[5 lần] Chương 17 — 18

Chương 17

Quý Dương vui vẻ để điện thoại xuống, trượt con chuột tiếp tục đọc bài post chưa đọc xong vừa nãy.

Chỉ một lát, bài post đó đã từ khoảng 1500 đến 2500 lượt comment. Ngôn ngữ các nước thông qua hệ thống phiên dịch chuyển thành tiếng Trung và thuật ngữ game phù hợp, đọc không có chút chướng ngại.

“Cho nên nói, hệ thống đã cao như vầy rồi, còn cần thi cấp 4-6 đày đọa người ta làm gì…” Quý Dương lẩm bẩm, click xóa comment dưới mười lăm chữ và comment bị hệ thống tự động đánh giá là có chứa tính chất công kích, rồi lại nhanh chóng lướt xuống xem.

Một đường đều là quan điểm tán thành, phản đối hoặc quan sát, khoảng chừng hai ngàn comment bỗng nhiên có một người giấu tên bình luận.

Giấu tên: Thật ra nên nói sao đây, người bên ngoài nhìn qua rất lạnh nhạt cũng không nhất định là lạnh nhạt với tất cả mọi người. Lúc tui chưa hẹn hò với bạn trai tui, anh ấy rất cao lãnh, phải kéo như điên… Khụ, kết quả không nghĩ tới sau này tụi tui ở bên nhau, thật sự! Chưa tới một tuần, anh ấy đã dính người như điên rồi! Nhưng khi đối ngoại anh ấy vẫn giống như trước. Cho nên tui thấy vụ này nói cũng không chắc đúng.

Dưới lầu có không ít người trích dẫn comment này.

Một con cá nhỏ: Wow, thuộc tính này có cảm giác ngọt ghê.

David_XX: Có lý chút chút.

Sau đó, hướng đi của bài post này bắt đầu đi lệch hoàn toàn, trở thành “Hai, ba chuyện hằng ngày của tui và đối tượng của tui”.

Nhưng vào lúc này, điện thoại Quý Dương reng, cậu cúi đầu nhìn, là Tần Lộ Dịch lúc nãy không rep đột nhiên giờ rep.

Tần Lộ Dịch: Không thích lẩu.

Với Tần Lộ Dịch bây giờ, ăn đất còn không làm người tức hơn là ăn lẩu.

Trên đời này còn người không thích lẩu á? Đúng là phản nhân loại, Dương lẩu muốn lật bàn.

Quý Dương nằm gục xuống bàn một tay đỡ điện thoại, nghiêng đầu nhìn màn hình, suy nghĩ chút rồi trả lời hắn.

Tục tưng Dương Dương: Vậy em thích ăn gì, anh theo em.

Tần Lộ Dịch xuyên qua trạm tàu điện ngầm ồn ào người đến người đi, khung cảnh khi thì nhanh khi thì chậm, tất cả náo nhiệt và sức sống đều vút qua cạnh hắn. Hắn là một người có thiếu sót rất lớn về mặt tính cách, nếu tìm hiểu thì có lẽ là do mẹ ruột qua đời mà cha ruột lại không quan tâm hắn đủ. Nhưng Tần Lộ Dịch lại đổ lỗi cho bản tính của mình không thiên về náo nhiệt.

“Bởi vậy, hôm nay Linda cực mắc cười, presentation (*) của bả hoàn toàn copy Lucy…”

(*) Bài thuyết trình

“Trà sữa tiệm đó khó uống vậy, bà còn muốn đi á?”

“Hoàn toàn lười nấu cơm mà!”

“Ha ha ha ha, mày coi cái này này…”

Hắn đứng giữa các cuộc đối thoại nơi đây, nghe thấy vô số câu từ không liên quan đến mình xẹt qua bên tai, cúi đầu nhìn reply mới nhất trong màn hình, ánh mắt chăm chú mà dịu dàng. Rất hiếm khi có một lần, chỉ thông qua một tin nhắn nói chuyện trên điện thoại đã cho hắn có cảm giác được người làm bạn.

Tần Lộ Dịch giờ mới hơi nghĩ lại, hắn cũng không phải hoàn toàn không thích náo nhiệt. Hắn muốn là những gì mà mình xưa nay không có được, náo nhiệt chỉ thuộc về mình.

