[DSƯN] Chương 58 — 59

58.Nằm viện

Câu nói của Hạ Đình Ngọc ngược lại là ngoài dự đoán của Mục Liên Hạ.

Cậu không nghĩ tới Hạ Đình Ngọc sẽ dứt khoát nhận cậu như vậy. Theo tính cách của Hạ Đình Ngọc, hắn coi như là người nói một không hai, hắn nói lời này chính là nói hắn nhận Mục Liên Hạ làm em họ.

Mục Liên Hạ nhìn Hạ Đình Ngọc mà thấy có chút phức tạp, nhưng Hạ Đình Ngọc lúc nãy thì phức tạp, bây giờ đã khôi phục dáng vẻ như trước kia, dựa vào lưng ghế tùy ý để Mục Liên Hạ nhìn hắn. Qua một lúc lâu, Hạ Đình Ngọc không nhịn được nữa mở miệng: “Cậu có gì muốn nói?”

“Tôi không rõ, ” Ngón trỏ Mục Liên Hạ bắn lên vách sứ trắng của ly trà, nhìn nước trà gợn sóng đưa đẩy, “Tôi không cảm thấy anh tìm tôi là mang ý nghĩa gì cả. Nói thật, chuyện này tôi thà rằng không biết thì hơn.”

Mục Liên Hạ nghĩ rất nhiều.

Nếu là cậu của đời trước, cậu có lẽ sẽ thật sự được sủng mà lo. Cậu bị ức hiếp ở cái nhà đó rất nhiều năm, đến Song Hòe cũng không nhận được những khát vọng như lúc ban đầu. Nếu… Nếu có người thân xuất hiện, cậu nhất định sẽ rất vui. Nhưng họ không.

Chuyện này, là sau khi cậu sống lại, sau khi mọi thứ đi theo quỹ đạo trong dự đoán thì mới xuất hiện.

Chẳng những không khiến cậu thấy vui, ngược lại còn có cảm giác quấy rầy kế hoạch của cậu, dù cậu cũng chẳng có kế hoạch nào.

Mục Liên Hạ cười khổ một tiếng: “Tôi nhớ rõ mẹ tôi lúc trước có nói. Nhà tôi vốn đã ít người thân. Tôi còn hỏi mẹ… Mẹ cũng muốn biết vì sao.”

Hạ Đình Ngọc thở dài: “Có thể kể cho tôi nghe không? Chuyện là như thế nào? Thời gian quá lâu, tôi cũng chỉ điều tra được sơ sơ. Lúc đó sau khi biết có thể là cậu thì tôi đã liên hệ người đi kiểm tra nhà cũ của cậu, chỉ biết là cô đã qua đời rất lâu, may mà lấy được ảnh chụp tôi mới có thể xác định. Nhưng dù cho cô đã qua đời lâu như vậy, trước đây vì sao không liên hệ với gia đình? Mà ở lại Phụ Sa?”

Mục Liên Hạ hừ một tiếng, đáy lòng nói không nên lời, ánh mắt nhìn Hạ Đình Ngọc như cười như không: “Tống An Hoài nói với tôi, lúc trước mẹ mất tích, là do bị bắt cóc?”

Hạ Đình Ngọc ngồi ngay ngắn, gật gật đầu.

“Anh thấy, mẹ trốn thoát sẽ lông tóc vô thương à?” Mục Liên Hạ ngoài cười nhưng trong không cười, “Tôi cũng không biết nhiều, khi đó tôi còn nhỏ, mẹ cũng không nói mấy chuyện này cho tôi nghe. Tôi chỉ biết, không biết làm sao mà mẹ đến Phụ Sa gặp ba tôi, hơn nữa, mẹ bị mất trí nhớ. Không biết là bị kích thích hay là gì, có lẽ là do thuốc chăng, ngoại trừ tên của mình, thì mẹ chẳng hề nhớ rõ gì cả, ngay cả độ tuổi cũng nhớ không nổi, càng đừng nói chi là liên hệ với người nhà.”

Ánh mắt Mục Liên Hạ có chút mơ hồ, nhìn như là đặt trên người Hạ Đình Ngọc, nhưng trên thực tế thì không.

Hạ Đình Ngọc có lẽ cũng không nghĩ đến điều này. Mất trí nhớ hoàn toàn không trong phạm vi tự hỏi của hắn.

