[DSƯN] Chương 70 — 71

70.Nếu

Theo lòng mà nói, Mục Liên Hạ thật sự rất thích bà Hạ.

Với Mục Liên Hạ, bà Hạ thỏa mãn khá nhiều về ảo tưởng người thân của cậu. Ông Hạ nhìn thì khá lạnh lùng, cậu Hạ thì khá nghiêm túc, mợ thì ôn hòa lại có ngăn cách không thể nói rõ, mà anh họ thì hoàn toàn khiến cậu không thể dựa vào, chỉ có bà Hạ, dịu dàng hiền lành tốt với cậu đủ loại, Mục Liên Hạ cũng muốn tốt với bà gấp bội.

Cho nên nói thật, ban đầu cậu thậm chí không tính nói chuyện này cho người trong nhà. Đầu tiên là cậu để ý những người thân này còn chưa tới trình độ nhất định phải nghe theo, thứ hai… xem như cậu nhát gan đi.

Chỉ là, ngày hôm nay dưới tình huống này, cậu vẫn nói ra.

Không nói, thì sẽ không công bằng với mọi người, dù là với Tống An Hoài, hay là người nhà họ Hạ coi cậu như người nhà.

Bà Hạ bị cháu nội và cháu ngoại làm cho chấn động, nếu không nhờ năng lực chịu đựng tâm lý của bà không tệ, bà thấy bà sẽ cần một chiếc xe cứu thương.

Lý Thụy Phong giữa trưa tỏ rõ lập trường với người nhà, sau đó không chờ câu trả lời đã chạy đi tìm Hạ Đình Ngọc. Dù sao anh trai hắn đứng bên họ, nói tóm lại hắn như vậy, người nhà cũng đã quen rồi. Cho nên nói Lý Thụy Phong đáng thương bây giờ còn đói bụng.

Sau khi bụng hắn không tự chủ được réo mấy tiếng, bà Hạ đưa người vào nhà ăn bảo hắn ngồi, sau đó nhanh nhẹn bưng một đĩa cơm chiên đủ cả sắc hương vị cũng rất là phong phú lên, Lý Thụy Phong ăn rất thỏa mãn.

Khi hắn đang ăn, bà Hạ đặt toàn bộ lực chú ý lên người Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ và Hạ Đình Ngọc ở trong mắt họ là khác biệt.

Về Mục Liên Hạ, họ luôn là quan tâm có thừa thân thiết không đủ, đây là chuyện đương nhiên, đã lỡ mất thời gian lâu như vậy, không phải nói bù lại thì nhất định có thể xóa bỏ ngăn cách. Dù là Mục Liên Hạ với họ, hay là họ với Mục Liên Hạ, đều có loại dè dặt không dễ nói ra này.

Bà Hạ thương cho cháu nội, nhưng bà không nói gì về chuyện cháu nội bị đánh, rồi đến Mục Liên Hạ… Không ai đánh cậu, nhưng bà Hạ cũng cảm thấy buồn bã.

Bà muốn mở miệng muốn nói gì đó, lại chợt nhớ tới Lý Thụy Phong còn đang bới cơm bên cạnh, chỉ có thể thở dài, đổi cớ, mang theo chút lừa mình dối người: “Liên Hạ à… Cháu nói người cháu thích… là có người thích rồi à?”

Mục Liên Hạ đi theo bà Hạ cùng cho Lý Thụy Phong ăn cơm, nghe thấy lời bà, gật gật đầu: “Dạ, muốn ở bên nhau.”

“… Là người như thế nào?” Bà Hạ hỏi.

Mục Liên Hạ hơi nhếch môi cười: “Là một người rất rất tốt. Bà cũng biết, Tống An Hoài.”

Nhớ tới người cao lớn trẻ tuổi là bạn của cháu nội, khi Liên Hạ bệnh thì cả ngày đều theo cùng, Bà Hạ run lên, không giả vờ được nữa: “Tụi cháu… Ai… Tụi cháu đều là những đứa trẻ ngoan, vì sao…”

“Cháu thích anh ấy, anh ấy thích cháu, ” Lý Thụy Phong buông đũa, hơi mím môi, “Không phải rất tốt sao? Vì sao còn phải suy xét như vậy nhiều?”

