[5 lần] Chương 14

Tóc Quý Dương không dài không ngắn, nhìn qua mái tóc mềm mại, khi Tần Lộ Dịch giơ tay lên, làm hắn cảm thấy hạ xuống xoa một cái cũng là một hành động hợp lý.

Nhưng động tác này quá đột ngột, Tần Lộ Dịch nhịn lại, ánh mắt lệch đi nhìn về phía màn mưa.

Nước mưa dưới hoàng hôn cuối mùa hạ tỏa chút hơi nóng, giọt mưa theo gió thổi bay góc áo tiến vào con tim, lác đác thúc giục mầm non xanh biếc. Ai cũng không nói chuyện, nhưng xấu hổ, lo lắng, vờ vịt hoặc lơ mơ bất đắc dĩ một giây trước, đã chậm rãi yếu dần đi hóa thành tình cảm dịu dàng nhất.

Mưa to đến cũng nhanh đi cũng nhanh, mây đen bị thổi về phương xa, ngoại trừ hơi ẩm từ bùn đất, ngay cả bầu trời tối đen cũng trở nên trong sáng.

Đi về phải hơn 20 phút, hai người trú mưa hơn mười phút, mà trình diễn cũng vì trời mưa nên quyết định giảm bớt vài chương trình. Cho nên chương trình vốn được sắp xếp vào một tiếng sau thì giờ chưa tới mười phút đã phải bắt đầu.

Tống Nam phải chủ trì nên không có thời gian hối, nhiệm vụ gọi điện ném bom liền giao cho Địch Tử Triết.

Ven đường hai người quay về, Quý Dương lấy điện thoại ra nhắn tin cho Địch Tử Triết.

“Tôi tới ngay đây, sắp tới cửa sân thể dục rồi, ông đừng có gấp, nhất định kịp mà.” Quý Dương nhắn xong liền nói với Tần Lộ Dịch: “Em đã bỏ lỡ hai buổi diễn mở màn, nhưng chắc phần sau cũng rất đặc sắc.”

Tần Lộ Dịch cũng không để ý chuyện này, hắn nói: “Không sao, dù gì em cũng phải rời đi mà.”

“A?” Quý Dương nghe thấy hơi kinh ngạc, cậu cho rằng tân sinh mới vào trường sẽ rất thích thú với hoạt động như chào mừng tân sinh này, “Em muốn đi đâu?”

Tần Lộ Dịch suy nghĩ một chút rồi nói, “Xem như là làm thêm.”

“Tối mỗi ngày đều làm?”

“Ừm, hai tiếng mỗi tối.” Tần Lộ Dịch gật đầu, thích thú nhìn Quý Dương thay đổi vẻ mặt.

Chắc có lẽ bản thân Quý Dương cũng không rõ, mỗi lần khi cậu làm mặt kinh ngạc thì đôi mắt sẽ không tự chủ được mà trợn lớn hơn chút, với đôi mắt vốn đã tròn của cậu, nhìn qua càng có sức sống hơn nữa.

“Nhưng năm nhất không phải có tiết tự học buổi tối à?” Quý Dương không rõ hỏi.

“Em đã xin nghỉ tự học buổi tối và sống ở ngoài rồi, bây giờ buổi tối không cần cưỡng chế tham gia tự học buổi tối nữa.” Tần Lộ Dịch giải thích.

Có thể nghỉ tự học buổi tối là một, nhưng năm nhất mới khai giảng thành công xin được sống ở ngoài thì rất hiếm thấy. Quý Dương nhớ tới trước đây mình đoán Tần Lộ Dịch phải sống trong hoàn cảnh thiếu tình yêu thương của cha mẹ, bây giờ nhà trường tự nhiên mở đường cho hắn như vậy, nhất định là do điều kiện gia đình hắn quá khó khăn, cho nên không thể không đặc biệt quan tâm.

