[DSƯN] Chương 56 — 57

56.Suy nghĩ

Chưa đến bốn giờ chiều thời gian cũng được cho là sớm, nhưng điện thoại vang rất lâu thì mới được nhận, đầu bên kia truyền đến giọng mơ màng có chút buồn ngủ của Hàn Bân: “… Alo?”

“Anh Hàn, ” Nghĩ đến thói quen của Hàn Bân khi nghỉ là thích ngủ nhiều thậm chí còn ngủ hết nguyên một ngày, Mục Liên Hạ ho nhẹ một tiếng, “Em là Mục Liên Hạ.”

“Liên Hạ à…” Hàn Bân thoáng tỉnh táo, “Sao thế?”

“Em muốn hỏi anh chút việc, ” Mục Liên Hạ nói sơ tình huống hắn biết, “Bây giờ có lẽ là người phụ nữ đó đang bị uy hiếp, em có thể giúp gì được không?”

Hàn Bân ừ một tiếng: “Cậu sao lại gặp phải chuyện vậy chứ?”

Mục Liên Hạ cười khổ: “Em cũng không thể nhìn cô ấy chết trước mặt em.”

“Tình huống bây giờ cậu bảo cô ta báo cảnh sát một tiếng đi, có lẽ cô ta còn chưa báo, ” Hàn Bân bình tĩnh nói, “Ở Ngọc Hải đúng không? Tôi liên hệ giùm cậu, có người bạn làm viện trợ pháp luật bên đó, lát nữa tôi bảo cô ấy liên hệ em.”

“Dạ, được, cám ơn Hàn ca.” Mục Liên Hạ cảm thấy hơi thả lỏng, cúp điện thoại bên đây liền lấy điện thoại Tống An Hoài gọi qua, hỏi xem tình huống.

Nhà Lưu Phân coi như là nông dân trong vùng, từ lâu cô đã không ở nhà mẹ đẻ mà sống chung với nhà chồng, sống chung rất hòa hợp. Mà bởi vì hoàn cảnh gia đình không tốt, họ và thân thích gần như không liên hệ với nhau, nhất là vào ba năm trước khi đứa con nhà họ bị bệnh nặng, họ mượn một số tiền, kết quả vẫn không cứu được con. Sau khi đứa con qua đời, ông nội đứa bé bị bệnh ở động mạch vành cao huyết áp bệnh tiểu đường tất cả bệnh tật đều tìm đến, bà nội đứa bé cũng là thân thể hoàn toàn không thể chịu vất vả, Lưu Phân phải chăm sóc gia đình, ở quê cũng không thể trồng trọt, vì thế khi chồng Lưu Phân đi làm công, liền mang ba người đi cùng. Ông ấy theo giám sát công trình đã được một khoảng thời gian, luôn sống trong nội thành Ngọc Hải, một nhà bốn người đến Ngọc Hải thuê một căn nhà lều gần công trường sống nương tựa lẫn nhau.

Trụ cột gia đình chỉ có một mình chồng Lưu Phân, bởi vì cần phải chăm sóc hai cụ, Lưu Phân không thể ra ngoài làm việc, chỉ có thể làm ít đồ thủ công trợ cấp cho cuộc sống đôi chút. Kết quả, trong nhà mượn nợ bên ngoài còn chưa xong, lại xảy ra tai nạn, gia đình này đã mất hết.

Mục Liên Hạ nghe mà cũng có chút thổn thức. Gia đình đang tốt lại luôn gặp chuyện xấu. Cậu thở dài, bảo cô báo cảnh sát, nếu không được thì mang chút đồ đi theo cảnh sát, sau đó lại đợi điện thoại.

Cúp điện thoại Mục Liên Hạ liền khoanh chân ngồi trên giường thở dài, Tống An Hoài đang lục băng cá nhân từ trong túi chuẩn bị dán cho cậu. Mục Liên Hạ vừa nhìn liền có chút hãi, rụt bả vai: “Em sợ ngứa!”

Tống An Hoài liếc nhìn cậu một cái: “Chỉ quên dặn em một câu thôi, tự em xem đi?”

Vừa nãy họ quên vết thương trên chân Mục Liên Hạ, cũng không nghiêm trọng, nhưng vì vừa nãy tắm rửa dính nước, ngâm nước khiến bên ngoài trắng bệch cả ra, Tống An Hoài nhìn mà có chút đau lòng.

