[DSƯN] Chương 62 — 63

62.Cừu mới

Người đang nói chuyện với ông quản lý ký túc xá là một người con trai trẻ, một thanh niên hơi gầy, vậy mà không phải là Lý Tố Anh mà cậu tưởng.

Nhưng gã ở trong mắt Mục Liên Hạ thì có chút quen thuộc, nhưng chỉ là có loại cảm giác này mà nhớ không nổi gã là ai.

Người trẻ tuổi mặc đồ thể thao màu xanh nhưng có vẻ có chút chật vật, tóc tuy nhìn như màu đen, hơi dài mà đầy dầu còn lộn xộn. Gã hơi gù người, cho người ta một loại cảm giác khúm núm, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Mục Liên Hạ, lập tức lộ ra dáng vẻ vui vẻ bất ngờ.

“Mục Liên Hạ!” Gã gọi, “Liên Hạ!”

Mục Liên Hạ nhìn gã, ngây ngốc gật gật đầu: “Anh… là…”

Người nọ à một tiếng, đi hai bước rời khỏi cửa sổ của ông trông cửa. Gã một tay vẫy tóc mái hơi dài của mình, một tay còn lại cắm vào túi áo: “Mày không biết tao?”

Mục Liên Hạ vô tội lắc đầu.

Người nọ xùy cười một tiếng: “Tao là Mục Khả Kiệt.”

Mục Liên Hạ thiếu chút nữa không thể tin được lỗ tai của mình.

Mục Khả Kiệt?

Trong đầu nháy mắt hiện ra dáng vẻ của Mục Khả Kiệt, gã hơi béo phì nên khuôn mặt đều bị chen chúc đến có chút biến hình, cái cằm nâng lên hàng năm vô cùng ngạo mạn, tựa như bản thân đứng đầu thiên hạ, người khác đều phải cúng bái mình. Huống chi Mục Khả Kiệt ngoại trừ không phải đồ hàng hiệu thì không mặc cũng có thể xử lý mình sạch sẽ ra khuôn ra dạng… Người gầy yếu suy sút còn có chút đầy dầu ở trước mặt bây giờ, là Mục Khả Kiệt?

Đừng giỡn!

Nhưng nhìn kỹ… Bây giờ gầy xuống thì mặt mũi của gã cũng rõ ràng hơn nhiều, bởi vì là chị em song sinh, rất nhiều nơi giống Mục Khả Hân cũng rõ ràng. Nói vậy… cũng hoàn toàn có thể là Mục Khả Kiệt.

Thấy Mục Liên Hạ trừng lớn mắt, Mục Khả Kiệt cười: “Có phải không nhận ra hay không? Tao gầy vẫn đẹp trai nhở.”

Mục Liên Hạ gật đầu, lời này ngược lại không sai. Sau khi Mục Khả Kiệt gầy xuống tuy mặt mũi không thể nói rõ là đẹp trai bao nhiêu, nhưng cũng được cho là thanh tú dễ nhìn, đặc biệt khi so sánh với gã của quá khứ, cứ như hai người khác hẳn.

Đời trước qua nhiều năm như vậy Mục Khả Kiệt cũng không ốm qua, đời này là chuyện gì?

Nhưng có nói thế nào thì Mục Liên Hạ cũng không bởi vậy mà bị dọa. Cậu dừng một chút: “Được rồi, dù cho anh là Mục Khả Kiệt… Anh tìm tôi có chuyện gì không?”

Mục Khả Kiệt lúc này tựa như không còn dáng vẻ e dè khi nhìn thấy lúc đầu nữa, ở trước mặt Mục Liên Hạ khôi phục lại sự vênh váo hống hách ngạo mạn: “Tao tìm mày không được à? Còn cần thông báo cho mày? Không có chuyện tới tìm mày thì sao? Nói sao thì nhà tao nuôi mày mười hai năm, mày tốt xấu cũng gọi tao một tiếng anh, vậy mà dám trực tiếp gọi tên tao!”