Cậu thậm chí không nhịn được suy đoán Tần Lộ Dịch phải ở trong một căn phòng như nào. Quý Dương nghe vài bạn cùng lớp năm hai đại học lúc dọn ra ngoài ở có nói, ở ngoại thành có vài đoạn đường không tốt, căn phòng nhỏ ba, bốn mét vuông chỉ cần hơn 100 đồng một tháng, không phải lời hơn tiền mình thuê ở trường nhiều à?

Có ví dụ như vậy, hình tượng Tần Lộ Dịch khổ sở gặm dưa muối bánh bao ngày càng rõ ràng.

Dù cho bây giờ Quý Dương rất muốn an ủi cảm xúc của Tần Lộ Dịch, nhưng cậu lại sợ Tần Lộ Dịch xấu hổ, vì vậy chỉ có thể kìm nén, khó chịu thì cúi đầu che đi hai má đỏ lên, ánh mắt nặng nề nhìn mũi chân mình, từng bước từng bước đi về phía trước.

Quý Dương lén lút suy đoán, nói không chừng quần áo trên người Tần Lộ Dịch đều là đồ nhái, hàng nhái trong hàng hiệu.

Quần áo trên người Tần Lộ Dịch thở phì phò lay động theo gió: Lúc nghĩ bậy nghĩ bạ có thể giả ngu được không hả!?

Thật sự là chuyện khẩn cấp, chưa chờ hai người tới cửa sân thể dục, Địch Tử Triết đã cầm dù từ trong chạy ra đón người.

Nhìn thấy Quý Dương, Địch Tử Triết thở phào một hơi.

Cậu ta vội nói một tiếng cảm ơn rồi nhận lấy cái thùng ở trong lòng Tần Lộ Dịch, liếc nhìn Quý Dương hai tay trống trơn thong dong thoải mái, cảm thấy nhất định là do Quý Dương lười biếng, nên trách cậu, “Quý Dương ông chỉ biết sai đàn em.”

Quý Dương đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình chưa hoàn toàn thức tỉnh, nghe thấy câu nói này thì hơi ngơ ngác: “Hả?”

Địch Tử Triết nhét dù vào trong tay cậu, “Tôi đi trước, Nam Nam gấp muốn chết rồi.”

Bầu trời nổi lên mưa bụi lung lay, nhưng không bằng hồi nãy. Tiếng ca nhảy ầm ĩ trong sân thể dục theo âm thanh truyền tới, Quý Dương đưa dù cho Tần Lộ Dịch, “Cái dù này vẫn nên cho em trước đi, chỗ này cũng rất gần KTX, em ra ngoài làm thêm nói không chừng còn có thể đổ mưa.”

Cậu suy nghĩ một chút rồi quyết định giải thích câu nói của Địch Tử Triết vừa nãy, “Thật ra anh cũng rất yêu thương đàn em.”

Tần Lộ Dịch nhận dù, như muốn cười lại không hoàn toàn lộ vẻ, chậm rãi nói: “Cảm ơn đàn anh.”

Quý Dương hơi hoang mang ngẩng đầu, Tần Lộ Dịch xưng hô với mình quá lộn xộn, lúc thì đàn anh lúc thì Quý Dương. Nếu như không phải Tần Lộ Dịch có vẻ quá giống trai thẳng, mỗi lần nói chuyện đều quá ngay thẳng, Quý Dương cũng có cảm giác là hắn đang đổi cách đùa giỡn mình.

Hai người chia tay ở cửa sân thể dục, một người đi vào trong một người đi ra ngoài. Chờ khi đi được hai bước Quý Dương mới nhớ ra, dưa hấu mà mình đưa cho Tần Lộ Dịch lúc nãy còn đang trong tay bạn cùng phòng của hắn. Tần Lộ Dịch phải đi làm thêm, nhất định không ăn được dưa hấu. Nếu là lúc trước thì Quý Dương còn không thấy có gì đáng lo, chỉ là nửa trái dưa hấu, bây giờ Tần Lộ Dịch ở trong mắt cậu đã thành một bé đáng thương giả bộ kiên cường, cậu lại cảm thấy Tần Lộ Dịch không ăn được dưa hấu vào miệng thì rất đáng tiếc.