Quý Dương bò lên giường gác chân khẽ lay lay, miệng cậu đang hát còn ngón tay thì đang bấm chơi game trên màn hình.

Hai cái reply của Tần Lộ Dịch bay vào, lần đầu tiên Quý Dương nhận được nhiều tin nhắn từ Tần Lộ Dịch như vậy.

Tần Lộ Dịch: Muốn ăn nho.

Tần Lộ Dịch: Dưa hấu cũng được.

Nho và dưa hấu? Đúng là rất đơn giản.

Tục tưng Dương Dương: Đã biết!

Không phải chỉ là nho dưa hấu thôi à, thật là một trong những trái cây rẻ nhất, Quý Dương hoàn toàn không hiểu tình hình, nghĩ thầm: Lúc đó anh kéo luôn một xe tới cho em.

Ừm, xe ba bánh.

Mặc dù thời tiết vào thu đã được ít ngày, nhưng mặt trời giữa trưa tháng mười, vẫn có thể làm người nóng tới tan chảy.

Tối qua Quý Hạo đến thành phố S, sáng hôm nay họp xong rồi tới trường vừa lúc dọn đồ giùm Quý Dương, sau đó lấy thân phận phụ huynh dắt đám bạn cùng phòng họ đi ăn cơm trưa ở nhà hàng mà đảng sinh viên bình thường khó có thể tiêu pha, cuối cùng lại tiện đường đưa Viên Hiểu Huy và Lô Hạo tới trạm đường sắt.

Chờ người đi hết, Quý Dương lập tức chạy ra ghế sau nằm, co chân muốn ngủ trưa.

Quý Hạo bực mình chậc một tiếng: “Em là heo tinh đầu thai hả? Cả ngày ăn uống ngủ, thắt dây an toàn cho anh, lát nữa cũng không sợ em té chết.”

Quý Dương – yêu tinh vô lại, lười biếng trở mình nói dài: “Em chỉ nằm chút thôi, chờ anh chạy tới cao tốc rồi em dậy, anh lái xe qua họp có phải là vì tiện đường đón em về không?”

Cậu cười khà khà khà rất hả hê. Quý Hạo đối xử tốt với cậu, trong lòng Quý Dương biết rõ, anh cậu chỉ là giỏi chửi người ngoài miệng, trên thực tế là nuông chiều mình hơn ai khác.

Quý Hạo cười lạnh nói: “Em nghĩ đẹp nhỉ, anh sợ bị mẹ lải nhải chết nên mới tiện đường đón em, bằng không ai thèm lo cho em.”

“Vậy anh còn mời bạn em ăn cơm làm gì.”

“Anh sợ không mời người ta ăn, lát nữa thằng em heo tinh của anh bị người đánh chết.”

“Nói gì chứ, ” Quý Dương nghe không nổi nữa, “Chờ về nhà em méc ba mẹ anh nói họ là heo.”

Quý Hạo cười khẽ, không để bụng, “Được đó, ngồi xong thắt dây an toàn vào,” Hắn dừng chút, đổi chủ đề, “Đúng rồi, đàn em mà em nói hồi trước, có được không?”

“Em thấy là được, ” Quý Dương cúi đầu thắt dây an toàn, “Em ấy đáp ứng sau Quốc Khánh sẽ dạy bù Tiếng Anh cho em.”

Quý Hạo gật đầu, mười ngón tay thay phiên nhau gõ trên tay lái, trong giọng nói có chút xấu hổ không khó để nghe ra, “Gì đấy nhỉ, hai đứa giờ còn trẻ luôn dễ kích động, đặc biệt là hai thằng con trai, anh tra tư liệu rồi, bởi vì gì nhở… cấu tạo sinh lý, sau này rất dễ có chuyện… Tới lúc đó em nên chú ý chút, đừng không biết bảo vệ cơ thể mình.”

Nói hết chuỗi lời này, hai người trên xe cũng sắp chết sớm vì bệnh xấu hổ.

Quý Dương đỏ mặt: “Có phải ba mẹ ép anh nói không.”

Quý Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em hiểu là được rồi.”