“Mẹ cũng muốn tìm thấy gia đình chứ, anh nghĩ khoảng cách giữa Phụ Sa và Song Hòe xem, anh thấy mẹ có thể tìm được à? Hai mươi mấy năm trước cũng không phải hiện tại, ” Mục Liên Hạ lại đưa tay bắn vách ly, “Cho nên sau này, mẹ cũng không tìm nữa.”

Hạ Đình Ngọc trong nháy mắt cảm thấy mình không nói nên lời được.

“Vậy cậu…” Hắn dừng một chút, “Cô…”

“Đã qua rồi, ” Mục Liên Hạ cười cười, tuy rằng nụ cười nhìn qua cũng không phải vui vẻ, “Bây giờ tôi sống rất tốt, cho nên, tôi thấy chúng ta như vậy cũng rất tốt.”

Hạ Đình Ngọc hơi ngây người: “Cậu… có ý gì?”

Mục Liên Hạ khẽ cười một tiếng, cầm ly uống sạch nước trà đã hết ấm, đứng lên: “Tôi đi xem Lý Thụy Phong, ngài Hạ xin cứ tự nhiên.”

Nói xong cậu không chút để ý mà mở cửa ra ngoài, để lại Hạ Đình Ngọc ngồi tại chỗ mở to hai mắt nhìn.

Hạ Đình Ngọc quả thực sợ ngây người.

Nếu là một người cái gì cũng không biết, hắn còn có thể nói với bản thân là cậu ta cái gì cũng không biết, nhưng Mục Liên Hạ đi theo Tống An Hoài đó! Cậu ta không thể không biết Hạ Đình Ngọc đại diện cho nhà họ Hạ, mà nhà họ Hạ đại diện cho cái gì.

Hắn không ngại lấy suy nghĩ ác độc nhất để suy đoán người khác.

Hạ Đình Ngọc và Tống An Hoài là bạn bè lâu năm, hắn luôn không coi trọng tình cảm giữa Tống An Hoài và Mục Liên Hạ. Khác không nói, Mục Liên Hạ dù cho có thật sự thích Tống An Hoài ở bên cậu ta thì sao? Với cái tính đó của Tống An Hoài?

Xin lỗi, hắn hoàn toàn không biết Tống An Hoài ở trước mặt hắn và Tống An Hoài ở trước mặt Mục Liên Hạ là không hề cùng một đẳng cấp.

Kết quả… Mục Liên Hạ cứ vậy mà… đi?

Chẳng yêu cầu gì cả, cũng không nói muốn nhận người thân… Hạ Đình Ngọc trợn tròn mắt.

Không đợi khi não hắn phản ứng lại, Mục Liên Hạ đã cùng Lý Thụy Phong khoát vai về phòng, ngay sau đó là thức ăn đủ cả sắc hương lên bàn theo thứ tự. Mục Liên Hạ mỉm cười nghe Lý Thụy Phong líu ríu, hoàn toàn không cho Hạ Đình Ngọc cơ hội nói chen vào. Hạ Đình Ngọc chẳng những không thể nói rõ với Mục Liên Hạ, nhìn Lý Thụy Phong nhiệt tình với Mục Liên Hạ… Hạ Đình Ngọc cảm thấy đồ ăn có chút chua.

Bụng được lấp đầy, lòng tò mò của Lý Thụy Phong đã hoàn toàn không áp chế được nữa.

Hắn ngậm đũa, nhìn Hạ Đình Ngọc vẫn là vẻ mặt bất thường như nãy, nhíu nhíu lông mày: “Nói đi, chuyện gì? Lúc tôi tránh đi thì hai người đã có thống nhất suy nghĩ rồi đúng không?”

“Không có.”

“Không có gì cả.”

Lý Thụy Phong bĩu môi, nhướn nhướn mi với Mục Liên Hạ, nâng nâng cằm với Hạ Đình Ngọc.

Câu “Không có” vừa nãy là của Hạ Đình Ngọc, câu “Không có gì cả” là của Mục Liên Hạ.

Lý Thụy Phong lại ăn một miếng, sau đó chưa hết ý mà buông đũa: “Thôi đi, như vậy thì chắc chắn không nói gì tốt lành rồi. Đến cùng là gì? Em không cảm thấy Liên Hạ có quan hệ gì với anh.”