“Chuyện này nếu đã có người khác lo, thì em cũng đừng lo nữa. Còn nữa, ngày mai đừng ra ngoài, ” Tống An Hoài không để ý Mục Liên Hạ phản kháng, lúc cậu đang cười ha ha thì dán băng lên mấy miệng vết thương khá lớn của cậu, “Như vầy mà em còn đi dạo phố? Không biết đau hả.”

Mục Liên Hạ xấu hổ: “… Không phải nãy quên à…”

“Cái gì cũng quên được?”

“Em sai rồi! Tiếc thật, rõ ràng đã nói là đi chơi, kết quả không chơi được gì hết, ” Mục Liên Hạ bĩu môi, biết Tống An Hoài đã nói là không cho cậu ra ngoài thì chắc chắn sẽ không cho, trên mấy vấn đề như vậy thì đối phương vĩnh viễn đều cố chấp, “Theo kế hoạch là tới chơi năm ngày, hôm qua rồi hôm nay đã bỏ lỡ rồi ngày mai lại không ra ngoài…”

Tống An Hoài nhẹ nhàng hôn một cái trên môi cậu: “Lần sau lại đến, rồi cũng sẽ có cơ hội thôi.”

Giọng hắn ôn nhu đến thế, Mục Liên Hạ cảm thấy lỗ tai mình cũng muốn đỏ.

Nhưng khi bầu không khí đang tốt đẹp, tiếng chuông di động đánh gãy họ. Mục Liên Hạ cầm di động nhìn thoáng qua, là số lạ. Nghĩ đến người bạn mà Hàn Bân nói mới nãy, cậu lập tức nhận điện thoại: “Alo, chào chị?”

“Mục Liên Hạ đúng không?” Bên kia là một giọng nữ già giặn, “Tôi là Lâm Tú Cầm.”

“Chào chị, ” Mục Liên Hạ đáp, “Em là Mục Liên Hạ. Chị là bạn của anh Hàn đúng không.”

“Đúng, Hàn Bân bảo tôi liên hệ cậu, ” Lâm Tú Cầm nói ở đầu kia điện thoại, “Là vụ án công trình Minh Nhật à?”

“Em không quá xác định, ” Mục Liên Hạ sụt sịt mũi, cảm thấy mình có lẽ là bị cảm thật rồi, “Nhưng dù cho không phải công trình Minh Nhật, thì cô ấy với bên giám sát công trình vẫn cần pháp luật giúp đỡ.”

“Tôi biết, đưa số điện thoại cô ấy đây, tôi sẽ liên hệ cô ấy.” Lâm Tú Cầm nói như đinh đóng cột, “Tôi sẽ giúp cô ấy.”

Bởi vì tin tưởng Hàn Bân, tự nhiên cũng tin tưởng bạn của Hàn Bân sẽ rất đáng tin, Mục Liên Hạ ngoan ngoãn báo số, nghiêm túc nói cảm ơn, lúc này mới cúp điện thoại. Tiếp đó liền bộc phát một tiếng hắt xì vì lúc nãy nín cho nên mới phá lệ long trời lở đất.

Cậu nhìn sắc mặt Tống An Hoài rõ ràng không quá tốt, chà xát mũi.

“Anh đi mua thuốc cho em, em ngủ một giấc đi.” Tống An Hoài thở dài, xoa tóc cậu xoay người ra ngoài mua thuốc.

Mục Liên Hạ chôn mình trong chăn, nhìn chằm chằm lưng hắn, sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, thì thở dài một hơi.

Ai nha ai nha, cứ cảm thấy lần đi du lịch này phải ngâm nước nóng thật rồi.

***

Một giấc ngủ đến tối, thiếu chút nữa bỏ bữa tối, may mà dậy đúng lúc.

Tuy rằng chưa uống thuốc, nhưng vẫn bị Tống An Hoài đắp kín chăn khiến cậu đầy một thân mồ hôi.

Lần này chỉ là cảm lạnh nên có chút cảm cúm, uống thuốc rồi thì sẽ rất nhanh khỏi. Mục Liên Hạ ngoan ngoãn uống cháo uống thuốc, một giấc ngủ đến bình minh.