Mục Liên Hạ hừ lạnh một tiếng, vừa nãy khá giật mình khi Mục Khả Kiệt xuất hiện nên không có biểu hiện gì, nhưng cậu hoàn toàn không muốn chung sống hòa bình với Mục Khả Kiệt, huống chi còn chưa bao giờ chung sống hòa bình qua. Lúc trước là phải nhịn, bây giờ cậu không cần phải nhịn nữa. Nghĩ đến cuộc gọi của Mục Khả Hân, Mục Liên Hạ đoán Lý Tố Anh đi tìm Mục Khả Hân, mà Mục Khả Kiệt thì trực tiếp đến chỗ Mục Liên Hạ. Đúng là một chút cơ hội cũng không buông tha.

“Tôi tưởng mười hai năm đó tôi đã trôi qua thế nào thì chính anh cũng biết, thứ nên cho đã cho rồi tôi cũng không nợ mấy ngươi… Huống chi, anh có tư cách tự xưng là anh tôi à?” Mục Liên Hạ kéo khóe miệng, ngoài cười nhưng trong không cười.

Mục Khả Kiệt có lẽ là không hề nghĩ tới Mục Liên Hạ sẽ trở nên miệng lưỡi bén nhọn như vậy. Mục Liên Hạ trong trí nhớ của gã còn dừng lại ở hai năm trước, Mục Liên Hạ khúm núm chẳng có một chút địa vị trong ngôi nhà đó, mà không phải cậu của bây giờ thoạt nhìn cũng rất có năng lực.

“Ê tao sao mà không phải anh mày!” Nâng tay vuốt vuốt tóc mái, Mục Khả Kiệt giật giật, “Thôi, mấy chuyện đó không quan trọng. Lần này tao tới để đòi tiền mày. Ba tao xảy ra chuyện, mày ít nhất cũng phải đưa chút gì đó đi.”

Mục Liên Hạ động lỗ tai, bỗng nhiên bắt đầu cảm thấy xót xa thay cho Mục Thành. Nhìn đi, đây là con trai chú đó.

Cậu mặt không biểu tình: “Chú bị gì?”

Mục Khả Kiệt đi lên vài bước: “Chân đứt.”

“Vậy anh đến làm gì? Không ở nhà chăm sóc cho chú?” Mục Liên Hạ nhìn chằm chằm gã.

Lý Tố Anh đi tìm Mục Khả Hân, Mục Khả Kiệt đi tìm cậu, Mục Thành cắt chi ở chân bây giờ hẳn là đang ở bệnh viện một mình… Thật là…

Mục Khả Kiệt quả nhiên vẫn là Mục Khả Kiệt. Gã nâng cằm, dáng vẻ khinh thường: “Tao khi nào thì chăm sóc được người ta? Ông ta chỗ nào cần tao chăm sóc, cũng đâu có chết.”

Mục Liên Hạ lạnh lùng nhìn chằm chằm ánh mắt Mục Khả Kiệt, cảm thấy người này thật đúng là không phải con người.

Cậu thẳng lưng, tựa như từ trên cao nhìn xuống Mục Khả Kiệt bị cậu nhìn chằm chằm đến da đầu run rẩy: “Tôi biết, tôi sẽ gửi tiền vào trong thẻ của chú.”

Mục Khả Kiệt sửng sốt, lúc này lớn giọng phản bác: “Mẹ nó mày đừng có! Ách… Không cần, không cần phiền toái như vậy, mày trực tiếp đưa cho tao là được, tao mang về cho ba tao. Ông ta nhất định sẽ rất vui khi mày còn nhớ ông ta.”

Mục Liên Hạ cười lạnh một tiếng: “Không, một chút cũng không phiền. Mày có lẽ vẫn phải về trường, nào dám phiền mày đi một chuyến?”

“Tao bảo mày đưa tiền cho tao mày nghe không hiểu hả!” Mục Khả Kiệt nóng nảy chà chà chân, không còn giả bộ nữa, “Mẹ tao nói khi mày đi ba tao có cho mày mười vạn, hai năm nay tao cũng không hi vọng là lấy về hết được, mày cho tao chín vạn là được.” Gã nói rồi đưa tay ra, cứ như cho tiền gã là một loại vinh quang vậy.

Mục Liên Hạ quả thực bị tức đến cười.

Trên thế giới này thật sự có người như thế, có thể làm chuyện không phân rõ phải trái thành đúng lý hợp tình, tựa như họ mới là chân lí, hoàn toàn không để ý người khác. Mục Khả Kiệt là như thế, Lý Tố Anh cũng là như thế, những người cậu gặp qua, cũng có như vậy.