Hạ Đình Ngọc cười cợt nhả với Lý Thụy Phong: “Vì sao không thể có quan hệ chứ?”

Lý Thụy Phong trợn trắng mắt với Hạ Đình Ngọc: “Anh thôi đi, từ khi anh bảo em là muốn gặp Liên Hạ thì em liền biết trong lòng anh có quỷ chắc chắn là có chuyện, nói đến cùng là chuyện gì? Đã thông qua em thì chắc chắn không hề kiêng dè em, anh cũng đừng có bắt nạt người anh em của em, không thì… Ha ha.”

Hạ Đình Ngọc lúc này đã rũ mắt còn kém vươn ra ba ngón tay lên thề: “Tiểu Thụy lòng anh đối với em là thiên địa đều biết nhật nguyệt chứng giám! Em không thể nghi ngờ anh được!”

Vì thế Hạ đại thiếu gia bị Lý Thụy Phong đạp một cước: “Miệng lưỡi trơn tru! Anh lén đổi khái niệm!”

Mục Liên Hạ nhìn mà thấy buồn cười, lắc lắc đầu.

Sau khi quậy đủ Hạ Đình Ngọc nhìn thoáng qua Mục Liên Hạ, chậm rãi mở miệng: “Cô của anh em còn nhớ rõ chứ…”

Lúc Lý Thụy Phong ra đời thì Hạ Hinh Hoa đã mất tích, hắn tự nhiên chưa thấy qua. Nhưng chuyện nhà họ Hạ luôn tìm đứa con gái mất tích thì hắn tự nhiên là biết, quan hệ với Hạ Đình Ngọc còn gần gũi như vậy, hắn đương nhiên là gật đầu, rồi thoáng tò mò: “Có tin của cô rồi à? Vậy bà Hạ rốt cuộc cũng có thể thả lỏng rồi.”

Cười khổ một tiếng, Hạ Đình Ngọc nhún vai: “Này, người anh em của em, là em họ của anh.”

Lý Thụy Phong choáng váng.

Hắn cứng ngắc quay đầu, nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ cười không biến hóa một lúc lâu, sau đó cứng ngắc quay lại, đứng lên nghiêng mình về phía trước, tóm cổ áo Hạ Đình Ngọc: “Anh nói cái gì?”

Hạ Đình Ngọc lập tức làm dáng xin khoan dung: “Tiểu tổ tông ơi là tiểu tổ tông đừng kích động vậy chứ.”

Lý Thụy Phong trực tiếp buông tay, đặt mông về lại chỗ ngồi, sau đó lại nhảy qua kéo Mục Liên Hạ: “Cậu… cậu…”

Hắn “cậu” hồi lâu vẫn không nói được câu nói thứ hai.

Mục Liên Hạ nhìn hai người đó, chậm rãi ăn một miếng sườn heo: “Anh giới thiệu không tệ, đồ ăn ở đây đúng là ăn ngon.”

Lý Thụy Phong nhe răng trợn mắt: “Sao lại kéo đến chuyện này chứ! Đề tài vừa nãy của mình là… Cậu dĩ nhiên là con trai của cô Hạ? Trời ơi trời ơi!”

Hạ Đình Ngọc nhìn Lý Thụy Phong nhảy nhót, không nói chuyện.

“Chuyện này tôi cũng vừa mới biết thôi, ” Mục Liên Hạ buông đũa xuống, “Nhưng cũng không quan trọng. Mẹ tôi đã qua đời rất nhiều năm, tự nhiên là không có gì cho người để ý rồi.”

Cậu thốt ra lời này, vẻ mặt Lý Thụy Phong có chút xấu hổ. Hắn vỗ vỗ vai Mục Liên Hạ, sau đó ngồi lại vị trí của mình: “Rồi rồi chúng ta ăn cơm.”

Mục Liên Hạ rốt cuộc không nhịn được nữa, phụt một tiếng bật cười: “Đừng giả bộ nữa, không có gì đâu.”

