[DSƯN] Chương 82 — 84

82.Mấy năm

Cảm xúc của Mục Liên Hạ gần đây rất không thích hợp.

Tống An Hoài rất xác nhận điểm này, nhưng mỗi lần hỏi cậu thì Mục Liên Hạ luôn nói sang chuyện khác, không thì không nói gì cả, làm Tống An Hoài cũng chẳng có cảm giác an toàn gì.

Hai người đã ở bên nhau lâu như vậy, tính thời gian thì cũng sắp bảy năm… Mục Liên Hạ đây chẳng lẽ là thất niên chi dương? Tống An Hoài tuyệt đối mặc kệ.

Tống An Hoài yên lặng đi tìm Hạ Đình Ngọc.

Về chuyện này, Hạ Đình Ngọc cũng có thể cảm giác được.

Lý Thụy Phong và Mục Liên Hạ quan hệ tốt như vậy, mà Tống An Hoài lại là bạn thân với Hạ Đình Ngọc, thêm quan hệ giữa Hạ Đình Ngọc và Tống An Hoài đặt ở đây, mấy người cũng thường xuyên đi ăn tâm sự gì đấy. Khác không nói, ba hôm trước đi tụ hội Mục Liên Hạ cả hành trình đều không yên lòng, mọi người đều cảm thấy được. Hỏi cậu thì lại ngoảnh đi không nói, xem ra mấy hôm nay chắc chắn càng thêm rõ ràng, không thì Tống An Hoài cũng không thể tìm hắn —— xét thấy Hạ Đình Ngọc luôn không cho sức khi ra chủ ý về Mục Liên Hạ.

Hạ Đình Ngọc cũng không thể nói gì với Tống An Hoài, hắn và Lý Thụy Phong vẫn còn trong trạng thái thường thường đi tuần trăng mật, nếu hai người đó thật sự có vấn đề, hắn không phải người trong ngoài gì hết! Vì thế hắn lựa chọn câm miệng.

Nhưng khi về nhà thì hắn nhịn không được nói với Lý Thụy Phong.

Lý Thụy Phong cũng thấy Mục Liên Hạ đang có chuyện gì gạt hắn, hay là nói là gạt mọi người, nhưng trên tình trạng thì cũng có thể giấu được. Nghe Hạ Đình Ngọc nói vậy, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến thế, hắn nhịn không được gọi điện cho Mục Liên Hạ.

“Hạ Hạ, cậu ở đâu đó?” Điện thoại vừa kết nối, Lý Thụy Phong đã thấy không quá đúng. Đầu bên kia điện thoại rất ồn ào, cũng không biết đang xảy ra chuyện gì. Nghe vào tai… như là ở trong bệnh viện!

Lý Thụy Phong trong nháy mắt cũng không biết não bổ ra cái gì, cả người đều căng thẳng.

Bên kia điện thoại truyền tới giọng nói thoáng không thật của Mục Liên Hạ: “Tôi ở bên ngoài.”

Bên đó lại lần nữa truyền tới tiếng điện tử gọi tên khám bệnh, Lý Thụy Phong thật sự nóng nảy: “Mục Liên Hạ cậu ở bệnh viện? Xảy ra chuyện gì!”

“… Không có gì, chỉ là đi kiểm tra sức khỏe thôi, ” Mục Liên Hạ ho nhẹ một tiếng, “Thời tiết không tốt lắm, tôi thấy có thể có chút cảm lạnh…”

“Ba mươi mấy độ cậu còn nói cậu cảm lạnh?” Lý Thụy Phong cao giọng, “Cậu ở bệnh viện nào? Đưa địa chỉ cho tôi nhanh lên! Tôi đi tìm cậu.”

Lý Thụy Phong giờ đang hấp tấp, Mục Liên Hạ nói không lại hắn, chỉ có thể ngoan ngoãn báo tên bệnh viện. Thở dài, cậu cầm điện thoại bỏ vào túi, ngồi trên ghế nghỉ công cộng của bệnh viện để chờ người đến.

Hắn nói không sai, ba mươi mấy độ Mục Liên Hạ đương nhiên không bị cảm lạnh. Chỉ là… giờ cậu đang rất gấp.

Không, có thể nói là lo âu đi.

Sống lại, đã bảy năm.