Mục Liên Hạ hơi nheo mắt, kéo giọng thật dài: “Anh… đòi tiền tôi?”

Bọn họ đang đứng ở cửa ký túc xá, ở đây người đến người đi đã gợi ra chú ý nhất định. Đến đến đi đi có người chỉ là đi ngang qua, có nhìn hai mắt, còn có mấy người đang vểnh tai nghe.

Mục Liên Hạ không sợ người khác nghe, có người ở đây cậu ngược lại càng thêm giải sầu một chút. Mà Mục Khả Kiệt cũng không sợ người khác nghe, gã tới lấy tiền, lấy xong rồi đi, sau khi đi rồi thì ở Song Hòe còn ai quen gã chứ?

Cho nên gã gật đầu, dáng vẻ tự nhiên là vậy: “Mày nghe không hiểu tiếng người hả? Tao đang đòi tiền mày đó.”

Người không cần mặt vô địch thiên hạ, Mục Liên Hạ đã bị tức đến cười ra tiếng: “Ha ha ha ha buồn cười thật, vì sao tôi phải cho anh tiền?”

Mục Khả Kiệt cau mày: “Mục Liên Hạ mày đọc sách đọc đi đâu rồi? Học tới ngu rồi hả, cả nói mà cũng nghe không rõ? Tao lặp lại cho mày một lần, ba tao nằm viện, mày cho tao tiền, tao lấy tiền rồi đi bảo đảm không dính mày nữa. Ba tao là chú ruột của mày, mày sẽ không giả vờ giả vịt không cho gì cả chứ. Mười vạn ba tao cho mày tao cũng không cần mày trả hết cho tao, chín vạn là được.”

“Tiền đó là tiền tôi bán phòng anh cũng biết mà. Dựa vào gì mà phải cho anh?” Mục Liên Hạ cảm thấy tính tình của mình thật sự là quá tốt, đến giờ mà vẫn chưa đánh gã.

“Tao kệ! Tao con mẹ nó là đang đòi tiền mày chứ không phải là đang thương lượng với mày! Bảo mày trả tiền mày giả ngu với tao hả!” Mục Khả Kiệt cảm thấy Mục Liên Hạ có thể sẽ không hợp tác, vẻ mặt có chút dữ tợn. Gã tiến lên một bước, xắn tay áo chuẩn bị làm một trận với Mục Liên Hạ. Nhưng sau đó, di động của Mục Liên Hạ vang.

Lúc nãy đã cầm di động ở trong tay, Mục Liên Hạ cũng lười để ý tới Mục Khả Kiệt, lấy di động thuận tiện chuẩn bị nhận, có lẽ là Tống An Hoài đến.

Kết quả không tưởng được, Mục Khả Kiệt nhìn thấy di động của cậu thì nháy mắt ánh mắt càng sáng: “Đây là kiểu mới nhất của Phong Linh? Cho tao đi cho tao thì tao sẽ không so đo với mày nữa.”

Mục Liên Hạ lui về sau một bước, cau mày dùng sức trừng gã.

Nhưng dù sao cũng là người không cần mặt vô địch thiên hạ, Mục Khả Kiệt hoàn toàn không để ý tới thái độ của Mục Liên Hạ hoặc là nói trực tiếp làm bộ như nhìn không thấy, gã đã vươn tay qua tính giành lấy. Không hề nghĩ tới Mục Khả Kiệt có thể làm chuyện này Mục Liên Hạ không nhìn kỹ đã bị Mục Khả Kiệt chộp lấy điện thoại, hai người mỗi người kéo di động xé rách ở cửa ký túc xá.

Tiếng chuông di động còn đang vang, cũng còn đang rung ở trong tay. Kết quả hai người đều không giành được, di động tạo thành một đường parabol xinh đẹp rơi ở nơi xa trên đất, tiếng chuông lập tức ngừng.

Mắt Mục Liên Hạ đỏ lên, cậu chạy vài bước qua nhặt điện thoại lên. Di động đã vỡ, pin rơi khỏi khung máy, màn hình cũng nứt.

Cậu cắn răng đứng lên, đi tới liền cho Mục Khả Kiệt một nắm đấm vào bụng.

Mục Liên Hạ từng đứng chung với Mục Khả Kiệt như là một đứa bé gầy yếu, nhưng Mục Liên Hạ bây giờ còn khỏe hơn Mục Khả Kiệt một ít.