“Cả đám tụi con thì biết thích cái gì mà thích, ” Cậu Hạ từ trên cầu thang đi xuống, sắc mặt thật sự không dễ nhìn, “Tiểu Thụy, mọi người coi như là nhìn con khôn lớn, xem như chú xin lỗi con, không dạy tốt con trai. Con yên tâm, sau này nó sẽ không xuất hiện trước mặt con nữa.”

Lý Thụy Phong đột nhiên đứng lên: “Chú Hạ chú có ý gì chứ.”

Cậu Hạ cau mày: “Tiểu Thụy chú biết con là một đứa trẻ tốt, bước trên con đường đúng đắn mới là chính xác.”

Lý Thụy Phong a một tiếng: “Chú, chú đây là không đồng ý à?”

“Nói gì đó, chuyện sai thì có gì mà đồng ý hay không.” Cậu Hạ khoát tay, “Qua mấy hôm nữa khi nó kết hôn nếu con có thể không nhớ chuyện trước kia thì qua ngồi cũng được.”

Nét mặt Lý Thụy Phong lúc này liền thay đổi.

Cả đời hắn coi như là xuôi gió xuôi nước. Từ nhỏ đến lớn đều có người thương, tính cách tốt, hoàn cảnh gia đình cũng tốt, ở nhà ở ngoài đều là nhân vật trung tâm. Chuyện hắn come out coi như là tiếng sấm mưa to tí tách cũng có anh trai chống. Hắn biết bên Hạ Đình Ngọc sẽ không thuận lợi, nhưng dưới tình huống như vậy, nhắc tới chuyện hắn không muốn tin tưởng nhất. Hắn tin tưởng Hạ Đình Ngọc, lúc trước đã nói là sẽ cùng nhau đối mặt. Nhưng mà, chú Hạ đây là có ý gì?

“Chú Hạ chú có ý gì vậy? Bởi vậy mà chú muốn trong thời gian mấy tiếng này, không để ý ý kiến của đương sự cũng không muốn chịu trách nhiệm với con gái người ta, liền quyết định hôn nhân của Hạ Đình Ngọc?” Lý Thụy Phong thiếu chút nữa không duy trì được lễ phép.

Cậu Hạ không trả lời: “Tiểu Thụy đừng nghĩ nhiều quá, con về nhà trước đi.”

Lý Thụy Phong biết mình nên đi, này câu còn kém đuổi nhân nói hắn nghe cũng khó chịu, nhưng hắn không bước một bước chân.

“Chú Hạ, chú nói con có gì không tốt?” Sắc mặt Lý Thụy Phong rất tái nhợt, “Chỉ vì con là con trai?”

Cậu Hạ nhìn Lý Thụy Phong sắc mặt tái nhợt cũng có chút đau lòng, nhưng nghĩ tới sau này thì ông đành phải kiên quyết: “Điểm này chẳng lẽ còn chưa đủ à?”

Ông dừng một chút: “Giới tính giống nhau, tụi con cũng chỉ mới hơn hai mươi, khi lớn tuổi rồi, tụi con sẽ biết bây giờ là không thỏa đáng cỡ nào.”

Mục Liên Hạ nhìn họ giằng co, trong lòng có chút khó chịu. Cậu nhìn sắc mặt của bà Hạ bên cạnh, lại nhìn cậu Hạ, lại tiếp tục nhìn Lý Thụy Phong.

Lý Thụy Phong bình thường tính cách khá mềm yếu, luôn là thiếu niên tốt đầy rạng rỡ, nhưng đồng thời cũng là một người bướng bỉnh. Hắn thẳng lưng, nhìn cậu Hạ, bỗng nhiên cười: “Chú, chú nói. Nếu con là nữ, chú có đồng ý không?”

Cậu Hạ có chút kỳ quái.

“Con đi làm phẫu thuật chuyển giới, chú vừa lòng chưa?” Lý Thụy Phong nói xong rồi xoay người đi, khi mọi người đều đang kinh ngạc đến ngây người, cửa rầm một tiếng đóng lại.

Cậu Hạ lắp bắp: “Nó, nó…”

Lượng tin tức quá lớn, mọi người đều sợ ngây người.

Mục Liên Hạ ngược lại thì biết phẫu thuật chuyển giới không phải muốn làm là có thể làm, huống chi Lý Thụy Phong cũng sẽ không thật sự xúc động đến mức đó. Cậu để ý là một chuyện khác: “Cậu, cậu thật sự… muốn anh kết hôn?”