Nếu dựa theo thời gian của cậu đời trước, giờ đã là thời gian đếm ngược. Hôm nay là 28 tháng 7, ngày giỗ của cậu đời trước là vào ngày 31 tháng 7 năm nay.

Ban đầu khi sống lại, cậu cảm thấy nhặt về bảy năm đã đáng giá. Nhưng theo thời gian trôi qua, cậu nhận được càng ngày càng nhiều, cậu không nỡ, cũng không muốn chết, cậu sợ, rất sợ.

Vì thế, càng đến lúc này, cậu càng thấy bứt rứt, lo âu. Nhưng chuyện này cậu không thể nói với ai cả.

Danh sách từng liệt kê cho mình đã hoàn thành toàn bộ, nhưng lại cho cậu như lúc ban đầu… Cậu sao có thể cam tâm?! Tư Tư còn chưa tốt nghiệp tiểu học… bên bà Hạ đã tiễn người tóc đen một lần rồi, họ còn ở đây, mình sao có thể đi? Còn những người bạn của cậu, sự nghiệp của cậu… Vụ án trong tay cậu còn chưa kết thúc, không thể không có trách nhiệm với đương sự được… Còn… còn Tống An Hoài nữa.

Cậu sao có thể bỏ được!

Chờ khi Lý Thụy Phong và Hạ Đình Ngọc chạy tới, nhìn thấy Mục Liên Hạ đang ngồi trên ghế hai mắt trôi xa không biết hồn đã bay về phương nào.

“Liên Hạ?” Lý Thụy Phong nhẹ giọng, nâng tay chọc chọc Mục Liên Hạ.

Mục Liên Hạ lập tức phục hồi tinh thần, nháy mắt mấy cái: “A, mấy người tới rồi.”

Lý Thụy Phong ngồi cạnh cậu, chau mày: “Cậu xảy ra chuyện gì?”

Nói xong, giật lấy mấy cái biên lai được Mục Liên Hạ đặt ở cạnh. Đọc từng tờ từng tờ, phần lớn đều là kiểm tra, có một số đã có kết quả, số liệu tất cả đều bình thường. Nhưng căn cứ những thứ này, cũng không biết Mục Liên Hạ đến cùng muốn kiểm tra cái gì: “Cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Lý Thụy Phong biết Mục Liên Hạ rất để ý tình huống sức khỏe của mình. Cậu luôn ăn uống khỏe mạnh, không hút thuốc lá không uống rượu, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật; không ăn chua cay, không ăn quá lạnh, còn luôn đi tập thể dục, làm cho mấy người quanh cậu cũng bị cậu kéo đi bắt đầu cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi khỏe mạnh.

Trong ấn tượng của hắn Mục Liên Hạ đều đi kiểm tra sức khỏe theo thường lệ, nhưng bây giờ… như là thật sự xảy ra chuyện.

Mục Liên Hạ lắc đầu: “Không có gì, anh thấy đó, không sao.”

Hạ Đình Ngọc nhận danh sách Lý Thụy Phong đưa, cũng lật lật, không tìm được cái gì, nhưng không buông lỏng mày: “Em đừng có mà lảng đi với tụi anh, anh có quan hệ gì em cũng biết. Nói cho anh, đến cùng làm sao?”

Mục Liên Hạ cười khổ: “Đã nói là không sao rồi mà hai người lại không tin.”

“Không chỉ là chuyện hôm nay, ” Lý Thụy Phong nghiêm túc nhìn cậu, “Lần kiểm tra trước là vào tháng trước, giờ cậu đến bệnh viện, chắc chắn là có gì gạt chúng tôi. Không nghĩ nói cho chúng tôi biết thì không sao… Nhưng cậu phải tin tưởng chúng tôi, mọi người đều ở đây cậu không cần phải gánh một mình.”

“Còn có, bên lão Tống…” Hạ Đình Ngọc mở miệng, cuối cùng vẫn không nói ra.

Mục Liên Hạ cũng biết mình gần đây đúng là có chút quá mức, nhưng cậu không mở miệng được.

Buổi tối cậu bắt đầu nằm mơ, mơ thấy mình đã chết, chết đủ loại. Có đôi khi là vụ nổ của đời trước, có đôi khi là không hiểu sao bị tai nạn giao thông, có đôi khi thậm chí chỉ là đột tử… Nhưng đều không ngoại lệ, cậu sẽ chết.