Suy nghĩ một chút, Quý Dương thở dài, lần sau mua dưa hấu cho bé đáng thương hắn vậy.

Cậu không biết, Tần Lộ Dịch mà mình cho rằng đã ra khỏi cổng trường lại đang đi tới cửa hàng trái cây của trường.

Tần Lộ Dịch chọn một quả dưa hấu trong tiệm, chủ tiệm lấy ra khỏi tủ lạnh giùm hắn, cũng cười nói: “Đúng lúc, trái dưa hấu này chỉ mới bổ, còn mới lắm, đây là một trái lớn, thành hai nửa còn mười mấy cân, cậu mua hết?”

Tần Lộ Dịch lấy bóp tiền ra, “Mua hết, gói lại giùm tôi đi.”

Chủ tiệm vui vẻ cười hớn hở làm theo, Tần Lộ Dịch trả tiền rồi xách dưa hấu, lại làm người ta ngoài ý muốn mà quay về sân thể dục.

Sân thể dục lúc này người đông nghìn nghịt, gần như ai cũng mặc thêm áo mưa, bụi mưa lắt nhắt như chấm trắng giữa chấm đỏ và chấm vàng, dưới ánh đèn sân khấu và bóng đêm mông lung sâu lắng tạo nên sức sống thanh xuân của cuộc sống học đường.

Theo buổi diễn đến cao trào, gần như tất cả mọi người đều vỗ tay hoan hô, vẫy gậy huỳnh quang trong tay lên.

Tần Lộ Dịch tìm tới vị trí của mình, vỗ vỗ vai bạn cùng phòng.

Khi bạn cùng phòng quay đầu lại trên mặt vẫn còn mang theo nụ cười thỏa mãn khi xem biểu diễn, thấy Tần Lộ Dịch thì hơi ngờ vực, “Á, tôi còn tưởng ông đi luôn rồi.”

Tần Lộ Dịch nhìn đồng hồ đeo tay một chút, “Ừ, đi ngay đây, quả dưa hấu lúc nãy đâu?”

Bạn cùng phòng ôm trái dưa hấu mình đặt ở cạnh, liền nhìn thấy Tần Lộ Dịch đang xách theo một quả dưa hấu, “Sao vậy?”

“Cho tôi cái đó, cái này cho ông.” Tần Lộ Dịch đề nghị đổi dưa hấu.

“A, quả dưa hấu này có gì đặc biệt à?” Bạn cùng phòng tuy hỏi vậy, nhưng vẫn đổi quả dưa hấu.

“Ừ, rất đặc biệt, ” Tần Lộ Dịch nói thẳng, sau đó ôm dưa mới đổi, chào tạm biệt bạn cùng phòng, “Vậy tôi đi trước.”

Không bao lâu liền đổ mưa, Quý Dương chẳng hề có lòng nhiệt tình hứng mưa xem biểu diễn như các sinh viên năm nhất, nên về phòng ngủ rất sớm.

Hai tên mọt game Lô Hạo và Viên Hiểu Huy đang lập nhóm đánh thứ hạng, thấy cậu về là bắt chuyện với cậu, “Ai, đánh thứ hạng chung không, kéo mày.”

“Chém gió, ” Quý Dương không tin tưởng kỹ thuật của họ, “Tụi bây mà có thể kéo tao?”

Level của họ cũng không thấp, đồng đội mỗi trận cũng không yếu, đánh tới giờ mà có tự tin nói là kéo được thì thật sự không thể là tuyển thủ bình thường.

Quý Dương mở máy tính ra, nhìn đồng hồ dưới máy tính từ 7:59 nháy mắt chuyển thành 8:00, phòng live stream quả nhiên theo tiếng mở ra, live stream của Louie bắt đầu.