Trên chân còn miệng vết thương, khi không động đây thì không có cảm giác gì, vừa động liền ẩn ẩn đau, mũi cũng có chút không thông khí, khiến tâm tình cậu liền không tốt.

Cậu thở dài, quay đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt của Tống An Hoài.

Lần này họ ở phòng gia đình, hai chiếc giường, một chiếc giường đơn một chiếc giường đôi. Bạn nhỏ Tư Tư sớm đã quen ngủ một mình nên tự nhiên là ngủ trên chiếc giường đơn kia, kết quả bé quá nhỏ khiến giường nhìn có vẻ rộng; hai người lớn đương nhiên là ngủ trên giường lớn.

Đồng hồ sinh học của Mục Liên Hạ không quá chuẩn, lần này dậy sớm hơn Tống An Hoài hẳn là do hôm qua ngủ nhiều.

Tống An Hoài cao hơn Mục Liên Hạ khoảng 5 cm, gương mặt không phải loại tinh xảo dễ nhìn lưu hành bây giờ, mà là mạnh mẽ hơn rất nhiều. Đôi mắt kia khi mở lên đen bóng có hồn, mũi thẳng, có vẻ rất có tinh thần, hắn mới cắt tóc, ngắn lại nhẹ nhàng khoan khoái, rất hợp với khuôn mặt. Tống An Hoài đang nằm nghiêng, mắt nhắm lại, tư thế ngủ rất thành thật, nhưng cánh tay lại bá đạo ôm eo Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ tỉnh dậy, nhìn chằm chằm Tống An Hoài mà ngẩn người, chờ khi thoáng phục hồi tinh thần thì phát hiện mình sắp cứng ngắc rồi.

Cậu thử giật giật cơ thể, phát hiện bị cố định quá chặt, đành phải giơ tay nắm mũi người còn đang trong giấc mơ đẹp kia.

Đối phương rất nhanh liền thấy bất thường, kết quả không tỉnh, mà là hơi mở miệng bắt đầu thở bằng miệng.

Mục Liên Hạ có chút dở khóc dở cười, cậu rút ra một tay còn lại, đi nhéo lỗ tai Tống An Hoài. Vành tai hắn lớn, còn rất mềm, là loại mà được người nói là có phúc khí. Mục Liên Hạ rất thích lỗ tai hắn, hơn nữa chỗ này của hắn còn rất nhạy cảm.

Rốt cuộc, Tống An Hoài giật giật mí mắt, chậm rãi mở mắt. Vừa mở mắt, nhìn thấy Mục Liên Hạ đang cười tươi.

“Chào buổi sáng a.”

“Chào buổi sáng.” Tống An Hoài còn có chút mơ hồ, nhưng nói xong hắn liền theo thói quen mà hôn cậu.

Mục Liên Hạ yên lặng phối hợp, sau đó lại lần nữa nhếch miệng cười: “Buông lỏng tay.”

Tống An Hoài thu tay, nhìn Mục Liên Hạ hệt như con thỏ mà nhảy xuống giường vọt vào phòng vệ sinh —— cậu đã nghẹn một trận. Đợi khi ra thì vẫn đang nhảy. Hôm qua miệng vết thương còn chưa quá đau mà hôm nay lại rất đau.

Tư Tư còn đang ngủ, Mục Liên Hạ một lần nữa về lại ổ chăn, lười biếng duỗi eo: “Quả nhiên hôm nay không ra được, thật tiếc quá.”

Tống An Hoài đã ngồi dậy tựa vào đầu giường, hắn nắm tay Mục Liên Hạ nhéo nhéo: “Lần sau lại đến.”

Mục Liên Hạ lay đầu ngón tay: “Còn định đi xem cửa hàng dân tộc Thủy gì nữa, kết quả em lại không đi được.” Nói xong cậu cũng thấy không vui, lăn lộn trên giường. Tống An Hoài biết cậu cũng chỉ nói vậy thôi, lấy di động ra đọc tin tức.