Bữa cơm này không thể nói rõ là ăn được ra sao, hương vị ngon thì ngon thật, nhưng bầu không khí khi bắt đầu và sau đó thật sự có chút kỳ dị, Mục Liên Hạ cảm thấy bữa cơm này có thể là ăn không tiêu rồi. Hừm… Lần sau có cơ hội thì nhất định phải đến nữa, hương vị quán này đúng là ngon hàng đầu.

Ăn cơm xong đã sắp một giờ. Cậu và Hạ Đình Ngọc không còn bất cứ chủ đề nào để đàm luận về chuyện này nữa, xem như là mỗi người lui một bước. Thái độ của Mục Liên Hạ là không muốn có quan hệ với nhà họ Hạ. Dù trên thực tế cậu cũng không tính không liên hệ với nhà họ Hạ, nhưng cũng không phải ở đây liền làm anh em tốt với Hạ Đình Ngọc. Mà Hạ Đình Ngọc… Hắn hơi sợ Mục Liên Hạ.

Cũng không phải là sợ gì, Hạ đại thiếu không sợ trời không sợ đất sao có thể sợ Mục Liên Hạ? Hắn chỉ là không tìm được cách để đối mặt với thái độ của Mục Liên Hạ.

Về phần Lý Thụy Phong… Được rồi hắn hoàn toàn không để ý.

Ra cửa Thực Khách Cư, Mục Liên Hạ lễ phép tạm biệt hai người. Buổi chiều cậu xin nghỉ không tính đi sở luật sư, vì thế tính trực tiếp bắt xe về trường, không muốn ngồi xe Hạ Đình Ngọc tiếp nữa.

Hai người đó cũng không nói gì, Lý Thụy Phong dường như muốn, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Mục Liên Hạ mới vừa đi, Hạ Đình Ngọc đã dắt Lý Thụy Phong đến chỗ đỗ xe.

Lý Thụy Phong không nhịn được, mở miệng hỏi hắn: “Anh… tính sao đây? Ba và bà nội của anh đã biết chưa?”

Hạ Đình Ngọc ngậm điếu thuốc, không châm lửa: “Lúc trước anh lỡ miệng, bà anh chỉ biết là có tin tức, chứ không biết cụ thể. Anh cũng không dám tin, nên không nói với bà.”

“Vậy tính sao với Liên Hạ đây? Liên Hạ có vẻ không thích gặp anh, ” Lý Thụy Phong kiên quyết không thừa nhận mình có chút sung sướng khi người gặp họa, “Có cách gì chưa?”

Hạ Đình Ngọc bới tóc: “Anh đang đau đầu đây! Bà anh chắc chắn không tha cho anh…”

Hắn vừa nói xong, di động liền vang lên. Vừa nghe, thì bên kia đã truyền đến tiếng quở trách ùn ùn kéo đến của ba Hạ: “Thằng nhóc mày mẹ nó chạy đi đâu đó hả! Cút đến bệnh viện cho tao bà nội mày nằm viện rồi!”

59.Gặp mặt

Đầu bên kia truyền đến tiếng mắng khiến Hạ Đình Ngọc có chút há hốc mồm. Hắn khô cằn đáp một tiếng, cúp điện thoại chạy về phía xe. Lý Thụy Phong chạy còn nhanh hơn Hạ Đình Ngọc.

Lên xe lập tức khởi động xe, khi lái ra bãi đỗ xe, Hạ Đình Ngọc nheo mắt: “Tiểu Thụy, gọi cho Mục Liên Hạ.”

“A?”

“Gọi cho cậu ta bảo cậu ta ở đó chờ anh đón cậu ta, ” Hạ Đình Ngọc nhìn chằm chằm con đường trước xe, “Nói với cậu ta, anh nợ cậu ta một lần.”

“Ai?!” Lý Thụy Phong ngây ngốc đáp một tiếng, gọi cho Mục Liên Hạ. May mà rất nhanh đã kết nối được.

“Sao thế?” Giọng của Mục Liên Hạ không chút để ý.

Lý Thụy Phong “Ách” một tiếng, nhìn thoáng qua Hạ Đình Ngọc, lặp lại lời đối phương: “Hạ Đình Ngọc nói bây giờ đi đón cậu có chuyện, coi như anh ấy nợ cậu một lần.”

Mục Liên Hạ bật cười: “Anh ta nợ tôi làm gì? Tôi cũng đâu có chuyện tìm anh ta.”