Có lẽ là vì xóa bỏ tâm lý suy đoán hắn là AI của mọi người, hai hôm nay Louie rõ ràng đã nói chuyện nhiều hơn chút. Không giống các streamer nổi tiếng khác thường nói chuyện không ngừng nghỉ, phần lớn thời gian mở miệng của hắn đều là thoáng giải thích một vài thao tác và hiểu biết. Nhưng cũng nhờ điều này, mic của Louie luôn được để trong trạng thái mở.

Trong lúc rảnh rỗi ghép đôi có rất nhiều người hỏi chuyện trong bình luận, nhưng vì tốc độ di chuyển của khu bình luận rất nhanh, trên căn bản là không nhìn rõ. Cho nên có rất nhiều người sẽ lấy số tiền lớn tặng quà rồi lợi dụng thời gian rảnh rỗi ấy để hỏi chuyện, làm streamer chú ý tới mình.

Lúc nãy đã có người điên cuồng đập tiền thông báo hỏi cùng một vấn đề, “Louie anh độc thân à?”

“Louie anh độc thân à?”

“Louie anh độc thân à?”

Trước sau đập hết quà tặng mấy vạn, làm mấy người xem khác trong phòng live stream la to đại gia.

Bên Louie không nói chuyện ngay, hình như có tiếng bước chân đi từ xa đến gần.

“Xin lỗi, lúc nãy mới rời đi một lát.”

Trong ống nghe khẽ truyền đến một tiếng vang nhỏ, hình như có gì đấy được đặt lên bàn. Sau đó là một tiếng nước giòn tan, như khi dùng muỗn múc thịt dưa.

Sao giống như đang ăn dưa hấu quá ta, Quý Dương nghĩ.

Hiển nhiên những người khác cũng nghe thấy tiếng này, nói thẳng muốn Louie mở camera làm food streamer.

“Ừm, đúng là đang ăn dưa hấu.” Louie dường như nhìn thấy câu hỏi trên bình luận, nhàn nhạt đáp.

Hắn cứ như đã quên vấn đề của đại gia lúc nãy.

Đại gia tự nhiên không cam lòng, lần thứ hai dùng quà thông báo lộ sức tồn tại, lúc này Louie im lặng một chút, sau đó mở miệng nói: “Bây giờ tôi đúng là đang độc thân.”

Từ khi live stream đến nay, Louie chưa từng lộ ra chút thông tin cá nhân, mỗi khi thêm chút nhân tố có thể xây dựng hình tượng đều sẽ làm phòng live stream hân hoan nhảy nhót rất lâu.

Tất cả mọi người đều nghe ra đêm nay cảm xúc của Louie rất không tệ, vì vậy tập hợp đủ câu hỏi.

Tiếc là Louie chỉ nói tới đó rồi không có ý tiết lộ nữa, chỉ giữ im lặng với những vấn đề sau đó.

Quý Dương suy nghĩ một chút, đánh chữ trong khung bình luận hỏi: Ăn dưa hấu có ngon không?

Tần Lộ Dịch ở bên kia máy tính liếc qua màn ảnh một cái, nhìn thấy có một người xem ID tên Dương Dương đáng yêu nhất hỏi: Ăn dưa hấu có ngon không?

Tuy chỉ chợt lóe thôi, nhưng vẫn làm hắn nhếch khóe miệng.

Có lẽ cũng sẽ không tình cờ là Quý Dương đâu nhỉ, hắn nghĩ, nhưng hai chữ Dương Dương rất khó làm hắn xem nhẹ.

“Dưa hấu rất ngọt.” Quý Dương nghe thấy Louie nói.

Tác giả có lời muốn nói: Đã sửa, ID của Quý Dương tổng kết như sau.

WeChat: Tục tưng Dương Dương

Game: Dương Dương không muốn rời giường

Weibo: Dương Dương xoa eo lát đã

Live stream Ngôi Cao: Dương Dương đáng yêu nhất.

3 thoughts on “[5 lần] Chương 14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s