Lại lần nữa quay chủ đề về thằng con trai, cậu Hạ đen mặt: “Cậu không quản lý được nó!”

Giọng điệu này, chắc chắn cuộc nói chuyện với Hạ Đình Ngọc đã sụp đổ. Cũng phải, Lý Thụy Phong và Hạ Đình Ngọc, đều có tính cách quật cường. Càng áp bức càng bắn ngược, bọn họ ai cũng sẽ không thỏa hiệp. Cậu Hạ vừa nãy chỉ là muốn Lý Thụy Phong biết khó mà lui.

Mục Liên Hạ rất bình tĩnh mở miệng với cậu Hạ: “Cậu sao lại không đồng ý? Bởi vì giới tính hay là mặt mũi? Hay là con cái? Còn gì nữa?”

Cậu Hạ híp mắt nhìn Mục Liên Hạ, lắc đầu, xoay người lên lầu.

Bà Hạ nắm tay Mục Liên Hạ qua đặt trong lòng bàn tay mình nhéo nhéo: “Liên Hạ à… Cháu về đây ở được không?”

Vừa dứt lời, bà bỗng nhiên nhớ tới: “Liên Hạ sao cháu lại qua đây? Không phải không cho cháu ra viện rồi à? Trực tiếp rời khỏi bệnh viện không được đâu?”

Mục Liên Hạ cười với bà Hạ, dạ một tiếng: “Lát nữa Tống An Hoài sẽ đến đón cháu.”

Vẻ mặt bà Hạ có chút khó xử: “Thật sự… thật sự không thể tìm một cô gái tốt sao?”

“Ngoại, ” Mục Liên Hạ nghiêm túc nhìn mắt bà, “Suy nghĩ của cháu giống như Lý Thụy Phong. Cháu chỉ thích anh ấy mà thôi, cháu thích anh ấy, anh ấy cũng thích cháu. Quan hệ rất tốt, cũng không ảnh hưởng đến người khác, vì sao lại không thể?”

Bà Hạ thở dài, không nói gì nữa.

Mục Liên Hạ còn đang nằm viện, nhanh chóng bảo Tống An Hoài tới đón. Bây giờ trong nhà rất áp lực, cậu quyết định lên tìm Hạ Đình Ngọc trò chuyện. Xét thấy bây giờ trong nhà này chỉ có bà Hạ là biết chuyện cậu thích Tống An Hoài, Mục Liên Hạ cũng không bị gì. Cậu yên lặng lên lầu, gõ cửa phòng Hạ Đình Ngọc, đối phương bảo cậu vào.

Hạ Đình Ngọc không bị nhốt lại, lúc nãy Lý Thụy Phong tới đây hắn hẳn là không biết.

Khi Mục Liên Hạ vào phòng, Hạ Đình Ngọc để trần sau lưng nằm trên giường, rất thảm, sau lưng lộ ra toàn là dấu đỏ sưng lên, nhìn có chút dọa người. Biết là Mục Liên Hạ vào, Hạ Đình Ngọc cũng không động đậy: “Chậc, đau chết.”

“Lúc em chưa tới, họ có thái độ gì?” Mục Liên Hạ nhìn hắn một cái liền dời tầm mắt, tay phải nâng cổ tay trái khổ sở của mình.

Hạ Đình Ngọc không động đậy, chỉ là xoay mặt qua: “Còn làm gì nữa? Đánh thôi. Nói anh khốn nạn thì thôi còn lừa luôn Tiểu Thụy. Chậc.”

“… Lý Thụy Phong vừa nãy có đến đây.” Mục Liên Hạ nói.

Hạ Đình Ngọc theo bản năng muốn đứng dậy, kết quả vừa động thì đau đến nhe răng nhếch miệng: “Không ai làm khó em ấy chứ!”

“Anh ấy nói là muốn đi làm phẫu thuật chuyển giới.” Mục Liên Hạ mặt không thay đổi.

Hạ Đình Ngọc bùng nổ: “Em ấy làm cái gì! Đưa điện thoại của em cho anh dùng chút đi, di động của anh ở chỗ ba anh rồi.”

