưng khi nói với Tống An Hoài thì cũng không quá nghiêm túc. Cậu đang húp cháo tình yêu mà Tống An Hoài nấu cho cậu, vừa thấy ngọt ngào trong lòng vừa thấy xót xa vì cháo chẳng có mùi vị. Khi chén sắp thấy đáy, cậu liếm liếm thìa: “Cái đó… mẹ em…”

Cậu còn chưa nói gì, Tống An Hoài đã nghiêm mặt trước: “Liên Hạ, anh phải nói trước với em.”

“A?” Mục Liên Hạ ngây ngốc mở miệng.

“Trước khi em quyết định, thì anh đã giúp em quyết định.” Tống An Hoài rất nghiêm túc mở miệng, “Em vì chuyện này mà bị bệnh thì tự nhiên là để ý, anh đã nói với Hạ Đình Ngọc.”

“Anh, anh có nói em không?” Mục Liên Hạ mở to hai mắt nhìn.

Tống An Hoài lắc đầu: “Anh chỉ nói là có thể có tin của cô nhỏ cậu ta, hơn nữa còn phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

Mục Liên Hạ lặng lẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm. Dù cho cậu có quyết tâm, nhưng hoàn toàn chưa chuẩn bị nên đi đối mặt như thế nào.

“Chưa nói là được…” Mục Liên Hạ mím môi, “Em còn chưa nghĩ kĩ phải làm gì nữa. Dù cho có thừa nhận… Hơn nữa, lỡ như thì sao? Lỡ như mẹ em không phải người họ tìm thì sao?”

“Cứ thuận theo tự nhiên là được, ” Tống An Hoài cười với cậu, “Em đừng nghĩ gì cả, thuận theo tự nhiên, chờ khi nào thấy có thể đối mặt rồi, thì lại nói.”

“… Hạ Đình Ngọc không phải bạn anh à?” Mục Liên Hạ nháy mắt mấy cái.

“Nhưng bây giờ em quan trọng hơn, ” Tống An Hoài cầm lấy chén rỗng của cậu đứng dậy chuẩn bị múc một chén cho cậu nữa, “Dù sao cậu ta cũng đã quen rồi.”

Mục Liên Hạ nháy mắt bật cười, sau đó yên lặng thắp một ngọn nến cho Hạ Đình Ngọc ở trong lòng.

***

Thứ hai thì Mục Liên Hạ đã hồi phục sức khỏe, sau đó đi học lại. Kết quả là mất tiết mấy ngày khiến cậu gần như mọi thời tiết đều ngâm mình trong thư viện, ngoại trừ thời gian phải đến sở luật sư, hoàn toàn không rãnh rỗi.

Bây giờ cậu cũng không đi làm công nữa, tiền lương mà Phương Tử Nghị và Hàn Bân cho cậu hai tháng đó gần như là trọn chức, giờ cũng đã gần một ngàn đồng, theo thực tập mà nói thì cũng là tiền lương khá cao, cậu không có nhiều chỗ tiêu tiền, bản thân cũng có chút tiết kiệm, đủ để chèo chống tiêu xài ở trường học. Mục Liên Hạ biết bọn Phương Tử Nghị đang quan tâm cậu, cậu cũng càng cố gắng trong công việc và học tập ở sở luật sư, cuối tuần ngâm mình ở sở luật sư cả ngày, làm hại Tống An Hoài cũng muốn đến trường bắt người.

Thời gian trôi nhanh, lập tức liền đến ngày quốc tế lao động.

Ngày quốc tế lao động cho nghỉ một tuần, chứ không phải nghỉ ba ngày. Kết quả là Mục Liên Hạ lại bắt đầu lên kế hoạch đi du lịch.

Thời tiết ngày quốc tế lao động không quá nóng, là thời gian tốt để đi du lịch, tuy rằng người ta cũng nghĩ như vậy, sẽ rất đông người.

Sau khi Mục Liên Hạ hỏi qua Tống An Hoài, kích động bắt đầu lên kế hoạch. Cậu tính đi biển chơi, đi cùng Tống An Hoài và Tư Tư.

Tư Tư sau khi biết cũng bắt đầu hoan hô: “Thiệt hả thiệt hả?”

Dù sao cũng là bạn nhỏ, bé cũng rất muốn đi chơi, bản tính trẻ con.

Mục Liên Hạ chọt hai má non nớt của bé: “Em thuyết phục cậu đi rồi mình đi.”

“Đi đi đi đi!” Tư Tư nhào vào người cậu nhà mình, mở to mắt bán manh: “Mình đi Ngọc Hải chơi nha!”

Tống An Hoài vươn tay ôm bé: “Rồi, nghe con, mình đi chơi.”

Mục Liên Hạ nhìn hai người, cười cong mắt.

Ngọc Hải à… Cậu đã từng muốn đi nhưng không đi được, cũng bởi vậy mà cậu còn nhớ đến vài chuyện.

Ừm, là nơi tốt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s