Nghĩ đến bà Hạ ngày thường rất hiền lành, Lý Thụy Phong thoáng dao động. Hắn theo bản năng liếm liếm môi, lại nhìn thoáng qua Hạ Đình Ngọc, hoãn giọng nói: “Cái đó… bà Hạ, chính là bà nội của Hạ Đình Ngọc, vừa nãy có gọi điện qua, nói là bà đang nằm viện.”

Hắn nói xong, Mục Liên Hạ đầu bên kia im lặng. Dừng một chút, Mục Liên Hạ đáp: “Tôi ở cửa không xa, mấy người qua đi.”

Cúp điện thoại, Lý Thụy Phong cười với Hạ Đình Ngọc: “Thu phục!”

“Em giỏi lắm, ” Hạ Đình Ngọc lấy tay tự do vuốt lông cho Lý Thụy Phong, “Cậu ta ở cửa à?”

Khi xe đến cửa Thực Khách Cư thì vừa lúc nhìn thấy Mục Liên Hạ đi qua đây.

Chờ Mục Liên Hạ lên xe, câu đầu tiên của Hạ Đình Ngọc chính là cậu không có lựa chọn.

Mục Liên Hạ tự nhiên không biết là có ý gì, Hạ Đình Ngọc chậc một tiếng: “Bà nằm viện, đây là đang ép tôi.”

“… A?”

“Lão Tống, chính là Tống An Hoài, khi cậu ta nói cho tôi, tôi tưởng có tin là tin tốt, thuận miệng nói với ba tôi một câu, bị bà tôi nghe thấy. Ba tôi thì còn lý trí, bà tôi lại vì chuyện này mà suýt chút nữa làm lớn với tôi. Trước đây tôi không biết tin cụ thể, sau đó là tôi không dám nói với bà. Thân thể bà có chút bệnh của người già, nhưng tình huống đều rất tốt. Nếu xảy ra chuyện thật… Ba tôi sẽ không mắng tôi trong điện thoại.”

Hạ Đình Ngọc nói xong cũng thấy mình có chút đau đầu. Hắn nâng tay xoa rối mái tóc mà mình để ý, thở dài: “Cho nên, vẫn nên để cậu đến rồi nói. Tôi mà nói thì bà nội có thể còn cho là tôi lừa bà.”

“Tôi nói thì bà sẽ tin tôi à?” Mục Liên Hạ nhướn mi, “Bà sẽ không thấy tôi là người bụng dạ khó lường muốn chia tô canh với nhà họ Hạ hay sao?”

Hạ Đình Ngọc thông qua kính chiếu hậu kỳ lạ nhìn cậu một cái: “Nghĩ chúng tôi ngốc hết hả?”

Nhưng đời trước mấy người làm như vậy mà… Mục Liên Hạ xùy cười một tiếng trong lòng.

Dù sao cũng là bệnh cũ của người già, đã quen khám ở một bệnh viện, sau này cũng đến đó. Hạ Đình Ngọc quả thực là ngựa quen đường cũ, ở trước bàn hỏi một câu liền mang theo hai người cái gì cũng không làm vào thang máy, nhấn số 12 tầng chót.

Đây là một bệnh viện tư nhân, Mục Liên Hạ tuy trước đây có nghe nói qua nhưng xác thực là lần đầu tiên đến đây. Hoàn cảnh ở đây rất tốt, trong bệnh viện cũng không có loại cảm giác bận rộn và mùi thuốc khử trùng như ở bệnh viện công lập. Mục Liên Hạ đứng trong thang máy, cách vách thang máy một khoảng, thẳng lưng lên.

Lý Thụy Phong mò qua, dùng vai đụng đụng cậu: “Cậu căng thẳng không?”

“… Vì sao tôi phải căng thẳng?” Mục Liên Hạ giật giật khóe miệng.

“Tôi thấy chuyện này ai gặp phải cũng căng thẳng, ” Lý Thụy Phong nhếch miệng, “Nhưng xem ra cậu đúng thật không phải người thường. Hê hê, ánh mắt tôi tốt thật.”

Mục Liên Hạ không lời để nói.