Mục Liên Hạ tỏ vẻ bất lực: “Hôm nay ra ngoài gấp quá không cầm theo di động. Tự anh nghĩ cách đi.”

Hạ Đình Ngọc thở dài, nằm sấp lần nữa: “Cảm thấy có một trận đánh ác liệt phải đánh đây… cũng không biết cuối cùng có thể làm sao bây giờ. Em nói Tiểu Thụy sẽ không xúc động vậy đi.”

“Em thấy là sẽ không nhưng khó mà nói được, ” Mục Liên Hạ chớp mắt, “Bây giờ quan trọng là giải quyết vấn đề này, chuyện của anh ấy em sẽ đi hỏi.”

“Nhờ em vậy… Mấy hôm nay anh không ra ngoài được, bên công ty ba anh cũng xin nghỉ cho anh rồi, xem ra là muốn đập anh chết tới cùng… Xí, anh cũng không sợ ông ta.”

Lời hắn nói mang theo chút trẻ con, làm người dở khóc dở cười. Nhưng Mục Liên Hạ cảm thấy hắn nói cũng đúng, dù sao người thỏa hiệp cuối cùng chắc chắn là cậu Hạ mà không phải là hắn.

Khi Mục Liên Hạ đi thì bà Hạ đã về phòng ngủ trưa, chuyện xảy ra hôm nay có chút bất ngờ, bà cần phải bình tĩnh đã.

Tống An Hoài mở cửa xe giùm cậu: “Ăn no không?”

Mục Liên Hạ nhíu nhíu mũi: “Ăn rồi, đưa di động của anh cho em đi, em gọi điện cho Lý Thụy Phong trước.”

Lý Thụy Phong rất nhanh nhận điện thoại, nhưng bên đó rất ồn ào, hắn có lẽ phải đi một khoảng mới nghe thấy rõ: “Anh Tống?”

“Là tôi.” Mục Liên Hạ nói, “Anh đang làm gì đó?”

“Tôi ở bệnh viện.”

71.Hàn Hiểu

Bệnh viện? Bệnh viện là có ý gì? Mục Liên Hạ quả thực sợ ngây người.

“Lý Thụy Phong anh đừng có làm việc ngốc đó!” Giọng Mục Liên Hạ có chút gấp gáp, “Anh đừng luẩn quẩn trong lòng!”

Lý Thụy Phong xùy cười một tiếng: “Cậu nghĩ đi đâu đó… Tôi không ngốc vậy đâu, dù cho thật sự rất muốn ở bên anh ấy, tôi cũng sẽ không hi sinh đến mức đó. Tôi chỉ là tìm người làm giấy chứng nhận, vừa lúc tôi có bạn ở đây.”

Tuy rằng khi hắn nói tới câu sau thì có vẻ rất buồn bã, nhưng Mục Liên Hạ bỗng nhiên cảm thấy hắn thật sự rất thông minh.

Có mấy lời mọi người đều biết, cũng không cần phải nói ra. Mục Liên Hạ chỉ có thể dặn dò mấy câu liền cúp máy. Chuyện này cậu thấy cậu cũng không thể làm gì được, cậu sẽ ủng hộ họ, nhưng cũng chỉ có thế thôi.

Quay về bệnh viện lại nhàm chán nằm ở trên giường, mấy ngày kế cậu không gặp Hạ Đình Ngọc và Lý Thụy Phong nữa, cả một chút liên hệ cũng không có. Thêm nữa, bà Hạ vẫn tới thăm cậu tặng chút đồ ăn ngon, Mục Liên Hạ từ chối thế nào cũng vô dụng. Nhưng ánh mắt bà nhìn Tống An Hoài thì càng kỳ quái khó có thể nói rõ. Mục Liên Hạ cuối cùng vẫn không nhịn được, nói với bà Hạ mình muốn ra viện.

Bà Hạ rối rắm: “Vậy thì Liên Hạ, về nhà ở được không?”

“Không được, phần lớn cháu đều trọ ở trường, ” Mục Liên Hạ cười với bà, “Đừng nghĩ nhiều quá.”

Rốt cuộc khi ra viện Mục Liên Hạ cảm thấy bản thân có thể coi như là giành được tự do lần nữa.