Ngày Quốc Khánh gia đình Quý Dương cũng không có hoạt động gì, khác biệt duy nhất là nhà họ trải qua y như tháng giêng. Cả ngày đều ở nhà nấu ăn, ăn xong rồi xem TV chơi máy tính, buổi tối lại đi dạo một vòng.

Thừa dịp Quốc Khánh ra ngoài đi tới mấy khu vui chơi hàng đầu đúng là tự đày đọa bản thân, hồi đó sau khi trải qua mấy lần, người nhà Quý Dương cũng không làm chuyện này nữa. Quốc Khánh tất cả đều ở nghỉ phép, nghỉ phép thật.

Mẹ Quý Dương luôn rất tò mò về Tần Lộ Dịch mà Quý Dương nói tới, cả ngày nghỉ đều hỏi bóng hỏi gió Quý Dương về đủ loại vấn đề.

“Chỉ nhỏ hơn con một tuổi thôi à?”, “Dạ.”

“Người thủ đô?”, “Vâng.”

“Gia đình làm nghề gì có hỏi qua chưa?”, “Chưa.”

“Nhân phẩm tốt chứ?”, “Rất tốt.”

Hỏi xong, mẹ Quý Dương cảm thấy hài lòng. Về phòng mò mò tìm tìm, móc ra một xấp tiền mặt màu hồng, sau đó chạy tới trước mặt Quý Dương đếm ba mươi tờ cho cậu.

“Con cầm cái này, thanh niên tụi con yêu đương phí tiền, tiền sinh hoạt lát thôi là không đủ.”

“Sao mẹ lại để nhiều tiền mặt trong nhà vậy chứ?” Quý Dương trợn mắt.

Một tờ ít nhất cũng 10 ngàn đi?

“Mấy hôm trước mẹ biểu ba con đi rút ba tờ một ngàn về, ổng mắt mờ nên bấm thêm một con số không, lại không biết gửi vào lại, mang về hết, mẹ nói ổng ngốc ổng còn giận mẹ.” Mẹ Quý Dương nói rồi xoa đầu con trai mình, “Nếu không đủ thì nói với mẹ, theo đuổi bạn trai xài thêm ít tiền cũng không sao.”

Quý Dương thấy hành động theo đuổi của mình chẳng có tí tiến triển, bị tiền đập tới sung sướng.

Ba Quý Dương đi ngang qua cửa phòng Quý Dương, vừa vặn nghe thấy đoạn tố cáo ông của mẹ Quý Dương, lập tức lớn tiếng phản bác: “Ai nói tôi không biết gửi vô, tôi chỉ là lười gửi, bà mà nói lung tung nữa là mai tôi không đi mua đồ ăn.”

“Tôi giỡn chút thôi ông cũng đừng coi là thật chứ.” Mẹ Quý Dương đẩy ông ra ngoài, “Đừng làm phiền con trai nghỉ ngơi, đi ra cái đi.”

Chờ họ đi, Quý Dương lập tức bay nhào lên giường, khúc khích vui vẻ một lát, mở điện thoại báo tin vui cho Tần Lộ Dịch.

Tục tưng Dương Dương: Giờ anh rất giàu, hai hôm nữa mua đồ cực ngon cho em ăn. 【 Đắc chí 】

Tục tưng Dương Dương: Anh vẫn thấy lẩu ăn rất ngon, em thật sự không thích ăn lẩu à? Em thuê phòng ở bên ngoài có phòng bếp không, nếu được thì anh biết nấu lẩu đó, anh nấu lẩu cực kỳ ngon.

Một tên chỉ biết mua lẩu nổi tiếng sẵn để làm canh, lại khoe khoang chẳng biết xấu hổ.

Bên kia, Tần Lộ Dịch và Trần Uẩn đang ăn một bữa trong lúng túng đều bị tiếng thông báo bất ngờ dời tầm mắt, nhìn lại điện thoại mà Tần Lộ Dịch đặt ở cạnh.

Tần Lộ Dịch đặt dao nĩa xuống, mở điện thoại ra, trên mặt bỗng nhiên lộ chút ý cười không thể nhận ra.