Sau khi sống lại cậu để ý sức khỏe mình như vậy, ngược lại không bị bệnh gì, nhưng nếu thật sự ngoài ý muốn mà chết thì sao? Sau khi cậu chết, có ai nhớ rõ cậu không? Tống An Hoài sẽ thế nào?

Rõ ràng biết bản thân đi vào ngõ cụt, nhưng không đi ra được.

Trong nháy mắt bầu không khí giữa ba người có chút tĩnh lặng, sau đó, Tống An Hoài chạy lại đây. Hắn mặc áo sơmi tay ngắn và quần dài, quần áo hơi lộn xộn, trên trán còn mang theo mồ hôi, có vẻ hơi chật vật, nhìn phương hướng có lẽ là không chờ thang máy mà trực tiếp đi bộ lên tầng mười bốn.

Hạ Đình Ngọc khoát tay: “Anh gọi cậu ấy tới… Chuyện giữa hai người, thì tự mình giải quyết. Nhất định phải giải quyết, nghe chưa?”

Mục Liên Hạ cười khổ, nụ cười này vừa lúc dừng trong mắt Tống An Hoài.

Tống An Hoài trong phút chốc cảm thấy lòng mình có chút đau đớn nói không nên lời, hắn nhấp miệng, ngồi cạnh Mục Liên Hạ, lại không nói chuyện.

Lúc Tống An Hoài tới thì Hạ Đình đã đứng lên, kéo Lý Thụy Phong liền đi: “Hai người trò chuyện đi, chúng tôi đi trước, có chuyện liên hệ.”

Lý Thụy Phong vốn còn muốn nói gì nữa, cuối cùng chỉ thở dài, đi theo Hạ Đình Ngọc.

Trong góc chỉ còn lại hai người họ. Tống An Hoài thoáng có chút trẻ con với Mục Liên Hạ, cầm tay Mục Liên Hạ, thấy Mục Liên Hạ không có phản ứng bài xích, hai tay nắm lại.

Trên thực tế, Mục Liên Hạ đang ngẩn người.

Nói thật, cậu có chút không dám đối mặt với Tống An Hoài, cho đến khi độ ấm trên tay kéo suy nghĩ của cậu về.

Tay Tống An Hoài rất ấm, trong lòng bàn tay mang theo chút hơi ẩm, cao hơn nhiệt độ tay lạnh buốt của Mục Liên Hạ nhiều, tựa như người lửa vậy.

Cậu nhìn Tống An Hoài, mở miệng, lại nói không nên lời.

Tống An Hoài cười với cậu: “Không sao.”

Gương mặt này đã nhìn lâu vậy rồi nhưng càng nhìn càng thấy dễ nhìn làm Mục Liên Hạ cũng cười có chút xót xa: “Bất kể thế nào, Liên Hạ em nói, anh nghe là được.”

“Em…” Mục Liên Hạ mở miệng, nói không nên lời.

Thật lâu, cậu mỉm cười với Tống An Hoài: “Mình về nhà trước đi.”

***

Giờ đang là ngày nghỉ, Tư Tư được Lôi Minh đưa đi Ý một khoảng thời gian, cho nên trong nhà chỉ còn Mục Liên Hạ và Tống An Hoài.

Cũng phải, không thì với cái dạng này của Mục Liên Hạ, Tư Tư sẽ là người ầm ĩ ngất trời đầu tiên. Bây giờ Tư Tư đang lớn tuy trên bản chất vẫn là bạn nhỏ mềm manh kia, nhưng tính cách thì ầm ĩ hơn. Mọi người cũng không ngại nhìn trẻ con làm ầm ĩ, dù sao bé có chừng mực. Nhưng tất cả biến hóa của bé đều bị Tống An Hoài đẩy lên người Lôi Minh.

Nếu Tư Tư ở đây, nhìn thấy dáng vẻ của Mục Liên Hạ gần đây, không giải quyết thì chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhóc con lanh lợi đó có rất nhiều cách.

Thật ra ban đầu Mục Liên Hạ cũng không để ý. Nhưng đến sau này, đến bây giờ, có được càng nhiều thứ, thì càng sợ hãi mất đi. Nhất là một tuần gần đây. Mục Liên Hạ gần như ăn ngủ khó yên. Cậu đi kiểm tra sức khỏe, biết sức khỏe mình không sao, không thể nói rõ là nhẹ nhàng thở ra hay là càng thêm sợ hãi.