Tống An Hoài xin trường nghỉ học không thời hạn giùm cậu, trở về trả phép là được. Mục Liên Hạ tuy là rất để ý chuyện học tập ở trường, nhưng cũng không điên tới mức vừa ra viện liền không để ý mọi người nhắc nhở mà trở về đi học.

Khi ra viện thanh nẹp dùng để cố định cánh tay cậu đã được bỏ ra. Lúc trước chỉ là nứt xương cũng không phải gãy xương, thời gian cần để hồi phục tự nhiên cũng ngắn đi không ít. Bây giờ cậu đã không sao nữa, cánh tay vẫn phải cẩn thận, nhưng cũng không cần quá mức để ý.

Trong khoảng thời gian này Tư Tư đều ở nhà cậu cả Tống An Tùy, Tống An Hoài không thể cùng chăm sóc cho cả hai nên chỉ có thể nhờ anh trai chị dâu. Sau khi cậu ra viện thì ngược lại là có thể thả lỏng, nhưng Tống Vũ Tước lại không buông người, làm nũng lăn lộn muốn chơi với em trai một quãng thời gian nữa. Sau đó bạn nhỏ Tư Tư cũng biểu đạt muốn chơi với anh, Tống An Hoài tiếp tục để bé ở nhà cậu cả một khoảng thời gian.

Nằm trên giường, Mục Liên Hạ cảm thán với Tống An Hoài đang vùi đầu xử lý văn kiện: “Đúng là không dễ dàng mà, luôn cho mọi người thêm phiền toái.”

Cậu vừa dứt lời, người đang nghiêm túc làm việc không làm nữa. Tống An Hoài bỏ máy tính xuống đi đến bên giường ngồi, vươn tay kéo bàn tay Mục Liên Hạ qua: “Em có thể nói với anh, em rốt cuộc đang suy nghĩ gì hay không?”

“… A?”

“Anh cũng tốt, Hạ Đình Ngọc cũng tốt, em có thể nói cho rất nhiều người biết, nhưng em lại đi một mình. Anh cũng không dám nghĩ, nếu không nhờ đối phương không mưu tài hại mệnh, em bảo tụi anh phải làm sao bây giờ?” Tống An Hoài cau mày, nhéo nhéo bàn tay cậu, “Liên Hạ, có đôi khi anh rất không rõ.”

Mục Liên Hạ thở dài yếu ớt. Bây giờ cậu cũng rất hối hận, nhưng không phải nói hối hận là có thể giải quyết được.

“Coi như em quen tự lập rồi đi, ” Mục Liên Hạ đứng dậy, hôn khóe môi hắn, “Nhưng em bảo đảm, đây là lần cuối. Em sẽ không ngốc nghếch đưa mình vào nơi nguy hiểm nữa.”

“Vậy là tốt rồi… Mọi người, sẽ luôn ở bên em, đừng luôn cảm thấy bản thân chỉ có một mình.”

***

Khi kết thúc kì thi cuối kì, mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Mục Liên Hạ lúc này mới về trường không lâu, chẳng qua bình thường học tập đủ vững chắc, học bổng lần này chắc chắn cũng không chạy thoát được.

Về phòng ngủ dọn đồ xong, Mục Liên Hạ lên ngồi xe Hàn Bân lái.

Hôm trước mở phiên tòa vụ án giữa Hán Thực và Thiên Thuần, tòa tuyên án, tập đoàn Thiên Thuần thắng kiện, Hán Thực phải bồi thường một khoản tiền rất lớn đồng thời còn phải xin lỗi Thiên Thuần trên truyền thông có độ nổi tiếng nhất định. Vụ án này ban đầu là qua tay Phương Tử Nghị, kết quả bởi vì chuyện của Cung Hán Lương mà giao cho Hàn Bân.

Khi sang tay thì quả thật có chút phiền phức, nhưng Hàn Bân và Phương Tử Nghị quen biết hợp tác đã lâu, lại làm chung trong một văn phòng luật sư, chuyển giao công việc rất thuận lợi, trao đổi với nhau cũng tiện lợi. Phương Tử Nghị tuy nói là đáp ứng Cung Hán Lương sẽ không xuất hiện trên toà án, nhưng lén làm cái gì thì không liên quan đến cậu.