“An Hoài, ” Lăn lộn xong cậu chống cằm nằm trên giường, “Em thấy, tương lai em muốn làm luật sư công ích… Hơn nữa có thể là không theo tổ chức, mà tự mình làm…”

“Lúc trước khi em lựa chọn học pháp luật thì cũng không nghĩ quá nhiều, nhưng nhìn Lưu Phân, bây giờ em nghĩ, có phải có rất nhiều người cần giúp đỡ nhưng hoàn toàn không tìm thấy người có thể giúp họ nên chỉ có thể yên lặng chịu đựng hay không? Có phải có người cái gì cũng không hiểu sau khi bị lừa cũng chỉ có thể khóc hay không? Có phải thật sự có rất nhiều người cần người giúp đỡ một tay hay không? Em muốn giúp… Anh thấy em làm được không?”

Tống An Hoài đặt ánh mắt trên người cậu, hết sức nhu hòa: “Em muốn làm thì làm đi, anh sẽ luôn ở bên em.”

Mục Liên Hạ khẽ nhếch khóe miệng: “Anh tốt với em như vậy, lỡ như ngày nào đó chia tay thì sao đây?”

Tống An Hoài thở dài: “Anh mới là người sợ bị bỏ đó được chưa… Điều kiện của em rõ ràng rất tốt, anh còn lớn hơn em rất nhiều nữa, tính cách cũng không quá tốt…”

Mục Liên Hạ bật cười ha ha, hôn hắn một cái: “Thôi đi, ai nói tính anh không tốt? Hạ Đình Ngọc còn nói với em là anh căn bản không biết nói yêu đương sợ anh độc thân cả đời, anh tốt hơn người khác nhiều mới đúng!”

Bầu không khí tốt đẹp, kết quả khi đang em ơi anh à, bạn nhỏ Tư Tư từ trên giường ngồi dậy, giọng mang theo chút mơ hồ: “Anh Mục?”

Mục Liên Hạ ngồi trên người Tống An Hoài cứng đờ, sau đó nhanh chóng nhảy xuống: “Tư Tư chào buổi sáng.”

Để lại Tống An Hoài đắp chăn trên giường im lặng nhìn Tư Tư thật lâu.

57.Anh họ

Lần du lịch này, ngoại trừ ngắm biển thì chẳng hề gặt hái được gì cả.

Miệng vết thương tự nhiên không lành nhanh như vậy, thêm cảm cúm cũng không khỏe, cuối cùng Mục Liên Hạ và Tống An Hoài chỉ có thể bỏ tiếc nuối mà dẫn Tư Tư về.

Mục Liên Hạ vẫn có chút chú ý chuyện của Lưu Phân. Cậu đã liên hệ với Lâm Tú Cầm một lần qua, tỏ vẻ mình đồng ý giúp đỡ chuyện này, nếu cần giúp thì cứ nói thẳng. Lâm Tú Cầm ngược lại là khích lệ sự nhiệt tình của Mục Liên Hạ, sau đó thoáng lộ ra tin tức họ nắm được.

Khác không nói, số tiền mà giám sát công trình đó chiếm chắc chắn có thể lấy lại được. Lô Quảng Hằng làm chủ cho ba người đã qua đời đó mỗi người tám mươi vạn, nhưng vào trong tay giám sát công trình thì chỉ còn năm mươi vạn, dưới tình huống này, vẫn còn người ra tay với số tiền đó.

Lâm Tú Cầm tỏ vẻ cô đã kéo quan hệ, cũng không cần Mục Liên Hạ bận tâm nữa, dù sao mặc kệ là người có tham dự chuyện này hay là người bị kéo vào, lần này chắc chắn phải lên tòa án, còn là vụ án hình sự mà bên viện kiểm sát khởi tố. Sau đó bởi vì đủ loại nguyên nhân của thủ tục kiện tung, chuyện này còn phải qua một quãng thời gian nữa mới biết được.

Mục Liên Hạ còn đang trong giai đoạn học tập nên có chút mờ mịt, nhưng cũng nghiêm túc nghe, sau khi về còn tra xét tư liệu.

Ngày nghỉ trôi nhanh, thời gian một tuần giây lát không còn, Mục Liên Hạ tự nhiên là về trường bắt đầu nghiêm túc học tập.

Hôm thứ năm sau khi ngày nghỉ chấm dứt, Mục Liên Hạ nhận được cuộc gọi của Lý Thụy Phong.