Dù sao, cái chết cuối cùng của cậu đời trước, nguyên nhân trực tiếp không phải là ốm đau, mà là ngoài ý muốn.

Về nhà đã là buổi tối, lúc không bật đèn tối om một mảnh. Mục Liên Hạ ngăn Tống An Hoài bật đèn, hai người cùng nhau về phòng trong bóng tối, cũng không thay quần áo, trực tiếp nằm trên giường.

Mục Liên Hạ xoay người ôm eo Tống An Hoài, chôn mình trong lòng hắn.

“Tống An Hoài.”

“Anh đây.”

“Em sợ…”

“Sợ cái gì?” Tống An Hoài nhẹ giọng hỏi cậu.

“Em không biết…” Mục Liên Hạ nhắm hai mắt lại, “Mấy hôm nay theo em được không… Nếu như… em kể cho anh một câu chuyện.”

“Vậy… bây giờ anh có phải nên bắt đầu chờ mong đó là một câu chuyện như thế nào hay không?”

“Không, ” Mục Liên Hạ dán lỗ tai trên ngực Tống An Hoài, nghe tiếng tim đập thình thịch của Tống An Hoài. Âm thanh đó rất vững vàng, một tiếng một tiếng, khiến suy nghĩ mơ hồ của Mục Liên Hạ đột nhiên trầm lặng lại, “Không phải là một câu chuyện quá vui, nhưng em muốn cho anh biết.”

“Được.” Tống An Hoài nói, cầm tay Mục Liên Hạ.

83.Chấm dứt

Đây là một câu chuyện bắt đầu có bước ngoặt từ khi thi vào đại học.

Tống An Hoài mang máng đoán chuyện giữa họ không phải vấn đề này, nên cũng chậm rãi yên tâm, nghe Mục Liên Hạ đứt quãng kể câu chuyện có chút không hiểu ra sao này.

Hắn không nói, cũng không nghĩ, chỉ là nghe mà thôi.

Mục Liên Hạ chỉ kể một phần, không có tuyến thời gian, cũng không nói tên là gì. Nhưng câu chuyện bảy năm vậy mà cuối cùng không nói được mấy tiếng.

Tống An Hoài vỗ vỗ lưng cậu, nhịp tim vẫn trầm ổn như cũ: “Không sao, đều đã qua.”

Trong bóng tối ai cũng không nhìn thấy vẻ mặt của Mục Liên Hạ: “… Đúng vậy, đã qua.”

Ai cũng không nghĩ tới, sau khi Mục Liên Hạ kể xong câu chuyện này, người đã không thấy tăm hơi.

Tống An Hoài ban đầu còn chưa phản ứng lại. Đêm đó hai người đều không xử lý bản thân, cứ vậy mà dựa sát vào ngủ. Khi tỉnh lại chỉ còn một mình hắn, hắn còn tưởng rằng Mục Liên Hạ đi làm gì đấy. Nhưng trong nhà chẳng có ai, cả buổi còn chưa trở về, cuối cùng gọi điện thoại lại phát hiện di động đã tắt máy.

Tống An Hoài bị dọa gần chết, nghĩ tới dáng vẻ mất hồn mất vía của Mục Liên Hạ lúc trước, lập tức gọi điện cho Hạ Đình Ngọc và Lý Thụy Phong, nhưng không ai thấy cậu qua.

Bị những chuyện đáng sợ mà mình tưởng tượng dọa, Tống An Hoài ra ngoài tìm người, nhưng không tìm thấy người đâu cả. Hắn gọi điện cho mấy người bạn, cũng không dám nói thẳng là sợ Mục Liên Hạ xảy ra chuyện, dù sao đây chỉ là suy đoán của hắn, chỉ có thể nói Mục Liên Hạ không mang di động, nếu có ai nhìn thấy cậu ấy thì nói cho hắn một tiếng.

Về phần Mục Liên Hạ rốt cuộc đi đâu… Cậu đang ngồi máy bay về Phụ Sa.

Vé máy bay được mua vào nửa đêm hôm qua, cậu cảm thấy, nếu có một số việc không làm, cậu sẽ hối hận.