Bởi vì bầu không khí thờ ơ mà rất khó chịu giữa hai người lúc nãy nên Trần Uẩn nhạy cảm bắt giữ được chút cảm xúc biến hóa của Tần Lộ Dịch, buột miệng hỏi: “Bạn gái à?”

Cô hỏi xong rồi lập tức cảm thấy mình lỡ miệng, nói chuyện quá mức đột ngột. Phần lớn đối thoại giữa Tần Lộ Dịch và cô vốn đã vô vị rồi, Trần Uẩn không hề trông mong rằng Tần Lộ Dịch sẽ trực tiếp trả lời vấn đề riêng tư của bản thân.

Nhưng chẳng thể ngờ được, cảm xúc của Tần Lộ Dịch dường như là nhờ hai tin nhắn đó mà trở nên tốt hơn.

Hắn đặt điện thoại xuống ngẩng đầu lên, dùng giọng điệu bình thản nói với Trần Uẩn: “Anh ấy là nam.”

Chương 18

Đúng lúc này, sự phong phú của ngôn ngữ được thể hiện một cách hoàn mỹ. Trần Uẩn không hiểu rõ câu nói “Anh ấy là nam” của Tần Lộ Dịch đang thể hiện ý nghĩa gì.

Là đang nói cho cô biết đối phương không phải là nữ, mà là nam?

Nhưng định vị bạn gái này lại không bị Tần Lộ Dịch chối bỏ hoàn toàn, như đang thêm một bước nói cho Trần Uẩn, thân phận của đối phương ít nhất là không bình thường trong hắn.

Chẳng lẽ là bạn trai? Trần Uẩn bị suy đoán của mình làm sợ hết hồn, không biết nên hỏi từ đâu. Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ của mình, thằng bé Lộ Dịch này, từ khi cô tới, theo miêu tả của Tần Lễ, chưa từng có chút dấu hiệu không bình thường.

Giờ nó nói như vậy, không chừng chỉ là để hù mình. Trần Uẩn chậm rãi điều chỉnh lại lòng mình, khôi phục tư thái ưu nhã khi nãy.

Mà Tần Lộ Dịch thì đang cầm điện thoại lên tranh thủ rep WeChat của Quý Dương.

Tần Lộ Dịch: Nếu vậy thì thử một lần cũng không sao.

Chỉ cần không dính dáng tới những người khác.

Tần Lộ Dịch: Khi nào anh về thành phố S?

Tuy rằng tần suất chat chit mỗi ngày của hai người cũng không có gì thay đổi, thậm chí còn nhiều hơn, nhưng không như ở trường mỗi ngày đều có thể gặp Quý Dương một lần, chia tay bốn, năm ngày làm Tần Lộ Dịch lại thoáng có cảm giác không quen.

Trần Uẩn sửa chữa lại cách diễn đạt của mình, một lần nữa mở miệng thu hút lực chú ý của Tần Lộ Dịch, “Ba con gần đây có khá nhiều chuyện trong công ty, nên không thể phân thân được, ban đầu hai người định đi chung, chỉ là sau đó có chút chuyện xảy ra, cho nên…”

Cho nên ba con không tới, cũng không phải vì không quan tâm con.

Nửa câu sau, Trần Uẩn hoàn toàn tạm ngường trong ánh mắt nhìn chăm chú của Tần Lộ Dịch. Hắn rõ ràng chẳng hề lộ ra tí dao động cảm xúc gì, cũng chưa từng biểu hiện ra chút bất mãn, nhưng Trần Uẩn lại cảm thấy bản thân mình như bị người nhìn thấu, không thể nói tiếp câu nói này nữa.

“Không sao đâu, dì, ” Tần Lộ Dịch cầm dao nĩa lên, rũ mắt nhàn nhã cắt thịt bò mềm trên bàn, lại nhìn về phía Trần Uẩn, vẻ mặt của hắn mang theo sức thuyết phục hoàn toàn có thể làm người khác tin tưởng, “Con cũng không để ý đến chuyện này, còn nữa, dì tới thăm con cũng giống thế thôi.”

Xác nhận đối phương không như đang nói dối, Trần Uẩn mới thả lỏng lại, với cô mà nói, tính của Tần Lộ Dịch khó đoán hơn Tần Lễ rất nhiều.