Cậu và Lý Thụy Phong đã không liên hệ một tháng rồi, gần đây không biết đối phương đang làm gì, thần bí không tìm thấy người, cả nhà cũng không về, đang ở đâu cũng không lộ ra.

Nhận điện thoại, Mục Liên Hạ trêu hắn vài câu: “Anh bận như vậy mà vẫn có thời gian tìm tôi?”

“A nha a nha đâu có, ” Lý Thụy Phong hắc hắc vài tiếng, “Liên Hạ ngày mai cậu rãnh không? Mình gặp mặt đi, tôi có chuyện tìm cậu…”

“Chuyện gì?” Mục Liên Hạ tính toán. Thứ bảy cậu phải đi sở luật sư. Tuy cậu chủ yếu là đi theo Hàn Bân hơn nữa bên sở luật sư cũng không có yêu cầu gì, nhưng lúc Hàn Bân không có đó thì cậu cũng sẽ đi làm chút chuyện đủ khả năng, dù sao Phương Tử Nghị cũng cho cậu tiền lương mà.

Lý Thụy Phong ho khan một tiếng: “… Hạ Đình Ngọc muốn gặp cậu.”

Lời này nói ra, Mục Liên Hạ ngây ngốc. Cậu và Hạ Đình Ngọc cũng chỉ gặp qua mấy lần. Lúc trước bởi vì ấn tượng đời trước mà khiến cậu còn hơi sợ Hạ Đình Ngọc, kết quả gặp nhau mấy lần phát hiện cũng vậy thôi, nên cậu không để ý nữa. Nhưng cậu và Hạ Đình Ngọc là hoàn toàn không quen nhau, Hạ Đình Ngọc luôn có thói kiêu ngạo, hắn thật đúng là không thèm để ý Mục Liên Hạ, đối thoại của hai người chỉ trên sự ân cần thăm hỏi.

Hạ Đình Ngọc muốn gặp cậu…

Mục Liên Hạ bỗng nhiên liền hiểu.

Cậu theo bản năng cắn môi dưới, im lặng vài giây mới đáp ứng: “… Được, giữa trưa ngày mai đi.”

“Gặp ở đâu?” Lý Thụy Phong dường như không biết nguyên nhân Hạ Đình Ngọc muốn gặp cậu, giọng vẫn cao, “Muốn ăn gì thì anh mời cậu!”

“Anh quyết định đi, rồi nhắn tin cho tôi.” Mục Liên Hạ nói xong, cúp điện thoại.

Cậu thiếu chút nữa đã quên chuyện này, một tháng.

Kỳ thật Mục Liên Hạ biết đây là chuyện sớm muộn. Tống An Hoài trên ý nghĩa nào đó cũng là một tên trạch, hắn bỗng nhiên nói có tin tức của Hạ Hinh Hoa mà lại không nói rõ, Hạ Đình Ngọc chắc chắn muốn biết. Lại suy nghĩ đôi chút… Khoảng một tháng, khẳng định sẽ có kết luận.

Nhưng nếu hắn tìm cậu thông qua Lý Thụy Phong, có thể là đối với chuyện “nhận người thân” cậu đây, cũng không có thái độ hoan nghênh?

Thôi, mai rồi biết.

Thở dài yếu ớt, Mục Liên Hạ cố gắng để mình xem nhẹ chuyện này, tiếp tục tập trung tinh thần vào trong học tập.

Chuyện ngày mai gặp Hạ Đình Ngọc Mục Liên Hạ cũng không nói với Tống An Hoài, vẫn như ngày cuối tuần bình thường mà đến chỗ hắn, sáng sớm liền đi.

Cậu vẫn đến sở luật sư như thường, ngây ra một buổi sáng mới coi giờ nói một tiếng, ra ngoài.

Lý Thụy Phong nhắn tin cho cậu, nhưng không nói là ăn gì cả, mà chỉ hỏi cậu ở đâu, Lý Thụy Phong sẽ đến đón.

Nghĩ nghĩ, Mục Liên Hạ báo địa chỉ, sau đó chờ ở cửa.

Lý Thụy Phong làm việc rất nhanh, à, không, là Hạ Đình Ngọc làm việc rất nhanh. Mục Liên Hạ chỉ chờ hơn mười phút hắn đã đến.