Máy bay tự nhiên nhanh hơn xe lửa không ít, khi cậu ngồi xe khách nhỏ về ngôi nhà đã từng thuộc về mình ở Phụ Sa, còn chưa tới giờ cơm trưa.

Cậu dừng một chút, hít sâu, sau đó gõ cửa.

Mở cửa là chú Mục Thành, dưới nách chú chống gậy, trên mặt mang theo nụ cười thoải mái mở cửa: “Con gái con…”

Sau đó liền sững sờ ở đấy.

Mục Liên Hạ có chút xấu hổ nói không nên lời, nụ cười cũng mang theo loại cảm giác ấy: “Chú…”

Mục Thành nhanh chóng hồi thần, lui ra sau một bước: “Liên Hạ về rồi… Mau vào mau vào.”

Mục Liên Hạ nhanh chóng vào cửa, đặt đồ mình mang tới ở cạnh cửa, giúp Mục Thành đóng cửa. Liếc thấy ống quần trống rỗng của Mục Thành, cảm xúc trong lòng không thể nói rõ.

Mấy năm nay, cậu không nhất định khi nào thì có chút liên hệ với Mục Khả Hân. Liên hệ với Mục Thành chỉ có tin nhắn ngày lễ ngày tết. Hai bên ăn ý như nhau, chỉ có lời chúc phúc khách sáo, không có Mục Khả Kiệt cũng không có gì khác.

Trong phòng còn tỏa mùi thức ăn, cả phòng đều đầy ắp cảm giác ấm áp của gia đình. Hai người cùng nhau ngồi trên sô pha, Mục Thành hơi không được tự nhiên, nhưng vẫn cố gắng tìm đề tài nói: “Liên Hạ gần đây sống thế nào, có phải tất cả đều rất thuận lợi hay không?”

“Chú…” Mục Liên Hạ hơi mím môi, “Con tới thăm chú. Lâu vậy không về, cũng rất ngại.”

Mục Thành cười sâu sắc hơn chút: “Người trẻ tuổi tụi con cố gắng làm việc, chú già rồi, có thăm hay không cũng không sao.”

Chú vẫn là người chú trong trí nhớ thuở ban đầu của Mục Liên Hạ, không có chuyện như đời trước, chú vẫn như vậy.

Hai người ở đó không khí hài hòa tán gẫu vài chuyện, chuyện nào cũng có. Cũng chỉ qua nửa tiếng, chuông cửa vang.

“Nha đầu Hân Hân này hôm nay quên mang chìa khóa.” Mục Thành theo bản năng muốn đứng dậy, Mục Liên Hạ đương nhiên không để chú đứng lên, mà là tự mình đi mở cửa. Quả nhiên, mở cửa, Mục Khả Hân đứng ở cửa.

Mà Mục Khả Hân ngược lại bị Mục Liên Hạ làm cho hoảng sợ.

Mục Khả Hân bây giờ hoàn toàn khác với trong trí nhớ của Mục Liên Hạ, cô vốn đã không xấu, giờ có tự tin và bản lĩnh, khí chất cũng rất tốt, mặc quần áo khéo léo, trang điểm nhạt, rất xinh đẹp.

Tuy kinh ngạc, nhưng hai người thỉnh thoảng có liên hệ, thêm phần mềm xã giao, cũng không quá xa lạ: “Sao em lại đến đây?”

Mục Liên Hạ mỉm cười: “Đến thăm hai người.”

Mục Khả Hân lén nhìn cha mình, sau đó nháy mắt với Mục Liên Hạ mấy cái: “Vậy giữa trưa ăn cơm ở đây đi, nếm thử tay nghề ba chị.”

Cô nói lời này, Mục Thành chợt như phản ứng lại, nhưng trong giọng nói là đương nhiên: “Nói gì đó, Liên Hạ không ăn trong nhà còn có thể đi đâu ăn chứ? Vừa lúc con về, mình ăn cơm đi.”

Mục Liên Hạ ngoan ngoãn gật đầu.

Đều là cơm gia đình cũng không có gì, tay nghề của Mục Thành không quá tốt, nhưng đều là người nhà, ăn cũng không tệ. Ăn xong mấy người còn chưa nói gì, Mục Khả Hân đã dọn cà mèn chuẩn bị ra ngoài.