Nhà Quý Dương.

Quý Văn Văn đang đứng trước TV năn nỉ ông nội bé học nhảy điệu múa con bướm trên TV với bé, mẹ Quý Dương đang làm sủi cảo nhân bánh trong phòng bếp, mà Quý Dương thì đang nằm trên giường cầm điện thoại lăn qua lộn lại, nhiều lần suy nghĩ tin nhắn thứ hai của Tần Lộ Dịch vừa nãy là có ý gì.

“Khi nào anh về thành phố S?”

Nói vậy, khi hỏi một người lúc nào trở về, thì ít nhất là có nhớ nhung, nhưng Quý Dương lại không dám xác định, lỡ như đối phương chỉ muốn hỏi “Vậy khi nào anh về thành phố S nấu lẩu cho em ăn?” thì sao.

A! Đúng là sốt ruột, chán nản, phiền phiền phiền.

Nhưng dù cho có suy nghĩ ra sao cũng không dám xác định, Quý Dương nhờ câu nói này của Tần Lộ Dịch mà có ý nghĩ về trường. Xem lịch, hôm nay đã là ngày bốn, thời gian ở nhà không ngắn, cũng chỉ là về trường trước hai ngày thôi.

Quý Dương lấy điện thoại ra xem vé xe lửa, may mắn cư nhiên chỉ còn lại có một vé ghế VIP đi thành phố S vào ba giờ chiều mai thôi.

Chuyện này cứ như là ông giời cũng hối cậu trở về.

Quý Dương coi đây là cái cớ lập tức đặt vé không chút do dự, sau đó ấn điện thoại vào ngực, cảm xúc sốt ruột lại dày vò con người này rốt cuộc khi nào mới hết đây.

Tục tưng Dương Dương: Chiều mai anh về.

Tần Lộ Dịch: Xe lửa mấy giờ?

Tục tưng Dương Dương: Ba giờ đến thành phố S.

Vì che giấu chuyện mình để ý khi bị đối phương hỏi thế, thế nên mới lập tức mua vé về, Quý Dương vội vã sợ hãi gửi một emo run chân qua.

Sáng sớm ngày thứ hai, biết chiều Quý Dương phải về trường, ba Quý Dương ngồi trên ghế sa lon đeo kính lão dùng di động đọc tin tức, ngoại trừ hừ một tiếng thì không lên tiếng nữa. Mẹ Quý Dương gói đồ ăn cho Quý Dương khắp phòng, hận không thể dời việc nhà lại để có thời gian tiễn cậu đến trường.

“Mẹ đừng lấy nữa, nặng như vậy con không mang theo đâu, ” Quý Dương lấy ra mấy cái to, cuối cùng nhét hết mấy túi đồ ăn vặt nhỏ còn lại vào va li du lịch của mình.

Trạm xe lửa cách nhà cậu không xa, Quý Dương không cho người đi đưa, meo meo thừa dịp khi Quý Văn Văn đang ngủ trưa thì hôn bé mấy cái, sau đó chạy đi như một làn khói.

Thời gian ở trên xe lửa không lâu, Quý Dương lướt weibo một lát đã hơn nửa đường. Chỉ là chờ lúc xuống xe thời tiết còn nóng, thêm bây giờ là tuần lễ vàng đi du lịch, lên xe, xuống xe, đúng là người đông nghìn nghịt. Cậu vất vả kéo hành lý chen ra ngoài đã sắp mất nửa cái mạng, trên trán đổ không ít mồ hôi hột.

Quý Dương kéo hành lý đi ra ngoài, sau khi ra khỏi cửa soát vé thì dòng người mới dần ít lại. Xe taxi ở khu chờ đã xếp thành một hàng dài, cửa vào tàu điện ngầm cũng chầm chậm di chuyển như rùa bò. Quý Dương thở dài một hơi, mò trong túi hồi lâu vẫn không tìm thấy thẻ tàu điện ngầm, dứt khoát không vội vã nữa. Cậu rề rà đi tới cạnh máy bán hàng tự động, từ trong túi lấy ra năm đồng tiền xu bỏ vào, chọn thức uống rẻ nhất trong đó, lười biếng nhấn nút chờ thức uống rơi xuống.