Xe thể thao màu xám bạc dừng ở trước mặt Mục Liên Hạ, cửa kính xe ghế phó lái nhanh chóng hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Lý Thụy Phong: “Liên Hạ cậu mau lên đây đi.”

Thông qua cửa kính xe mở ra Mục Liên Hạ thấy được người trên ghế điều khiển, quả nhiên là Hạ Đình Ngọc.

Cậu mím môi, yên lặng mở cửa xe vào ngồi. Mà cậu mới vừa ngồi xuống, xe đã nhanh chóng khởi động.

Lý Thụy Phong quả nhiên là chưa biết chuyện, hắn còn đang vui vẻ nói chuyện với Mục Liên Hạ. Đáng tiếc Mục Liên Hạ bây giờ thật sự không có sức để đặt lên người hắn, dù cho có liếc Hạ Đình Ngọc, nhưng phần lớn lực chú ý của cậu đều đặt trên người Hạ Đình Ngọc.

Lý Thụy Phong không phải đồ ngốc nên tự nhiên nhìn ra hai người bất thường. Hắn làm vẻ mặt vô cùng khó chịu: “Này, hai người làm sao vậy? Chắc chắn có chuyện mà tôi không biết, nói!”

Hạ Đình Ngọc siết chặt tay lái: “Tiểu Thụy, chuyện này bây giờ còn chưa thể kết luận.”

Mục Liên Hạ đồng ý với lời hắn: “Tôi cũng không quá rõ cụ thể mọi chuyện, vẫn phải xem ngài Hạ chuẩn bị nói gì với tôi đã.”

Có lẽ là dáng vẻ Hạ Đình Ngọc quá nghiêm túc, Lý Thụy Phong có chút chần chờ nhìn người này nhìn người kia, cũng không nói nữa.

Xe dừng trước một ngôi nhà có cảm giác cổ xưa. Chỗ này có chút vắng vẻ, trên cửa treo ba chữ “Thực khách cư”, nếu không phải người biết nơi này thì có lẽ sẽ rất khó tìm đến, ít nhất Mục Liên Hạ chưa bao giờ biết đến nơi này.

Cậu xuống xe, Lý Thụy Phong qua giơ tay ôm chặt cổ cậu, làm động tác hai anh em tốt: “Thức ăn ở đây rất ngon, tôi rất thích chỗ này. Nhưng theo luật cũ thì không cho gọi món, dù sao cậu cũng không kiêng ăn.”

Hắn còn cố ý chớp mắt với Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ nói với hắn: “Tôi rất chờ mong.”

Chờ sau khi ba người vào phòng ngồi, ánh mắt Hạ Đình Ngọc liền trắng trợn ra, quả thực là dán lên mặt Mục Liên Hạ. Mục Liên Hạ cũng không khiêm nhường, cũng nhìn chằm chằm mặt Hạ Đình Ngọc, ánh mắt trầm tĩnh.

Lý Thụy Phong nhìn người này nhìn người kia, chậc một tiếng, đứng lên đẩy cửa ra ngoài.

Hạ Đình Ngọc rất ít khi có vẻ mặt nghiêm túc như vậy. Hắn không giống cái dạng tao nhã của Lô Quảng Hằng, phần lớn hắn đều biểu hiện có chút ngả ngớn, điểm này dù cho ở kiếp trước thì cũng thấy rất rõ, nếu không do hắn biểu hiện như vậy, cũng sẽ không có chuyện xấu bay đầy trời kia.

Lúc trước Mục Liên Hạ có gặp Hạ Đình Ngọc qua vài lần, hắn luôn bưng dáng cười hì hì, tuy rằng có cảm giác khoảng cách rõ ràng, nhưng vẫn kém hơn bây giờ rất nhiều.

Nếu không nhờ mình đã xây dựng tâm lý từ lâu, có lẽ lúc này Mục Liên Hạ đã muốn đầu hàng.

Hạ Đình Ngọc nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ hồi lâu, vẻ mặt khó hiểu. Qua một lúc, hắn rốt cuộc mở miệng: “… Hạ Hinh Hoa là mẹ cậu?”

Mục Liên Hạ ừ một tiếng.

Ánh mắt Hạ Đình Ngọc nhìn Mục Liên Hạ vô cùng phức tạp.