Mục Khả Kiệt bị đánh đến lảo đảo vài bước đặt mông xuống đất. Gã nôn khan một tiếng, che bụng bị đánh dáng vẻ không thể tin được: “Mày đánh tao… Mày cũng dám đánh tao?!”

Mục Liên Hạ nắm chặt nắm tay, không nói chuyện.

Đánh xong nắm đấm này, tất cả mọi người đang nhìn đều sôi trào. Ông quản lý ký túc xá đi ra quát lớn vài câu, còn có bạn bè cạnh phòng ngủ quen biết Mục Liên Hạ tiến đến: “Không sao chứ, cần giúp gì không?”

Mục Liên Hạ lắc đầu, tầm mắt đặt trên người Mục Khả Kiệt.

Chuyện xảy ra ở đây phần lớn mọi người đều không quá rõ, vừa nãy tiếng họ nói chuyện cũng không quá lớn, bây giờ mọi người đều đang bàn tán.

Mục Khả Kiệt mê mang một trận, tự chống đất bò lên. Gã hung hăng nhìn chằm chằm Mục Liên Hạ, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người liền nói một câu độc ác rồi ôm bụng chạy đi.

“Mục Liên Hạ, giỏi, giỏi, mày đồ… mày mẹ nó đừng có mà hối hận cho tao!”

Mục Liên Hạ nhìn bóng dáng gã, chậm rãi kéo khóe miệng, ánh mắt cũng hí lại.

Cậu thì thào tự nói: “Được đó, tao ở đây chờ… Thù mới hận cũ, mình cùng nhau tính.”

63.Diễn kịch

Mục Liên Hạ đứng đó chờ, trước khi Mục Khả Kiệt lại đây, Tống An Hoài đã tới trước.

Tóc hắn có chút lộn xộn, đứng ở trước người Mục Liên Hạ khôi phục hô hấp: “Sao thế?”

Khi gọi cho Mục Liên Hạ thì điện thoại reng vài tiếng liền biến thành tiếng báo bận, khi gọi lại liền thành “Số điện thoại ngài gọi tạm thời không liên lạc được”. Mục Liên Hạ luôn luôn ổn trọng, chuyện như vậy quả thực chưa từng xảy ra, Tống An Hoài lúc này đã có chút nóng nảy, lập tức tìm chỗ đỗ xe chạy tới.

Thấy phản ứng của Tống An Hoài, Mục Liên Hạ hơi rối rắm nhìn di động đã “chết không toàn thây”, mím môi: “Rớt điện thoại.”

Tống An Hoài liếc một cái, không chút để ý: “Không sao, mình về lấy một cái.”

Mục Liên Hạ lúc này đã hoàn toàn để Mục Khả Kiệt ra sau đầu, ngược lại là thấy thương cho điện thoại: “… Đem đi sửa trước đi, mới dùng không bao lâu, tiếc lắm.”

Tống An Hoài lắc đầu, nhìn các sinh viên chung quanh còn nhìn qua bên này khe khẽ nói nhỏ, giơ tay chỉ chỉ ngoài cửa.

Mục Liên Hạ hiểu rõ gật đầu, hai người cùng nhau đi.

Nhưng tối hôm nay Mục Liên Hạ không còn chút tâm tình ra ngoài ăn cơm. Lên xe cậu ném túi ra ghế sau, ngồi ở vị trí phó lái cài dây an toàn vào, xoa xoa tóc. Xe vừa khởi động không lâu, cậu quay đầu nhìn Tống An Hoài: “Mình đi mua đồ về nhà tự nấu ăn đi, em không muốn ra ngoài.”

Tống An Hoài không hỏi nguyên nhân, trực tiếp thay đổi phương hướng ở giao lộ kế tiếp.

Trên đường, Mục Liên Hạ nhớ lại vừa nãy, cảm thấy có chút đau đầu.

Cậu thấy mình lần này có thể là hơi xúc động, nhưng đánh cú đó ra cậu một chút cũng không hối hận, ngược lại còn có loại cảm giác lâm li vui sướng. Chỉ là nghĩ tới Lý Tố Anh còn chưa xuất hiện, nhớ tới nhắc nhở của Mục Khả Hân trong điện thoại… Mục Liên Hạ cảm thấy đầu rất đau.