Cửa trạm bên cạnh đang chào đón một lượng lớn khách rời trạm, bỗng chốc tràn ra cửa chính, vị trí Quý Dương đứng ban đầu còn coi như là rộng rãi, thoáng cái bị chen suýt nữa không còn chỗ đứng.

Quý Dương trượt tay, đồ uống rơi xuống bang một tiếng, đằng sau bỗng nhiên có một lực đẩy mạnh, đụng cậu đang đứng vững suýt là ngã xuống.

Cậu vội vươn tay ra đỡ lấy máy bán hàng, trong lòng mới vừa chửi một câu đệt mợ, kết quả đã có một vòng tay lớn hơn cậu bỗng nhiên chống cạnh đầu cậu, có mấy ngón tay đặt trên mu bàn tay cậu, mém là thành động tác mười ngón giao nhau từ sau lưng.

??? Ban ngày ban mặt dám quấy nhiễu tình dục hả!

Quý Dương cố gắng quay đầu lại, vẻ mặt hung dữ muốn hỏi xem người sau lưng muốn làm gì, nhưng không ngờ lại đối diện với gương mặt của Tần Lộ Dịch.

Cậu không kịp đổi mặt, mắt trợn tròn không giữ lại, mặt viết tôi không vui, trên mặt còn đỏ nóng, như một con mèo sữa muốn nhe răng, không hề có sức uy hiếp.

Khí thế thiên quân vạn mã khi nhìn thấy Tần Lộ Dịch nháy mắt hoảng xuống, tay vốn không hề có cảm giác bị người chạm, lúc này lại cảm thấy như là bị Ngũ Chỉ sơn đè, không nhúc nhích được lại cảm thấy nhất định phải động đậy.

“Ở đây quá nhiều người, ” Tần Lộ Dịch hoàn toàn không cho Quý Dương cơ hội nhúc nhích, tay hắn thu lại, rất tự nhiên mà cầm tay Quý Dương xuống vách máy bán hàng, ở giữa có một giây phút rất ngắn khi tay hai người nắm lại nhau, chỉ thoáng qua là buông lỏng, tựa như đụng chạm giữa hai người một giây trước chỉ là ảo giác, “Đi ra ngoài trước.”

Quý Dương không ngờ Tần Lộ Dịch sẽ tới trạm xe lửa đón cậu. Hôm qua Tần Lộ Dịch hỏi thời gian xe lửa tới, cậu cũng không biết thì ra đối phương là có mục đích này.

Cậu đi theo sau Tần Lộ Dịch mười mấy mét, mới phát hiện hành lý trong tay mình không biết từ khi nào đã chạy vào tay Tần Lộ Dịch rồi. Còn cậu thì chỉ cầm lon nước vừa nãy Tần Lộ Dịch khom lưng lấy từ trong máy bán hàng ra, lon nước 500ml.

Chờ khi đi tới khu vực thoáng trống trải, Quý Dương mới hơi nghĩ lại, cảm xúc từ đường chân trời nhảy lên giữa không trung.

“Sao em biết anh đứng ở cửa nào?” Cậu chạy tới vị trí song song Tần Lộ Dịch, mở miệng hỏi hắn.

“Theo cùng một phương hướng, đường xe lửa qua nhà anh, chỉ cần gần thời gian ba giờ, em đều chú ý.”

“Anh cũng không nghĩ là em sẽ tới đón anh đó.” Quý Dương không nhịn được cười.

Tần Lộ Dịch dắt cậu quẹo đến bãi đậu xe, ngoái đầu nhìn cậu rất dịu dàng, “Hôm qua anh cho em một niềm vui bất ngờ, hôm nay em cũng cho anh một điều ngạc nhiên.”

Môi Quý Dương mím thành một đường, trong lòng nhảy ra một Dương Dương nhỏ, hai tay đè xuống, phối hợp cái đầu ngẩng cao cao, đắc chí nói: “Ngồi xuống ngồi xuống, nam thần không phải chỉ cho mị niềm vui bất ngờ thôi à, xoát 666 cái giề.”

ATSM tới căng não.