“Khi Tống An Hoài nói là có tin tức với tôi, tôi cho rằng tôi có thể tìm được cô tôi. Không nghĩ tới người tìm được lại là cậu.” Hạ Đình Ngọc chậm rãi nói.

Mục Liên Hạ không nói chuyện, cậu kéo ấm trà và ly trà đặt ở giữa bàn qua, đầu tiên là cầm ly, sau đó rót hai ly nước trà, một ly đẩy qua chỗ Hạ Đình Ngọc, một ly đặt ở trước mặt mình.

Trà này là trà ngon, ngửi hương trà thơm ngát, mắt nhìn lá trà chìm nổi trên nước, Mục Liên Hạ cười khẽ một tiếng: “Tôi cũng không nghĩ đến, mẹ tôi đã qua đời mười hai năm, thì mấy người mới xuất hiện.”

Hạ Đình Ngọc chốc lát không nói nên lời.

“Tôi vốn còn đang nghi ngờ, còn đang rối rắm. Nhưng nếu anh đã liên hệ tôi, vậy thì chỉ có thể nói rõ mẹ tôi đúng là cô của anh.” Mục Liên Hạ thở dài, “Khi Tống An Hoài nói với tôi, tôi đã biết được kết quả. Cho nên, bây giờ anh đến tìm tôi là muốn làm gì đây?”

Hạ Đình Ngọc mở miệng, không nói chuyện.

Hắn vẫn có ấn tượng với cô nhỏ.

Hạ Hinh Hoa lớn hơn hắn mười lăm tuổi, rất thích đứa cháu nhỏ này. Lúc đó nhà họ ở chung với nhau, tự nhiên là có thời gian chơi với hắn. Hơn nữa sau khi cô mất tích thì người nhà vẫn luôn nhắc tới, Hạ Đình Ngọc muốn quên cũng không quên được.

Hạ Hinh Hoa tính cách rất tốt, người cả nhà đều nhớ mong cô. Tuy Hạ Đình Ngọc không ôm hi vọng có thể tìm được cô, nhưng những người khác trong nhà vẫn tin là có thể tìm được. Kẻ bắt cóc cô lúc trước đã chạy trốn ra nước ngoài, cho nên họ không hề có chút manh mối, dù cho luôn tìm kiếm, nhưng vẫn không có kết quả.

Cũng vì điều này mà Hạ Đình Ngọc không quá để ý, cho nên lần đó mới nhờ Tống An Hoài đi, thuận tiện để hắn thả lỏng. Không nghĩ tới, lần này, lại thật sự có tin tức. Nhưng mà… là tin dữ.

Hắn căn bản không dám nói với người nhà, người họ tìm hai mươi mấy năm, đã qua đời mười hai năm.

Hạ Đình Ngọc uống một ngụm trà để che giấu, sau đó thở dài.

Tống An Hoài nói với hắn, hắn tự nhiên là muốn tìm. Kết quả tìm tới tìm lui, tìm đến trên người yêu bé nhỏ của hắn. Hạ Đình Ngọc quả thực không thể tin được, nhưng sau khi tra xét thì không thể không tin. Tất cả tin tức đều chống lại, ngay cả ảnh chụp cũng chống lại.

Hắn phức tạp nhìn thanh niên im lặng cúi đầu ngồi đối diện.

Lúc trước còn hơi không nhìn nổi người này, Hạ Đình Ngọc cần phải thừa nhận. Khi hắn biết Tống An Hoài đang theo đuổi một người trên thực tế là một sinh viên nghèo thì cũng không quá để ý. Lần đầu tiên gặp mặt hắn cảm thấy người này có chút quen mặt, nghĩ là có lẽ đã gặp qua ở mấy cuộc vui, chỉ là thấy bạn thân quá để ý cho nên mới không nói, nhưng chưa bao giờ lại nghĩ tới là vì gì khác.

Họ đã sớm gặp qua.

Hạ Đình Ngọc cảm thấy càng ngày càng phức tạp. Hắn lại thở dài.

“Thật ra tôi cũng không biết, ” Hắn rót trà vào ly trà đã uống hết của mình, “Tôi thậm chí không biết bà nội tôi có thể tiếp nhận tin dữ này hay không, nhưng tôi phải thừa nhận, cậu là em họ tôi.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s