Về phần Cung Hán Lương còn làm gì hay không, Phương Tử Nghị rất lạc quan. Lần này họ làm một vụ án dân sự trước, nhưng bên Hầu cảnh quan còn đang thu thập chứng cứ đã đệ trình cho viện kiểm sát. Khi vào tòa án, họ đã không còn là vụ án dân sự, mà là vụ án hình sự. Bây giờ họ có muốn càn rỡ thì cũng không dễ vậy nữa.

Hàn Bân vốn có năng lực ngang bằng với Phương Tử Nghị, một trận đều thắng đến xinh đẹp. Sau khi họ và đoàn đội ăn cơm với các ông chủ xong, thì đến mời Mục Liên Hạ bị ăn khổ không ít nhưng cuối cùng cũng rút khỏi vụ án một lần.

Đương nhiên, lần này không phải tiệc chúc mừng gì cả, chỉ là ba người cùng nhau ăn một bữa cơm, có thể mang theo người nhà.

Phương Tử Nghị một nhà năm người đều đi, ngay ở Phương kí Thực Phủ của họ; mà Tư Tư còn đang ở chỗ Tống An Tùy, vui đến quên cả trời đất, Tống An Hoài gần đây bận đến rối tinh rối mù, cũng nói với cậu là không đi, cho nên cuối cùng là Hàn Bân nói tới đón Mục Liên Hạ —— tuy Mục Liên Hạ cảm thấy mình không cần đón.

Xe của Hàn Bân là một chiếc xe dùng cho thương vụ màu xám bạc giá cả rất mắc, Hàn Bân ngồi trên ghế điều khiển lái xe, ngồi sau xe là một cô bé im lặng.

Khi Mục Liên Hạ mở cửa liền nhìn thấy cô, tuy là lần đầu tiên thấy người thật, nhưng Mục Liên Hạ có thể khẳng định, cô chính là Hàn Hiểu.

Hàn Hiểu là một cô gái rất điềm đạm, tóc hai dài cột cao thành đuôi ngựa, đeo kính mắt khung nhỏ màu trắng, trên người mặc đồng phục kiểu cũ. Phát hiện Mục Liên Hạ đang nhìn cô, ngẩng đầu cười với Mục Liên Hạ, lộ ra hai cái răng nanh nhỏ đáng yêu, còn có một lúm đồng tiền bên má trái.

Hàn Bân nhìn lướt qua, giới thiệu: “Con gái tôi, Hàn Hiểu. Hiểu Hiểu, đây là Mục Liên Hạ mà ba từng nói với con. Con gọi là anh đi.”

Mục Liên Hạ cười với hai cha con, vào xe ngồi đóng cửa lại: “Không được rồi, em đột nhiên liền có đồng lứa nhỏ hơn anh em không phục.”

Hàn Bân tâm tình cũng tốt, lườm cậu một cái: “Anh Hàn của cậu kết hôn sớm năng lực giỏi, con gái đã lớn như vậy cậu hâm mộ đi?”

Mục Liên Hạ vậy mà không có lời đáp lại, trợn trắng mắt với Hàn Bân. Kỳ thật hắn cũng không nói sai, hắn không lớn hơn Phương Tử Nghị bao nhiêu, kết quả nhóc đậu đinh nhà Phương Tử Nghị còn đang học trường mầm non, cô con gái nhà Hàn Bân đã sắp thi đại học.

Nghĩ tới đây, Mục Liên Hạ giật mình một cái.

Đúng rồi… là khi Hàn Hiểu vào lớp 12.

Hôm nay Mục Liên Hạ thi xong, mà không chỉ có cậu thi, hôm nay cô bé Hàn Hiểu cũng thi cuối kỳ, sau khi thi xong thì ông bố tốt Hàn Bân nói là dắt cô đi ăn bữa cơm.

Hàn Hiểu quả nhiên là một cô bé rất được người thích, cô ở chung với vợ Phương Tử Nghị rất tốt, mà lúc trước dường như họ chưa từng gặp nhau qua. Hơn nữa, Lộ Lộ cũng thích cô, dựa ở bên người cô muốn nghe chị kể chuyện. Về phần công chúa nhỏ… đã ngủ trong lòng Phương Tử Huyên rồi.

Nghĩ tới xưng hô hỗn loạn của cậu, Mục Liên Hạ cảm thấy rất phức tạp. Vai vế của cậu có lẽ chỉ có thể vĩnh viễn lộn xộn thôi.