Mục Liên Hạ sửng sốt, đứng lên: “Em đi với chị.”

“A?”

Mục Thành khoát tay: “Con đi làm gì? Lại đây tâm sự với chú.”

Mục Liên Hạ lắc đầu: “Không được, con đi thăm Mục Khả Kiệt.”

Ra cửa với Mục Khả Hân, cô nhẹ nhàng thở ra, sau đó dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn Mục Liên Hạ: “Em biết là đi thăm Mục Khả Kiệt?”

Mục Liên Hạ úp mở một tiếng.

“Chị cho rằng đời này em sẽ không trở lại, cũng sẽ không muốn gặp nó.” Mục Khả Hân có ý chỉ.

“Ừm… Đã qua lâu vậy rồi.” Mục Liên Hạ ngẩng đầu nhìn trời.

Kết quả công tố lúc trước là Mục Khả Kiệt nhận hình, dù là vụ án ở Song Hòe, nhưng cuối cùng Mục Khả Kiệt bị đuổi về Phụ Sa. Mục Khả Hân đương nhiên cũng không đi thăm Mục Khả Kiệt mỗi ngày, nhưng cuối tháng vẫn có thể thăm hỏi.

Mục Liên Hạ theo sau Mục Khả Hân, đưa ra chứng kiện của mình, cảnh ngục cũng không làm khó xử cậu. Mà Mục Khả Kiệt vừa đi ra, đã thấy Mục Liên Hạ dựa trên vách tường. Gã hơi kinh ngạc, nhưng cuối cùng quay đầu đi chỗ khác, chỉ nói chuyện với Mục Khả Hân.

Gã thay đổi rất nhiều, đi tù mấy năm đã giải nghiện, cũng trưởng thành rất nhiều. Hoặc là nói, không có ai thương gã nữa, gã cần phải trưởng thành.

Mục Liên Hạ cũng chỉ tới nhìn xem thôi, tối hôm đó cậu suy nghĩ rất nhiều chuyện, trở về nhìn xem là chuyện cậu luôn muốn làm nhưng lại không làm, cậu muốn mở lòng thật sự, liền đến đây.

Cho đến khi đi, hai người cũng không nói một câu.

Nhưng trước khi cửa đóng lại, Mục Khả Kiệt lớn tiếng la lên: “Mục Liên Hạ! Tôi sẽ không giải thích.”

Mục Liên Hạ vịn tay ở trên cửa, không quay đầu: “Tôi biết.”

“Cậu bây giờ… sống tốt không?” Giọng Mục Khả Kiệt thấp hơn vừa nãy một chút.

“Tôi rất tốt, ” Mục Liên Hạ hơi nghiêng đầu nhìn gã một cái, “Anh cũng biểu hiện tốt đi, ra ngoài sớm chút.”

Có lẽ là thời gian thật sự rất lâu rồi, thù hận ban đầu, từ lâu đã không còn.

***

Buổi tối hẹn đám bạn đi ăn bữa cơm, mọi người đều rất vui vẻ.

Quan Dũng và Phó Kỳ Kỳ sớm đã kết hôn, con cũng sắp sinh.

Chưa từng cắt đứt liên hệ với đám bạn này, khi cậu đến tìm người còn suýt chút bị hại: “Đúng là không nói một câu đó người anh em, về mà không nói cho tụi này biết sớm chút?”

“Bỗng dưng muốn về bỗng dưng muốn về thôi, ” Mục Liên Hạ vội vàng xin tha, “Không thì chắc chắn đã nói cho mấy người trước rồi đúng không! Lần này tôi nhận sai, đến Song Hòe tôi mời khách.”

“Đi, ông nói được thì làm được đó, ” Quan Dũng cười xấu xa, “Vu Hiểu Nhiên nói với tôi, chờ nó kết hôn muốn tới chỗ cậu để cậu chiêu đãi, đến lúc đó tôi và Kỳ Kỳ dắt con đi, ăn cho ông nghèo!”

Mục Liên Hạ vờ vô tội buông tay: “A? Vừa nãy mình mới nói gì ta?”

Mọi người lại cười một trận.

Cuối cùng bởi vì phải nghĩ cho Phó Kỳ Kỳ, nên tan cuộc sớm. Mấy người mấy năm gần đây đều rất không tệ, đã mua nhà mới ở nơi khác, về nhà cũng không còn chung một con đường nữa.