Vì sao họ còn phải xuất hiện chứ? Không thể ở chỗ cậu không nhìn thấy không tiếp xúc được à?!

Nhưng mặc kệ thế nào, cậu vẫn có chút để ý tới chú.

Mục Liên Hạ lại thở dài, vừa lúc đi ngang qua ngân hàng. Mục Liên Hạ bảo Tống An Hoài dừng xe, tự mình đi ngân hàng gửi một khoản tiền cho Mục Thành —— tuy không nhiều, nhưng đó là tự cậu kiếm được. Ban đầu còn muốn gửi tin nhắn cho chú Mục Thành để nói cho chú một tiếng, nhưng xét thấy di động bị hư, cứ vậy đi. Mục Thành rồi cũng sẽ nhận được tiền.

Về xe, Tống An Hoài cảm thấy Mục Liên Hạ chưa điều chỉnh tốt tâm tình, vẫn hỏi cậu: “Không sao chứ.”

Mục Liên Hạ đã quen tùy tiện ở trước mặt Tống An Hoài. Cậu thò tay bới tóc: “Chú em xảy ra chuyện. Hôm nay Mục Khả Kiệt tới tìm anh, có lẽ Lý Tố Anh cũng sẽ đến.”

Tống An Hoài biết tình huống của cậu, cũng không cần phải gạt gì cả.

Tống An Hoài có chút suy nghĩ gật gật đầu, khởi động xe: “Cần giúp không?”

“Không cần, ” Mục Liên Hạ nhếch miệng, “Em ngược lại muốn nhìn xem, hắn ta có thể làm gì em.”

Tuy nói là không có tâm tình ra ngoài, nhưng hai người ở nhà trải qua thế giới hai người vẫn khá vui vẻ. Sáng sớm hôm sau hai người cùng nhau ra cửa, một người tới nhà Tống An Tùy đón Tư Tư, một người tới sở luật sư làm việc.

Mục Liên Hạ đã làm ở văn phòng luật sư Chính Đồ một năm rưỡi, chung sống vui vẻ với mọi người. Bây giờ cậu chủ yếu là đi theo Hàn Bân, nhưng khi các vụ án khác cần thì Mục Liên Hạ vẫn giúp đỡ. Ví dụ như nói gần đây Phương Tử Nghị gọi cậu đi làm việc.

Mục Liên Hạ còn chưa học xong đại học, không thể tham gia kiểm tra tư pháp. Cậu bây giờ còn đang trong học tập, nhiều nhất cũng chỉ là trợ thủ. Chính Đồ có không ít nhân tài, nhưng khi mọi người đều bận rộn, Mục Liên Hạ chính là một thanh niên trai tráng.

Vụ án trong tay Phương Tử Nghị gần đây có Mục Liên Hạ lẫn một tay, nhưng cũng chỉ là mới tiếp nhận, giúp sửa sang lại tư liệu bảo vệ chứng cớ gì đó. Vụ án này liên lụy hơi rộng, là vụ án giữa hai công ty lớn đề cập đến gián điệp buôn bán bí mật công ty, Phương Tử Nghị nhận làm luật sư bên nguyên cáo. Mà chuyện khiến người đau đầu là bên bị cáo. Sau lưng bên bị cáo có liên lụy đến thế lực xã hội đen là chuyện mà rất nhiều người hiểu trong lòng nhưng không nói, chính sách của bên trên gần đây là phải nghiêm trị, bên bối cảnh của bị cáo rõ ràng an phận không ít, cho nên vụ án này được lên lịch, rèn sắt khi còn nóng.

Quãng thời gian này nếu không phải Phương Tử Nghị Hàn Bân bận thành chó, thời gian Mục Liên Hạ ở sở luật sư cũng bận đến xoay quanh.

Thứ bảy bận cả ngày, chủ nhật Mục Liên Hạ được Phương Tử Nghị cho một ngày nghỉ. Đang đi, cậu bị Phương Tử Nghị còn đang múa bút thành văn gọi lại: “Liên Hạ.”

“A?”

“Gần đây cẩn thận một chút, vụ án này tôi không có nhiều trợ thủ, lần trước cậu đi với tôi chắc chắn đã bị nhìn thấy, tự mình cẩn thận.” Phương Tử Nghị cũng không bỏ bút trong tay, chỉ là ngẩng đầu nhìn Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ bật cười: “Anh Phương yên tâm đi, em sẽ cẩn thận. Lại nói… em sẽ không xui xẻo đến vậy.”