Khi Mục Liên Hạ xảy ra chuyện thì còn đang trong mấy ngày thi đại học, lúc này kì thi đại học đã sớm kết thúc, ngay cả cuối kỳ của họ cũng đã kết thúc.

Trên bàn cơm nói chuyện bất kể đề tai, đông lảm nhảm tây chuyện trò, chuyện gì cũng có. Trên bàn cơm không có ai uống bia, Hàn Bân và Phương Tử Nghị uống rượu vang đỏ, Phương Tử Huyên cũng vậy, mà Mục Liên Hạ vẫn không uống rượu. Lần trước khi cậu bị kèm hai bên tuy không bị trút rượu, nhưng bị đổ lên khắp người, bây giờ nhớ lại vẫn không nói gì.

Ăn no không kém, lại bắt đầu tán dóc đủ loại đề tài.

Mục Liên Hạ liếm liếm môi, nhìn Hàn HIểu bưng ly uống ngụm nhỏ vẻ mặt thỏa mãn, hỏi chuyện mình muốn biết: “Thi thế nào rồi? Anh nhớ rõ là đã có thành tích thi đại học, thế nào?”

Hàn Hiểu ngoan ngoãn gật đầu: “Thành tích của trường tụi em năm nay không quá lý tưởng, nhưng bây giờ không khí trong trường vẫn rất tốt, đều đang cố gắng.”

“Vậy còn em? Học sinh lớp 12 rồi, có căng thẳng không?” Mục Liên Hạ trêu đùa.

Hàn Hiểu bĩu môi, có vẻ trẻ con hơn: “Em khá tốt, tuy rất muốn tốt nghiệp sớm chút. Chỉ còn một năm, em sẽ cố gắng!”

Mục Liên Hạ cười với cô: “Nói được thì phải làm được đó. Tương lai muốn làm gì đã nghĩ xong chưa?”

Hàn Hiểu đặt ly nước có ga lên bàn: “Em muốn làm bác sĩ. Tuy cảm thấy sẽ rất mệt rất khổ, nhưng nghĩ tới người bị bệnh sẽ nhờ sự nỗ lực của em mà khỏe mạnh đứng lên lần nữa thì em đã thấy rất vui rồi.”

“Bác sĩ à, rất mệt đó, ” Phương Tử Nghị cảm thán, “Tử Huyên năm đó chú nhớ rõ là còn nói muốn đi học y làm bác sĩ, sau này thấy mệt quá bản thân không chịu nổi nữa nên không dám đăng ký.”

Phương Tử Huyên bĩu môi với anh cô, khó có khi trẻ con: “Anh cứ nói xấu em đi, một chút hình tượng của em cũng không có lợi cho anh đâu!”

Phương Tử Nghị cười ha ha: “Anh sai rồi anh sai rồi, Tử Huyên em rất giỏi!”

“Lười nói với anh… Hiểu Hiểu à, nếu thật sự muốn học y, thì phải suy xét thật kĩ đó.” Phương Tử Huyên nói với Hàn Hiểu mấy chuyện cô biết khi muốn học y năm đó, những người khác nghe cũng thấy mới mẻ, nhất là Lộ Lộ bé nhỏ, mắt đều trừng lớn.

Hàn Hiểu vẫn ngoan ngoãn: “Cám ơn dì nhỏ, con muốn làm bác sĩ, con sẽ cố gắng. Hơn nữa có mấy chuyện không tốt chỉ do mấy người đó làm như vậy, con thấy con sẽ không xui xẻo đến thế, con sẽ trở thành một bác sĩ thật giỏi!”

Hàn Bân cười rất vui vẻ, vỗ vỗ vai con gái nhà mình: “Con gái ba là tuyệt nhất, nhất định có thể!”

Bị ba ba nói vậy, Hàn Hiểu lập tức biến thành có chút xấu hổ, mắc cỡ rất nhiều. Mục Liên Hạ cũng cười, quyết tâm trong lòng càng sâu.

Cậu đã rất lâu không chạm vào quyển sổ nhỏ đặt ở đáy hòm kia rồi. Nhưng chuyện này cậu vẫn nói với bản thân nhất định nhất định phải làm được.

Một cô bé tốt như vậy, không nên mua đơn vì hành vi của một tên nhân tra.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s