Thời tiết thật tốt, buổi tối cũng không oi bức, một mình cậu, chậm rãi đi về. Trên nửa đường, khi đi ngang qua một chỗ vứt rác, không khỏi dừng lại bước chân.

Nương theo ánh trăng, cậu nhìn thấy khuôn mặt người đó…

Là Lý Tố Anh.

Bà ta đã già đi rất nhiều, không còn dáng vẻ sáng sủa gọn gàng nữa, ngược lại còn già hơn tuổi thật của mình mấy tuổi. Mục Liên Hạ nhìn bà ta ở đấy bận rộn thu dọn rác, lấy được đồ có ích có thể bán lấy tiền, sau đó kéo chiếc xe ba bánh cũ nát của mình chậm rãi rời đi.

Mục Liên Hạ đứng đấy nhìn, nhớ lại người thím cũng từng cười với cậu, mua đồ ăn cho cậu, chậm rãi ngẩng đầu.

Có giọt nước rơi trên quần áo, nhưng trời lại chẳng hề mưa.

Ánh trăng rất sáng.

84.Kết thúc

Lên máy báy phải tắt di động, sau đó đến giờ mới nhớ tới, kết quả mở máy không lên, cục sạc cũng quên mang.

Mục Liên Hạ trở mình trên giường, an ủi bản thân còn lại một ngày, mở mắt đến hừng đông.

Sáng sớm hôm sau, người trong gương bị quầng thâm mắt rất nghiêm trọng, nhưng Mục Liên Hạ cũng không quá để ý, sau khi tạm biệt Mục Thành, thì tới mộ cha mẹ.

Từ sau khi nhận nhà họ Hạ, nhà họ Hạ đã lập bia cho cha mẹ Mục Liên Hạ ở Song Hòe, vì vậy mà Mục Liên Hạ rất ít khi về Phụ Sa, dù có về cũng sẽ không đi gặp Mục Thành. Ngược lại là chuyện lần này khiến cậu rốt cuộc sáng tỏ tâm sự.

Cậu đặt bó hoa bách hợp trước mộ cha mẹ, nhìn ảnh chụp của họ rất lâu.

“Ba, mẹ, ” Cậu nhẹ giọng mở miệng, “Qua hôm nay, hoặc là con đi tìm hai ngươi, hoặc là… vẫn ở bên Tống An Hoài, qua một khoảng thời gian mới đến gặp hai người. Dù sao, bất kể thế nào, con cũng sẽ không quá cô đơn, đúng không?”

“Đời này con sống rất tốt, thuận theo tự nhiên vậy, không nghĩ nhiều nữa.”

“Con yêu hai người.”

Rời khỏi khu nghĩa địa công cộng, Mục Khả Hân đưa cậu tới nhà ga.

“Em… sau này có về không?” Mục Khả Hân nghiêng đầu.

Mục Liên Hạ cười với cô: “Dù sao chị kết hôn em chắc chắn sẽ về.”

Cậu nói lời này rất bình tĩnh, bởi vì Mục Khả Hân và bạn trai đang ở trong trạng thái bàn chuyện cưới hỏi, cho nên nói là rất đáng tin.

Mục Khả Hân gật đầu: “Vậy đi, đến lúc đó hai người cùng về.”

Cô biết chuyện của Mục Liên Hạ và Tống An Hoài, bạn bè quan hệ tốt với Mục Liên Hạ một chút đều biết.

Mục Liên Hạ đáp ứng, chuyển xe đi nội thành sau đó ngồi máy bay về Song Hòe. Bên này khá lệch, máy bay đến Song Hòe chỉ có một chuyến lúc chạng vạng.

Hôm nay là ngày giỗ của cậu đời trước. Mấy hôm trước cậu ăn ngủ khó yên, bất thường đến mức ai cũng có thể nhìn ra. Ngược lại là sau tối hôm đó nói ra một số việc đã thấy thoải mái hơn nhiều.

Cho nên cậu mới đặt vé máy bay về. Đến đây là muốn thăm bọn Mục Thành, tuy cậu chưa từng về qua, nhưng cậu thật sự để ý. Thêm nữa… là muốn đi thăm cha mẹ.

Sau đó, cậu muốn về bên cạnh Tống An Hoài.