Phương Tử Nghị ừ một tiếng, đẩy đẩy kính mắt không trượt: “Tôi chỉ là dặn dò cậu chút thôi, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, cậu chú ý là được.”

“Rồi em sẽ chú ý mà. Vậy anh Phương em đi trước nhé? Cuối tuần vui vẻ.” Mục Liên Hạ phất phất tay với hắn.

“Chúc em cuối tuần vui vẻ.” Phương Tử Nghị không hề để ý tới Mục Liên Hạ, lại lần nữa tập trung vào công việc.

Thứ bảy hôm nay Tống An Hoài không tăng ca, dắt Tư Tư đến đón Mục Liên Hạ, trên xe còn có mẹ của Lộ Lộ đang dắt Lộ Lộ. Người đẹp dịu dàng mang theo một cái cà men lớn, có lẽ là tới đưa cơm cho ba cậu bé.

Sau khi nhìn Tư Tư và Lộ Lộ lưu luyến không rời mà chào tạm biệt, Mục Liên Hạ lên xe ngồi chung với Tư Tư. Tư Tư một tay ôm lấy cánh tay Mục Liên Hạ: “Anh Mục em lâu rồi không gặp anh đó.”

“Mới một tuần thôi.” Mục Liên Hạ chọc trán bé, sau đó nhìn bé che trán cười đến mềm mại manh manh.

Thời gian trôi nhanh, bởi vì sắp đến cuộc thi cuối kỳ, tối chủ nhật Mục Liên Hạ cũng không ở lại mà là về trường, sau đó ngủ một giấc ngon lành. Mấy hôm nay trong đầu cậu đều là mấy chuyện liên quan đến học tập công việc hoặc là mấy chuyện yêu đương xấu hổ, đã sớm để chuyện của Mục Khả Kiệt ra sau đầu. Di động bị hư đó cậu không nói được Tống An Hoài, lấy một cái mới, cái lúc trước thì sửa rồi lại nói.

Kết quả lần này Mục Khả thật đúng là nói được thì làm được.

Tiết đầu tiên vào sáng thứ hai cậu cũng chỉ nghe được một nửa, Mục Liên Hạ liền bị đạo viên tìm.

Mục Liên Hạ không phải cán bộ học viện, nhưng cậu vẫn có chút quen thuộc với đạo viên. Đạo viên là một người phụ nữ không lớn tuổi, vừa kết hôn không bao lâu, làm người cũng rất tốt. Nhưng khi tới tìm cậu, sắc mặt đạo viên rất khó xem.

Nhìn thấy dáng vẻ này của đạo viên, Mục Liên Hạ lưu loát dọn túi đi ra: “Đạo viên, sao thế?”

Vẻ mặt đạo viên không tốt lắm, trực tiếp đi, đi vài bước thì tạm dừng: “Em nói rõ cho cô, nhà em là tình huống gì?”

Mục Liên Hạ lộp bộp trong lòng, có chút chần chờ: “… Sao vậy ạ?”

Đạo viên thở dài: “Em được chú thím em nuôi lớn đúng không?”

Mục Liên Hạ khẽ động trong lòng, một loại cảm giác nên đến cuối cùng sẽ đến tự nhiên sinh ra. Cậu dạ một tiếng: “Xem là vậy đi.”

“Sau khi lên đại học thì không còn liên hệ với họ nữa?” Đạo viên cao giọng.

“… Hẳn vậy đi.”

Dáng vẻ đạo viên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Em làm sao, em làm sao… Ai, cô phải nói em sao đây! Thím của em bây giờ đang khóc lóc kêu ca ở cửa ký túc xá của em không chịu đi, em qua xem đi. Có thể giải quyết thì tốt nhất nhanh chóng giải quyết.”

Mục Liên Hạ lại ừ một tiếng, rồi kéo khóe miệng, lộ ra vẻ mặt nhìn như cười mà có chút vặn vẹo.

Ha ha, hai người mấy người… thật đúng là cái dạng đó, cả thay đổi cũng không thay đổi.

“… Đạo viên, ” Mục Liên Hạ nhẹ giọng gọi cô, “Không phải như vậy.”