Bước chân của hai người đứng trước một chiếc xe.

“A, xe này là của em à?” Quý Dương lần nữa không ngờ rằng, Tần Lộ Dịch còn lái xe tới đón cậu.

Tần Lộ Dịch mở cóp sau xe ra bỏ hành lý của Quý Dương vào, thuận miệng nói: “Không phải xe của em, là có người nhà ở đây, tạm thời cho em chạy.”

Cốp sau bị đậy lại, lộ ra logo hiển hách lại rất nổi tiếng của nó.

Đây là bé đáng thương mà cậu não bổ á?

Xin hỏi trên đời này có bao nhiêu bé đáng thương có thể lái xe loại này!? Quý Dương vỗ mạnh đùi ở trong lòng, cảm thấy lúc trước mình não bổ cứ như thằng ngu.

Chẳng qua Tần Lộ Dịch không phải bé đáng thương đương nhiên là tốt hơn khi hắn là bé đáng thương nhiều. Chỉ có điều trong đôi câu vài lời Quý Dương cũng có thể phát hiện ra Tần Lộ Dịch không thích nhắc tới người nhà mình, cho nên chuyện quan hệ không tốt với người nhà vẫn là ván đã đóng thuyền.

Là một đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong một gia đình văn hóa hòa thuận, nói thật thì Quý Dương không thể hiểu được cái cảm giác ấy. Cậu ngồi trên xe, Tần Lộ Dịch bắt chuyện trước.

“Nghỉ học có ra ngoài chơi không?”

Quý Dương hoàn hồn, “Mọi người đều ở nhà, ở ngoài vừa đông vừa nóng, lười đi.”

Họ lái ra khỏi bãi đậu xe của trạm xe lửa, Tần Lộ Dịch đề nghị: “Lát nữa đến siêu thị trước, rồi qua nhà em?”

“Ừm, được đó.” Quý Dương mặt ngoài bình tĩnh gật đầu như lãnh đạo đang tuần tra, thật ra trong lòng rất là hồi hộp.

Loại đối thoại hình thức vợ chồng già này đừng làm người ta YY chua ngọt như thế chớ.

Hai người tới một siêu thị tổng hợp ở trung tâm thành phố, Quý Dương xung phong đẩy xe đẩy chạy vào trong trước. Tần Lộ Dịch chậm rãi đi theo sau cậu, cứ như phụ huynh của một thằng bé quậy phá.

“Thịt dê viên, thịt bò viên, tàu hủ vàng, lá đậu phụ, tôm nõn…” Quý Dương quen thuộc bỏ từng cái vào trong xe đẩy.

Tần Lộ Dịch theo sau cậu nhìn từng loại.

Tôm nõn bị hắn lấy ra.

“Không đủ tươi mới, lát nữa mua tôm sống tự mình làm.”

Xương hầm canh bị hắn lấy ra.

“Ở nhà đã hầm canh xương bò rồi.”

Quý Dương tủi thân, chỉ vào cái gói tôm nõn bị trả về kia: “Hiệu này anh thấy rất tươi mới mà, lần nào anh cũng ăn được hai gói.”

Lại chỉ về gói xương kia: “Cái đó làm sườn lợn ăn cũng rất ngon.”

Hành vi làm nũng này nếu đổi thành ba và anh của Quý Dương, chắc chắn là cầm búa đập Quý Dương không dám ba xạo nữa.

Nhưng Tần Lộ Dịch thấy dáng vẻ đáng thương này của cậu, cố tình dính chiêu, vì vậy dừng bước, quay đầu lại bỏ tôm nõn và xương vào trong xe đẩy, hoàn toàn nuông chiều.

7 thoughts on “[5 lần] Chương 17 — 18

    • Chào bạn, mình biết sáng ngày thứ hai = sáng hôm sau nhưng vì mình có dùng chữ sáng hôm sau nhiều rồi nên đổi qua đổi lại cho bớt lặp và bớt nhàm thôi. Dẫu sao cũng là “sáng ngày thứ 2” chứ ko phải “sáng thứ 2” nên mọi người sẽ ko dễ lầm đâu. Tuy nhiên, mình vẫn cảm ơn vì bạn đã comt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s