Chẳng sợ… Thật sự, phải kết thúc tất cả vào ngày hôm nay, cậu vẫn còn, có chút ích kỷ, muốn ở bên Tống An Hoài. Cảm xúc của cậu bây giờ đã bằng phẳng hơn rất nhiều, dù vẫn để ý, nhưng không còn như lúc đầu nữa.

Kết quả đau khổ là… Bởi vì vấn đề thời tiết, máy bay trễ giờ.

Chờ khi cậu vất vẻ lắm mới chạy về Song Hòe, đã sắp mười giờ.

Không để ý được nhiều vậy, Mục Liên Hạ tìm một cửa hàng bán hoa mua một bó hoa hồng đỏ lớn, sau đó nhanh chóng về nhà.

Vừa móc túi, Mục Liên Hạ đột nhiên vỗ đầu mình. Còn nói Mục Khả Hân quên mang chìa khóa… Khi cậu về Phụ Sa cũng vội vàng gấp gáp, cục sạc di động không mang thì thôi, ngay cả chìa khóa cũng không mang.

Hơn nữa, trong nhà không có ai.

Mục Liên Hạ không thể nói rõ là thất vọng hay là gì, ôm bó hoa hồng đó, cũng mặc kệ hình tượng, ngồi ở cửa.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhìn kim giờ trên chiếc đồng hồ đeo tay sắp chỉ số mười hai, Mục Liên Hạ chợt đứng lên, ôm hoa chạy xuống lầu, ngồi ở cổng lớn dưới lầu.

Khi chỉ còn một phút nữa sẽ qua một ngày, Mục Liên Hạ nhìn thấy bóng dáng của Tống An Hoài.

Hắn đi có chút chậm, có vẻ rất mệt mỏi. Mục Liên Hạ cũng không để ý nhiều nữa, cậu lập tức chạy qua, kẹp bó hoa hồng lớn kia ở trong lòng hai người.

Mục Liên Hạ buông lỏng tay, nâng mặt Tống An Hoài liền hôn.

Tống An Hoài gần như còn chưa phản ứng lại, chờ khi hắn phản ứng, lúc này đã đảo khách thành chủ, hôn đến khó rời.

Đồng hồ báo thức được đặt trên đồng hồ reng lên, Mục Liên Hạ cũng không để ý nữa, khóe mắt lại không tự chủ được ươn ướt.

Cậu nháy mắt mấy cái, chớp đi chút nước mắt ấy.

Hôn xong, hai người kéo ra chút khoảng cách, Tống An Hoài đè vai Mục Liên Hạ thiếu chút nữa hóa thân thành vua gào thét: “Em chạy đi đâu! Anh đã tìm em hai ngày rồi đó!”

Mục Liên Hạ vô tội nháy mắt mấy cái: “Em… em về Phụ Sa…”

Tống An Hoài bị nghẹn một chút: “Em… em về mà không thể nói cho anh một tiếng hả! Em không biết anh lo cho em lắm à! Mấy hôm trước cảm xúc của em đã không đúng, anh sợ em làm chuyện điên rồ em có biết không hả! Di động đâu? Vì sao không mở máy!”

“Buổi tối không sạc pin, sau đó lên máy bay thì tắt… Có lẽ là có sự cố, không mở máy được, còn không mang theo cục sạc…” Mục Liên Hạ thật sự rất vô tội, “Không đúng, em có để lại giấy nhắn cho anh mà! Anh không thấy?”

“…”

Mục Liên Hạ chậm rãi nở nụ cười, một tay nhặt hoa hồng vừa nãy rơi xuống đất, một tay kéo má Tống An Hoài: “Anh đó, ba mươi mấy rồi, sao lại đột nhiên trở nên hấp tấp vậy chứ?”

Tống An Hoài nhận hoa hồng, ôm chặt Mục Liên Hạ vào trong lòng: “Không sao, em ở đây là tốt rồi. Em vẫn chê anh già?”

“Không có không có, ” Mục Liên Hạ cười tủm tỉm tựa vào lòng hắn, trán đặt trên trán đối phương, “Không có vụ đó đâu, em yêu anh nhất.”

“Anh cũng vậy.” Tống An Hoài nói, “Anh cũng yêu em nhất.”

One thought on “[DSƯN] Chương 82 — 84

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s