Trong thang máy chỉ có ba người họ, gần như là đi thẳng lên tầng mười hai. Ra thang máy, trong hành lang không có một bóng người, hành lang sạch sẽ tựa như không dính một hạt bụi khiến Mục Liên Hạ vốn không có suy nghĩ gì, lại có chút căng thẳng.

Lúc trước nói với Hạ Đình Ngọc là không quá muốn có quan hệ với nhà họ Hạ, nhưng chưa được bao lâu liền cho một cú điện thoại bảo cậu lên xe… Cũng có chút không được tự nhiên. Nhưng đây coi như là tình huống đặc biệt đi. Mục Liên Hạ quả thật không tính thông qua Hạ Đình Ngọc mà có quan hệ với nhà họ Hạ. Coi như là cậu nghĩ quá nhiều.

Nếu họ quan tâm cậu, tự nhiên là sẽ liên hệ, hơn nữa có thể cũng không chỉ có Hạ Đình Ngọc liên hệ; mà nếu không quan tâm cậu… Cậu không có quan hệ với nhà họ Hạ chính là hành vi chính xác. Cậu nhớ rõ mẹ đã từng nói là muốn tìm được người nhà, sau khi cậu biết chuyện này cũng viết nó ở trên vở. Nhưng chuyện này là tính thực hiện sau khi cậu có tiền.

Mà cái gọi là tình huống đặc biệt… Đó là Lý Thụy Phong nói với cậu, bà Hạ nằm viện.

Bà ấy, nếu không có gì bất ngờ, thì hẳn là bà ngoại mình đi.

Nếu thân thể không tốt… vậy vẫn là nên đi gặp, xét thấy Hạ Đình Ngọc nói coi như là nợ cậu một lần.

Hẳn là người tầng chót không nhiều, đi vài bước cũng không thấy xuất hiện người thứ tư. Hạ Đình Ngọc cũng là ngựa quen đường cũ, dẫn họ đi thẳng rồi quẹo, mãi đến khi dừng trước một cánh cửa gắn kính mờ.

Hạ Đình Ngọc dừng lại, nhìn hai người phía sau: “Hai người… đợi ở cửa một lát được không?”

Lý Thụy Phong không quá để ý gật gật đầu, Mục Liên Hạ cũng gật đầu.

Hạ Đình Ngọc dường như thật sự rất đau đầu với bà nội của hắn, ở cửa hít sâu xây dựng tâm lý cho mình, sau đó mới nhất cổ tác khí (*) đẩy cửa phòng bệnh.

(*): một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm.

Cửa còn chưa đóng, Mục Liên Hạ liền nghe thấy trong cửa truyền đến một giọng nói trung khí mười phần: “Thằng nhóc mày còn biết đến đây thăm bà?!”

Lời còn chưa dứt, cửa có hiệu quả cách âm rất tốt bị đóng lại.

Lý Thụy Phong làm dáng tiểu sinh sợ hãi nhìn Mục Liên Hạ: “Tôi nói với cậu nè Liên Hạ, bà Hạ bình thường tính tình rất tốt, nhưng khi bà nổi giận cũng rất dọa người. Bà chăm rất nhiều hoa cỏ, đều là bảo bối của bà. Trước đây có lần tôi và anh tôi đến nhà Hạ Đình Ngọc chơi với anh ấy, kết quả khi ầm ĩ thì không chú ý đụng ngã một chậu hoa, vỡ…”

Hắn dừng một chút: “Bà Hạ nói mấy câu, mông của Hạ Đình Ngọc thiếu chút nữa bị ba anh ấy đánh tới nở hoa…”

Mục Liên Hạ theo bản năng não bổ ra hình ảnh, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Cửa cách âm rất tốt, bên trong đang nói gì người bên ngoài đều không biết. Hai người đều im lặng, Mục Liên Hạ dựa lên tường, ngẩng đầu nhìn trần nhà tuyết trắng, vẻ mặt có chút buông xa.

Sau đó, cánh cửa bị đóng lại được mở ra.

Một cụ già mặc đồ bệnh nhân nhanh nhẹn ra cửa, sau đó ôm chặt Mục Liên Hạ.

Vóc người bà không cao, hẳn chỉ tới cổ Mục Liên Hạ, mái tóc màu trắng bạc, một tay bà ôm chặt Mục Liên Hạ, tay còn lại xuyên qua bờ vai cậu ôm chặt cậu, giữ chặt cậu vào lòng, mà cả người bà đều đang run rẩy.