“A?”

“Em lớn lên ở nhà chú không sai, nhưng chú em hàng năm không ở nhà, thím không chào đón em… Thím từ lâu đã bảo em đi, tất cả việc nhà đều là em làm, thím vĩnh viễn đều không hài lòng.”

Đạo viên dừng chân, nghiêng đầu nhìn Mục Liên Hạ đang cúi đầu hình như có chút uể oải: “… Đây, là vậy à?”

“Học phí của em là tự mình tìm, tiền sinh hoạt cũng là tự mình kiếm, ” Mục Liên Hạ lộ ra một nụ cười rất miễn cưỡng với đạo viên, “Em không biết họ còn muốn gì nữa…”

Một đoạn đường kế tiếp vẫn im lặng, mà còn chưa tới ký túc xá, Mục Liên Hạ liền thấy được rối loạn ở cửa ký túc xá.

Ký túc xá mà Mục Liên Hạ ở là khu ký túc xá lệch ở cổng, là nơi nhiều dòng người qua lại. Hôm nay tuy là thứ hai nhưng không phải tất cả sinh viên đều vào học, cho nên chung quanh còn có không ít người đang xem náo nhiệt.

Trừ người xem náo nhiệt, còn có ông quản lý ký túc xá, hai bảo vệ mặc đồng phục, còn có một người phụ nữ hình như là nhân viên công tác của nhà trường.

Về phần Lý Tố Anh, bị vây ở trong cùng.

Bà ta mặc đồ lấm tấm bụi, váy màu xám sẫm. Bây giờ bà ta đang quỳ ngồi trên mặt đất, bi thương lau nước mắt.

Mục Liên Hạ thấy một màn như vậy, lửa giận bùng cháy từ đáy lòng.

Không phải là giả bộ thôi sao? Còn tưởng cậu vẫn như năm đó à?!

Mục Liên Hạ lúc này nhanh chóng vọt qua, mà cảm xúc đã được chuẩn bị xong trong vài giây này.

Cậu đến cạnh Lý Tố Anh, lập tức vươn tay đỡ bà ta, nước lớn tí tách trượt xuống từ hốc mắt: “Thím ơi con xin thím, con biết thím không nỡ cho con trai thím, nhưng con và chị đã nghĩ rồi, con… con không thể vì kiếm học phí cho con trai thím mà nghỉ học đâu!”

Lý Tố Anh nghẹn họng nhìn trân trân.

Mục Liên Hạ nghẹn ngào run rẩy: “Thím con xin thím, học phí một năm hai vạn tám ở cái trường hạng ba của Mục Khả Kiệt con biết là mắc con cũng biết là thím nói phải chăm sóc cho Mục Khả Kiệt không thể đi làm kiếm tiền, tiền bồi thường mười hai vạn khi ba mẹ con xảy ra chuyện con cho thím hết có được hay không, con xin thím đừng ép con nghỉ học mà…”

Nhìn người chung quanh từ chỉ trỏ Mục Liên Hạ biến thành bà ta, Lý Tố Anh thật sự sửng sốt.

Lý Tố Anh mới bắt đầu còn không nhìn Mục Liên Hạ, chờ khi phát hiện Mục Liên Hạ xông tới còn cảm thấy vui vẻ thấy tên này vẫn là tên có thể nắm trong lòng bàn tay như năm đó. Thẳng đến khi Mục Liên Hạ nói những lời này ra, hành vi hoàn toàn không như dự đoán khiến Lý Tố Anh trợn tròn mắt.

2 thoughts on “[DSƯN] Chương 62 — 63

  1. Thật ra mỗi khi đọc truyện, ức nhất là khi nhân vật chính rất lơ là với những nguy hiểm đã được nhắc trước, dù “có lẽ có” đi chăng nữa nhưng an toàn vẫn làm đầu, không thể thiếu sự đề phòng cảnh giác được, đời ai biết trước chữ ngờ? Chưa nói đến nv chính còn là người sống lại, đương nhiên ai ai cũng sẽ quý trọng sinh mạng thứ hai mà trời cho này. Tui đọc n bộ truyện, cũng có đến n – 10 bộ là nv chính vì lơ là mà xảy ra truyện, cứ đọc đến cảnh tai nạn là tui lại xùy hai tiếng “đáng đời”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s