Mục Liên Hạ hơi mờ mịt, tay cậu buông ở hai bên không biết nên làm gì nữa. Cậu ngẩng đầu, cánh cửa đã được mở ra, có hai người đứng ở cửa, một người là Hạ Đình Ngọc, một người khác là một người đàn ông tuổi khá lớn, mặt mũi mơ hồ tương tự Hạ Đình Ngọc, hẳn là cha hắn. Vẻ mặt Hạ Đình Ngọc rất lạnh nhạt, ánh mắt nhìn Mục Liên Hạ cũng lạnh nhạt.

Mục Liên Hạ mím môi, chậm rãi đặt tay lên vai bà.

Thân thể bà cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Quả nhiên là như lời Lý Thụy Phong. Mi mắt bà hiền lành, thoáng có chút phúc hậu, có vẻ là luôn quan tâm đến bản thân mình, nhưng bây giờ mái tóc lại rối bời, mắt cũng đỏ.

Miệng bà giật giật, chất giọng so với khi trung khí mười phần vừa nãy thì yếu hơn nhiều, có chút run rẩy: “Hinh Hinh nó… thật sự không ở đây à?”

Nhìn dáng vẻ của bà, trong lòng Mục Liên Hạ cũng có chút không tiếp thụ. Cậu nháy mắt mấy cái, ừ một tiếng.

Nước mắt bà nháy mắt trượt xuống. Tay bà ôm Mục Liên Hạ vẫn chặt chẽ, nhìn ra bà đang đau khổ, nhưng bà khóc rất im lặng, không cuồng loạn, chỉ chảy nước mắt.

Giờ khắc này rất tĩnh lặng, ai cũng không có động tác.

Một lúc lâu, bà nuốt một ngụm, chậm rãi thu tay. Bà từ trong túi áo trước ngực của đồ bệnh nhân lấy ra một chiếc khăn tay kiểu cũ, nghiêng đầu chật vật lau mặt mình, sau đó quay đầu, lộ ra một nụ cười không tốt hơn khóc bao nhiêu: “Cháu là… con trai của Hinh Hinh…”

Mục Liên Hạ buông mắt, ừ một tiếng.

“Nó, mấy năm đó… sống… tốt không?” Giọng bà hơi có chút nghẹn ngào, nhưng khác biệt rõ ràng với lúc nãy.

Mục Liên Hạ nhìn bà, muốn từ trong đó tìm thấy nơi mình quen thuộc, nhưng cậu không làm được.

Mẹ sống tốt không? Cậu không biết.

Ký ức ngày xưa chẳng khắc sâu bao nhiêu, cậu cũng không biết cái gọi là thế giới của người lớn. Cậu cảm thấy rất hạnh phúc, cũng cảm thấy người trong nhà đều rất hạnh phúc, nhưng câu nói này cậu lại nói không nên lời.

Mục Liên Hạ im lặng.

Bà lung lay cơ thể, Mục Liên Hạ theo bản năng đi đỡ bà, sau đó đụng ngã tay của một người khác. Hẳn là cha của Hạ Đình Ngọc.

Quả nhiên, ông qua ôm mẹ mình, nhìn Mục Liên Hạ, vẻ mặt cũng có chút phức tạp: “Cậu là cậu của con.”

Mục Liên Hạ ừ một tiếng.

Bầu không khí nháy mắt trở nên xấu hổ.

Mục Liên Hạ lễ phép lui về sau một bước, phát hiện lực chú ý của mọi người đều đặt trên người cậu, cậu hơi khó chịu, nhưng vẫn mím môi lễ phép chào tạm biệt: “Bà Hạ xin chú ý kỹ sức khỏe mình. Cháu đi trước.”

Nói xong, cũng không quan tâm gì nữa liền xoay người tính rời đi.

Vào lúc này, bà lão vừa rồi còn có chút vô lực lập tức đứng lên kéo cổ tay Mục Liên Hạ.

“Cháu… về nhà với bà được không?”

Mục Liên Hạ quay đầu lại, nhìn ánh mắt tha thiết của bà, chữ “Không” trong miệng thiếu chút nữa không nói nên lời.

“Cháu…”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s